Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 1881: CHƯƠNG 1815: KHIÊU CHIẾN MỤC NINH TUYẾT

Tất cả mọi người đều xôn xao.

Một tuyển thủ lại chất vấn giám khảo, đồng thời còn thể hiện rõ ý đồ khiêu chiến mãnh liệt.

Bản thân Mục Ninh Tuyết cũng là một người trẻ, hơn nữa còn cùng thế hệ thanh niên dưới 30 tuổi, việc cô ngồi ở vị trí giám khảo quả thực khiến rất nhiều người hoài nghi.

Giống như bạn học cùng khóa, dù mọi người đều biết bạn có thành tích xuất sắc, ưu tú hơn chúng tôi, nhưng nếu bạn trở thành giáo viên của chúng tôi thì sẽ chẳng có ai phục cả.

Lời này của Hà Diệu cũng không phải hoàn toàn vô lý, cũng vì hắn không phải kẻ hồ đồ nên bầu không khí giương cung bạt kiếm lại càng khiến người ta mong chờ.

Cuối cùng cũng có người dám khiêu chiến Mục Ninh Tuyết rồi.

Thực tế, tất cả mọi người đều muốn biết rốt cuộc Mục Ninh Tuyết mạnh đến mức nào, có thật sự mạnh hơn Hà Diệu hay không?

Dù sao thì giải đấu học phủ chi tranh cũng là chuyện của trước đây. Khi đó, Mục Ninh Tuyết mới ở cấp cao giai sơ kỳ, còn mười tuyển thủ hàng đầu trong giải đấu thanh niên lần này về cơ bản đều đã là cao giai mãn tu, ba hệ ma pháp tinh thông đến mức không thể tinh thông hơn, thậm chí còn áp sát cấp siêu giai. Có thể gọi Mục Ninh Tuyết là học viên mạnh nhất tại giải đấu học phủ thế giới, nhưng liệu có thể gọi là thanh niên mạnh nhất hay không? E rằng đây không phải là cùng một khái niệm.

Học viên ưu tú nhất trong học phủ và thanh niên ưu tú nhất ngoài xã hội, khác nhau một trời một vực.

"Trước đây khi tôi chưa chiến thắng để đến được đây, cô có thể không coi thư khiêu chiến của tôi là chuyện đáng kể. Đúng vậy, danh tiếng của tôi kém xa mấy người, nhưng khi giành được chức quán quân lần này, tôi sẽ gửi một lá thư khiêu chiến nữa tới Phàm Tuyết Sơn. Lúc đó nếu cô không ngó ngàng tới, tôi sẽ coi như cô sợ hãi mà đầu hàng. Sau này xin đừng dùng danh xưng người mạnh nhất nữa. Tôi đã phát chán với những kẻ ngu ngốc xung quanh rồi, tôi sẽ cho bọn họ thấy trên thế giới này không có ai là mạnh nhất. Tôi có phải mạnh nhất hay không thì chưa biết, nhưng Mục Ninh Tuyết cô cũng chỉ là hư danh, chỉ đến thế mà thôi!" Hà Diệu nói.

Người chủ trì đứng một bên có chút choáng váng, đứng ngây ra hồi lâu không biết phải nói gì tiếp theo. Hà Diệu này mỗi khi chiến thắng đều không nói một lời, mọi người còn tưởng hắn là một cao thủ trầm mặc, ai ngờ hôm nay có Mục Ninh Tuyết ở đây, hắn lại lộ ra mục đích thật sự của mình. Khí phách đó cũng không phải ai cũng có được.

"Ừm... giám khảo Mục, ngài có lời nào muốn nói với tuyển thủ này không?" Người chủ trì thấy Hà Diệu cuối cùng cũng nói xong, lúc này mới vô cùng lúng túng hỏi.

"Phàm Tuyết Sơn trước nay không tùy tiện tiếp nhận lời khiêu chiến, tôi cũng chưa bao giờ tự xưng là người mạnh nhất, nhưng thư khiêu chiến vẫn chồng chất như núi. Cá nhân tôi không ngại các cao thủ đến luận bàn, sau này nếu muốn tới Phàm Tuyết Sơn khiêu chiến từng người chúng tôi, thì tuyển thủ Hà Diệu nên tạo dựng thêm chút danh tiếng rồi hẵng gửi thư khiêu chiến đến, nếu không khả năng cao là tôi sẽ ném nó vào thùng rác." Mục Ninh Tuyết trả lời.

Người chủ trì nghe xong liền hít một hơi khí lạnh.

Thật ra mọi người đều muốn xem Mục Ninh Tuyết sẽ phản ứng thế nào khi đối mặt với tình cảnh khó xử này, dù sao đang làm giám khảo mà lại bị tuyển thủ chất vấn như vậy. Ai mà ngờ được, câu trả lời của Mục Ninh Tuyết còn bá đạo hơn.

Hà Diệu dùng thực lực để gửi một lá thư khiêu chiến, còn Mục Ninh Tuyết thì lại phát thư khiêu chiến đến toàn quốc, khiêu chiến tất cả thế lực đứng sau Hà Diệu.

Không có chiến đấu thì không có tiến bộ. Mục Ninh Tuyết ẩn mình trong Phàm Tuyết Sơn nhưng không có nghĩa là cô từ bỏ việc theo đuổi cảnh giới ma pháp tối cao. Mạc Phàm đa số thời gian làm bạn với yêu ma, còn Mục Ninh Tuyết thì nghênh chiến các quần hùng.

"Tôi có thể hiểu là cô sẽ tiếp nhận thư khiêu chiến của tôi chứ?" Hà Diệu hỏi.

"Phàm Tuyết Sơn tiếp nhận." Mục Ninh Tuyết trả lời.

"Được, rất tốt!" Hà Diệu lập tức hô lớn.

Người mạnh nhất ở Phàm Tuyết Sơn không phải Mục Ninh Tuyết, vậy Phàm Tuyết Sơn tiếp nhận hay Mục Ninh Tuyết tiếp nhận khiêu chiến thì có khác gì nhau?

"Ban đầu tôi muốn khiêu chiến Mạc Phàm, nhưng từ khi nghe nói kẻ này sau khi giành được hạng nhất giải đấu học phủ chi tranh thì bắt đầu nhàn rỗi rong chơi, tiêu dao khắp nơi. Một kẻ tự cao tự đại như vậy không đáng để tôi khiêu chiến. Đánh bại cô cũng không khác gì đánh bại hắn." Hà Diệu nói.

Mục Ninh Tuyết nghe câu này không khỏi cảm thấy buồn cười.

Hóa ra danh tiếng của Mạc Phàm đã bị người ta bôi nhọ đến mức này rồi sao?

Người trên toàn thế giới muốn khiêu chiến Mạc Phàm nhiều không đếm xuể, đừng nói là chỉ trong nước. Nhưng không một ai tìm được hắn. Trước đây, hơn một nửa số thư khiêu chiến gửi đến Phàm Tuyết Sơn là dành cho Mạc Phàm, sau khi mọi người biết hắn không bao giờ xuất hiện, mới dồn dập chuyển sang khiêu chiến cô.

Những năm qua quả thực không thấy bóng dáng Mạc Phàm đâu, những việc hắn làm đều được liệt vào hàng cơ mật, sau đó lại bị người ta nghe sai đồn bậy thành nhàn rỗi rong chơi, tiêu dao khắp chốn.

Mục Ninh Tuyết cũng lười giải thích với những kẻ lắm lời này, mà Mạc Phàm cũng chẳng hứng thú gì với mấy lá thư khiêu chiến đó, cứ để họ muốn đồn thế nào thì đồn.

Lê Khuôn nói cũng không sai, Phàm Tuyết Sơn không đủ uy tín ở thành phố Phi Điểu.

Vừa hay có thể nhân chuyện này để những kẻ không coi Phàm Tuyết Sơn ra gì được hiểu rõ tình hình.

Thư khiêu chiến này của Hà Diệu, Mục Ninh Tuyết nhận.

...

...

Ba ngày sau.

Kết quả của giải thi đấu tuyển chọn thanh niên cũng không nằm ngoài dự liệu của mọi người, người giành chức quán quân chính là Hà Diệu.

Bạch Hồng Phi bị Hà Diệu đánh bại ở vòng bán kết. Hai người giao đấu rất lâu, nhưng Bạch Hồng Phi vẫn còn quá non, không phải là đối thủ của Hà Diệu.

Sau đó, Hà Diệu ung dung đánh bại Lê Đình từ Đại Lê thế gia trong trận chung kết để giành lấy ngôi vị quán quân.

Thực lực của Hà Diệu rất mạnh, mọi người đều thấy rõ như ban ngày, vì thế kết quả này cũng không làm ai bất ngờ. Dù xem trận chung kết mà cứ như bán kết, điều khiến người xem mong chờ hơn cả chính là trận chiến giữa Hà Diệu và Mục Ninh Tuyết.

Quán quân giải thi đấu tuyển chọn thanh niên của khu căn cứ Phi Điểu đối đầu với thanh niên mạnh nhất – Mục Ninh Tuyết, một cuộc tranh tài như vậy làm sao không khiến người ta kích động cho được.

Mấy năm trước, rất nhiều pháp sư vẫn có thể trốn trong thành thị, tìm một công việc nhàn hạ, không quá chú trọng nghiên cứu ma pháp, thi thoảng tiêu xài một chút quyền lực của mình... và vẫn được người đời tôn kính. Nhưng hiện tại, khi nguy cơ từ đường ven biển đang ép sát từng chút một, pháp sư chiến đấu đã trở thành người bảo vệ sinh mệnh và tài sản của tất cả người dân, và họ ngày càng được tôn sùng hơn.

Mục Ninh Tuyết vốn đã có danh tiếng trong giới chiến đấu, còn Hà Diệu thì dùng thực lực để chứng minh bản thân tại giải thi đấu. Hiệp hội ma pháp cũng mắt nhắm mắt mở cho qua những trận đấu cá nhân không gây thương tích tính mạng hay phá hỏng cơ sở vật chất. Mọi người càng kỳ vọng vào một trận quyết chiến ma pháp thuần túy và hoang dã nhất, để có thể cảm nhận được sự an toàn từ sức mạnh tối thượng đó.

Vì thế, sau khi nghe tin Hà Diệu sẽ đến Phàm Tuyết Sơn, vô số người đã đổ về Tân Thành Phàm Tuyết, chờ mong trận chung kết thật sự của giải đấu thanh niên.

...

Sau khi đánh bại Lê Đình, Hà Diệu cũng không tiêu hao nhiều ma năng. Vì vậy, chỉ sau một đêm nghỉ ngơi, hắn đã trực tiếp đến Phàm Tuyết Sơn, thề phải phân một trận thắng bại với Mục Ninh Tuyết.

☾ Bước vào thế giới mộng mơ… Thiên Lôi Trúc dịch từng tờ yêu thương ☽

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!