......
......
Ầm!
Một tiếng nổ vang, Liệt Diễm Chi Quyền nện xuống bãi cát, đồng thời sượt qua bộ lông của con Sói Trắng Phệ Nguyệt ba đầu.
Tam Lang bị lửa bén vào người, vội nhảy dựng lên rồi lăn lộn trên đất, chật vật mãi mới dập được ngọn lửa. Nó vừa ngẩng đầu lên đã thấy một bàn tay sấm sét đang bổ thẳng xuống.
Tam Lang vội vàng nhảy sang bên cạnh, định né đòn Phích Lịch giáng thẳng xuống. Ai ngờ tia sét bay được nửa đường thì đột ngột bẻ cong, góc cua vừa vặn trúng ngay vị trí nó vừa né tới. Nhìn kiểu gì cũng giống như nó tự mình lao đầu vào tia sét, chứ nếu đứng yên tại chỗ thì lại chẳng sao cả.
"Gào gừ..."
Tam Lang gần như muốn khóc. Dù gì nó cũng là sinh vật cấp Thống lĩnh, thân thủ phi phàm, nổi tiếng nhanh nhẹn, tại sao lại không né nổi mấy ma pháp cơ bản này chứ?
Mấy ma pháp này có mắt hay sao vậy, tại sao mình chạy đi đâu là chúng nó lại bay theo tới đó???
"Được rồi, ngươi về đi." Mạc Phàm cảm thấy thử nghiệm như vậy là đủ rồi, hài lòng cho con Sói Trắng Phệ Nguyệt ba đầu trở về Vị Diện Triệu Hoán.
Tam Lang như trút được gánh nặng, vội vàng lộn một vòng rồi biến mất vào ổ sói của mình.
Đáng sợ quá, Đại thủ lĩnh thật đáng sợ! Tại sao tộc Sói Trắng Phệ Nguyệt có tới 11 con mà cứ nhằm ngay mình mà chọn chứ!
"Nếu đến Sói Trắng Phệ Nguyệt cũng không né được, vậy thì chắc chắn rất nhiều pháp sư hệ Phong cũng chẳng thể thoát." Mạc Phàm tự nhủ.
Mạc Phàm rất hài lòng với buổi luyện tập này. Hắn không chỉ phát hiện ra công dụng thần kỳ của Ma Pháp Hỗn Độn, mà còn học được một kỹ xảo nhỏ khi đối luyện với Tam Lang.
Ma Pháp Hỗn Độn, cũng giống như ma pháp Ám Ảnh, có thể gán cho mục tiêu một Dấu Ấn Trật Tự.
Dấu ấn Ám Ảnh thường dùng để truy tìm vị trí của mục tiêu, còn Dấu Ấn Trật Tự thì lại giống như gắn một cục nam châm lên người kẻ địch. Khi Mạc Phàm sử dụng kỹ năng nguyên tố khác, hắn cũng tự gán cho nó một cục nam châm tương ứng. Như vậy, ma pháp sẽ tự động tấn công mục tiêu mà hắn muốn. Cho dù mục tiêu di chuyển vị trí, né tránh từ trước, Dấu Ấn Trật Tự vẫn sẽ hút ma pháp bay theo.
Kỹ xảo này cực kỳ quan trọng. Giả sử Mạc Phàm muốn thay đổi quỹ đạo ma pháp một cách thủ công, hắn sẽ phải tập trung phán đoán hướng né của đối thủ, sau đó mới điều khiển ma pháp tấn công theo. Nhưng khi đã nắm vững kỹ xảo này, Mạc Phàm chỉ cần tạo ra hai dấu ấn đơn giản, phần còn lại cứ để ma pháp tự động truy đuổi.
Đây chính là sự khác biệt giữa "tự động" và "thủ công". Trên chiến trường biến đổi trong chớp mắt, một sai sót nhỏ cũng có thể dẫn đến thất bại. Nhiều lúc Mạc Phàm không có đủ tinh lực để điều chỉnh độ chính xác của kỹ năng, dù sao hắn cũng không có khả năng nhất tâm tam dụng như Heidi.
Có Dấu Ấn Trật Tự, Mạc Phàm cảm thấy độ chính xác ma pháp của mình có thể lên tới level max. Sau này gặp phải những kẻ địch có thân pháp lắt léo, bước chân linh hoạt như gió cũng chẳng cần phải e ngại gì nữa.
"Nếu Trật Tự có thể thay đổi quỹ đạo của ma pháp, vậy nó có thể thay đổi được thứ này không nhỉ?" Đột nhiên Mạc Phàm lại nghĩ ra một kỹ xảo hay ho khác.
Hắn khẽ nhắm mắt lại, một lần nữa, trên người lại tỏa ra thứ hồn quang kỳ dị lấp lánh.
Lúc này, Tiểu Viêm Cơ đã chén xong cánh gà, bắt đầu thấy hơi buồn ngủ. Cô bé bay tới định ngủ một giấc trên vai Mạc Phàm, hoàn toàn ném lời dặn "luyện tập cho tốt" của hắn ra sau đầu.
Bản thân Tiểu Viêm Cơ cũng sở hữu sức mạnh hệ Không Gian, năng lực khống chế lại càng mạnh hơn, nên cực kỳ thành thạo kỹ năng bay lượn như bơi trong không khí.
Tiểu Viêm Cơ bay từ khán đài lại, vừa tiến vào vùng hào quang tối tựa nhật thực bao quanh Mạc Phàm, đột nhiên cả người cô bé cứ thế bay lên trên, càng lúc càng cao, bất tri bất giác đã ở cách đỉnh đầu Mạc Phàm 10 mét.
Tiểu Viêm Cơ có chút ngơ ngác. Bản thân bị nổi lềnh phềnh lên cao một lúc cô bé mới nhận ra có gì đó không đúng. Nó ngó nghiêng tìm Mạc Phàm, mới phát hiện ba ba đang ở tít phía dưới.
Tiểu Viêm Cơ cố gắng bay xuống, nhưng càng bay lại càng bị đẩy lên cao hơn. Tình cảnh này khiến cô bé tức muốn nổ phổi, ngọn lửa trên toàn thân cũng sắp bùng lên.
"Xuống đây nào, ba ba đang thử nghiệm ma pháp thôi." Mạc Phàm thấy bộ dạng ngốc nghếch của Tiểu Viêm Cơ, không nhịn được cười.
Hắn giải trừ Trật Tự Đảo Ngược. Tiểu Viêm Cơ lập tức chịu tác động của trọng lực, nhanh chóng rơi xuống vai Mạc Phàm. Cùng lúc đó, những viên sỏi lớn đang lơ lửng giữa không trung xung quanh hắn cũng đồng loạt rơi xuống đất.
Tiểu Viêm Cơ không hiểu, tò mò nhìn Mạc Phàm như muốn có câu trả lời.
"Vừa rồi ba ba đã đảo ngược trật tự của trọng lực." Mạc Phàm giải thích.
"Ô ô..." Tiểu Viêm Cơ hiểu mà như không hiểu, gật gật cái đầu nhỏ.
Mạc Phàm vốn cũng chẳng trông mong Tiểu Viêm Cơ có thể hiểu, nói cho cô bé nghe cũng chẳng khác gì tự nói với chính mình.
Vừa rồi, Mạc Phàm đã đảo ngược trật tự của trọng lực. Ma Pháp Hỗn Độn có thể thay đổi rất nhiều loại trật tự khác nhau, những thứ này hắn cần phải từ từ nghiên cứu. Ngoại trừ quỹ đạo và quỹ tích, Trật Tự Đảo Ngược của trọng lực đúng là một năng lực cực kỳ mạnh mẽ.
Có hai hệ ma pháp có thể thay đổi trọng lực. Một là ma pháp hệ Thổ, thông qua việc tập trung một lượng lớn nguyên tố Thổ để thay đổi vật chất đất đá xung quanh, đạt tới hiệu quả tăng cường trọng lực. Hai là ma pháp hệ Không Gian, thông qua việc nén không gian để trọng lực tập trung vào một vị trí nhất định, khiến trọng lực ở nơi đó tăng lên gấp bội.
Còn Ma Pháp Hỗn Độn thì khác, bản thân nó không sản sinh ra bất kỳ sức mạnh nào, nó chỉ đơn thuần là "thay đổi".
Vốn dĩ trọng lực hướng xuống dưới, nhưng thông qua Biến Đổi Trật Tự, nó có thể bị đảo ngược hoàn toàn để hướng lên trên. Ngoại trừ bản thân hắn, tất cả vật thể trong phạm vi ảnh hưởng của Biến Đổi Trật Tự - Đảo Ngược Trọng Lực đều sẽ bay ngược lên trời.
"Lão Sói, ra đây!"
Cuối cùng, Mạc Phàm vẫn gọi Phi Xuyên Ngai Lang ra.
Phi Xuyên Ngai Lang vốn tưởng mình đã thoát được một kiếp, ai ngờ vẫn bị Mạc Phàm gọi ra làm bao cát. Cũng may nó đã trao đổi với Tam Lang từ trước, biết lần này chỉ là thử nghiệm ma pháp Sơ giai và Trung giai, tổn thương không lớn.
"Gọi thêm vài con Bạch Văn Ma Lang ra nữa." Mạc Phàm mở ra cánh cổng triệu hoán.
Phi Xuyên Ngai Lang răm rắp nghe theo, gọi ra khoảng hơn mười con Bạch Văn Ma Lang. Bọn sói này khá ngoan ngoãn, có Lão Sói ở đây, bảo chúng nó làm gì là chúng nó làm nấy.
"Bảo chúng nó xếp thành một vòng tròn, không được nhúc nhích." Mạc Phàm chỉ huy.
"Gào!"
Phi Xuyên Ngai Lang gầm lên một tiếng, ra dáng một huấn luyện viên, vênh váo ra lệnh cho 13 con Bạch Văn Ma Lang ngồi xổm xuống đúng vị trí đã định.
Mạc Phàm thấy chúng đã vào vị trí, khóe miệng khẽ nhếch lên.
Chớp Mắt!
Mạc Phàm sử dụng ma pháp Cao giai của hệ Không Gian, ánh sáng bạc lấp lánh lượn lờ quanh thân.
Một giây sau, tinh tọa màu bạc hóa thành vô số hạt bụi lấp lánh, Mạc Phàm biến mất tại chỗ.
Bầy Bạch Văn Ma Lang còn chưa kịp phản ứng, không gian ở chính giữa vòng vây của chúng đột nhiên rung động, đường nét thân ảnh của Mạc Phàm dần hiện ra. Không ai hiểu tại sao Mạc Phàm lại xuất hiện ở khu vực này, chỉ cảm thấy không gian xung quanh đang có sự biến hóa đáng sợ.
Phù Kích!
Mặt đất dưới chân hơn mười con Bạch Văn Ma Lang đột nhiên như sụp đổ, cơ thể chúng lập tức rơi vào trạng thái mất trọng lượng nghiêm trọng.
Mất trọng lượng thì đáng lẽ phải rơi xuống, nhưng không, cả bầy sói lại đồng loạt "rơi" ngược lên trên. Mạc Phàm đã mang một loại trật tự hoàn toàn mới đến nơi này.
Cảm giác này không khác gì bị một luồng sức mạnh vô cùng cường đại hất văng lên trời. Chỉ thấy hơn mười con Bạch Văn Ma Lang đồng loạt kêu rên, bị bắn thẳng lên không trung.