*
"Người kia... người kia không phải là Hà Diệu sao?" Vóc dáng Chung Lập khá thấp, nhưng cậu ta vẫn không ngừng nhón chân, nhảy lên giữa đám đông.
Lúc này, rất nhiều người đã vây lại, một vài nhân viên của Phàm Tuyết Sơn phải đứng ra để giữ gìn trật tự.
Toàn thân Hà Diệu chi chít những vết nứt vì băng giá, trông vô cùng thê thảm. Nghiêm trọng nhất là tứ chi của hắn đã bị Mục Bạch đánh trúng yếu huyệt, hoàn toàn mất khả năng đi lại.
Loại thương thế này thực ra rất đau đớn, nhưng tốc độ hồi phục cũng không quá chậm. Chỉ cần mời một Trị Dũ Hệ pháp sư giỏi về thuật chỉnh hình, khoảng một tuần là có thể xuống giường đi lại được.
"Xảy ra chuyện gì vậy? Cậu ta vừa mới lên núi chưa được bao lâu đã bị khiêng xuống, còn bị thương nặng thế này, lẽ nào Phàm Tuyết Sơn các người tấn công hội đồng cậu ấy sao?" Đúng lúc này, Lê Đình đứng dậy, vội vàng chất vấn.
"Không phải... không phải Mục Ninh Tuyết ra tay." Hà Diệu nói.
"Hừ, quả nhiên!" Lê Đình hừ lạnh một tiếng, chỉ vào mấy gia thần của Phàm Tuyết Sơn, tức giận nói: "Biết ngay các người giở trò mà! Chơi cái trò đóng cửa quyết đấu này, chẳng qua là để chúng tôi không nhìn thấy được bộ mặt vô liêm sỉ của Phàm Tuyết Sơn các người thôi. Hà Diệu dựa theo quy tắc ma pháp truyền thống đến khiêu chiến Mục Ninh Tuyết, vậy mà trận đấu còn chưa bắt đầu, các người đã đánh cậu ta trọng thương thành ra thế này. Đây chính là Phàm Tuyết Sơn đấy ư? Quả thực vô liêm sỉ đến cực điểm!"
"Quá vô liêm sỉ, rõ ràng không có thực lực đó nhưng lại giả vờ cao cao tại thượng, xem ra Mục Ninh Tuyết cũng chẳng phải thứ gì tốt đẹp."
"Quá đáng, quá đáng, vì bảo vệ danh dự mà Phàm Tuyết Sơn..."
Cảm xúc của đám đông rất dễ dàng bị Lê Đình kích động, oán khí gần như sắp bùng nổ trên sườn núi.
"Mọi người ồn ào cái gì vậy?" Thược Vũ đi xuống.
Hiện tại, Thược Vũ đã là một nhân vật biểu tượng của Phàm Tuyết Sơn. Cô vừa xuất hiện, càng có nhiều người xông tới, muốn đòi một lời giải thích hợp lý.
"Chúng ta cũng qua xem thử đi." Chung Lập nói với các thành viên của tiểu đội Nhạc Phong.
"Cô ấy chính là Thược Vũ, một người rất có tiếng tăm trong giới thợ săn của chúng ta." Cố Doanh thấy Thược Vũ, vội vàng chen lên phía trước, nhưng lần này người đến xem náo nhiệt thực sự quá đông, họ vẫn bị đẩy ra phía sau.
Lê Đình đứng đó, cười lạnh một tiếng, nhìn thẳng vào Thược Vũ, nói: "Sao nào, Phàm Tuyết Sơn các người đã xuống tay tàn nhẫn như vậy, còn muốn không cho người ta lên tiếng chửi mắng à?"
"Hà Diệu ăn nói ngông cuồng ở chỗ chúng tôi, Mục Bạch của Phàm Tuyết Sơn đã thay mặt Mục Ninh Tuyết tiếp nhận lời khiêu chiến của hắn. Hắn ta ra nông nỗi này chính là kết quả mà các người mong muốn... không tin thì cứ hỏi thẳng hắn ta đi." Thược Vũ nói.
"Mục Bạch là cái thá gì?" Lê Đình gằn giọng.
Thược Vũ không trả lời. Thấy vậy, Lê Đình lập tức quay sang hỏi Hà Diệu đang nằm trên cáng cứu thương: "Hà Diệu, có phải cậu còn chưa kịp nhìn thấy Mục Ninh Tuyết thì bọn họ đã cử người đến đánh cho cậu một trận, khiến cậu mất đi năng lực chiến đấu không?"
Hà Diệu khó nhọc gật đầu.
Lê Đình nhếch mép, hỏi tiếp: "Có phải kẻ đó tên là Mục Bạch không?"
"Đúng... đúng vậy." Hà Diệu trả lời.
"Hắn ta cử ra bao nhiêu người?" Lê Đình hỏi.
"Chỉ... chỉ một mình hắn." Hà Diệu đáp.
Có rất nhiều người đang vây xem tại hiện trường, câu hỏi của Lê Đình cũng lọt vào tai những người khác, tin tức lập tức được truyền ra phía sau, khiến mọi người xôn xao như ong vỡ tổ.
Chung Lập, Cố Doanh, Tạ Hào đang ở giữa đám đông, họ cũng nhanh chóng biết được tin tức này.
"Mục Bạch là ai thế nhỉ?" Chung Lập hỏi.
"Chưa từng nghe qua, nhưng làm sao có thể chứ? Hà Diệu là quán quân của giải đấu tuyển chọn thanh niên đấy, cậu ta mới lên núi được bao lâu mà đã bị một người tên Mục Bạch hạ gục rồi sao?" Vẻ mặt Cố Doanh không thể tin nổi.
"Mà nói đi cũng phải nói lại, lúc trước Mục Ninh Tuyết đồng ý tiếp nhận khiêu chiến, cũng đâu có nói là cô ấy sẽ tự mình ra tay." Tạ Hào nói.
...
Hà Diệu nằm trên cáng cứu thương, chính bản thân hắn cũng không ngờ tới kết quả này.
Cái tên Mục Bạch kia còn trẻ hơn cả hắn, tuổi tác cũng tương đương Mục Ninh Tuyết. Nếu lấy Mục Ninh Tuyết làm tiêu chuẩn cho thế hệ trẻ mạnh nhất của Phàm Tuyết Sơn, vậy chẳng phải hắn ngay cả tư cách khiêu chiến cũng không có hay sao?
Thua một người như vậy, nội tâm Hà Diệu đã tan nát đến mức nào. Nhìn thấy đám đông tụ tập ở đây càng khiến hắn cảm thấy không còn mặt mũi nào.
"Hà Diệu, cậu đừng sợ, chắc chắn là Phàm Tuyết Sơn đã xuống tay độc ác với cậu rồi. Căn bản làm gì có Mục Bạch nào ở đây, chẳng qua là Mục Ninh Tuyết không muốn hủy hoại danh tiếng của mình nên mới dùng thủ đoạn mờ ám đánh cậu bị thương! Cậu cứ mạnh dạn nói ra, chúng tôi lập tức làm chủ cho cậu!" Lê Đình vội nói.
"Tôi... tôi thực sự đã thua người tên Mục Bạch. Chuyện này kết thúc ở đây đi, là tôi... là tôi... là tôi đã quá tự cao tự đại... Lê công tử, vốn dĩ chúng ta đã thỏa thuận, sau khi trận đấu kết thúc, bất kể thắng thua tôi đều sẽ về đầu quân cho Đại Lê thế gia. Nhưng tôi nghĩ, tôi cần phải tiếp tục tu luyện, tôi còn cách bậc cường giả chân chính một khoảng rất xa." Hà Diệu nói với vẻ chán nản.
Lúc đến, Hà Diệu khí thế ngút trời, chỉ cần đánh bại được Mục Ninh Tuyết là sẽ được các cường giả trẻ tuổi trên toàn quốc công nhận. Nhưng sau khi chịu sỉ nhục và bị khiêng xuống, trái tim Hà Diệu gần như đã hóa thành tro tàn.
Một kẻ vô danh tiểu tốt, một người tự xưng là gia thần của Phàm Tuyết Sơn, một người thậm chí chưa đến 30 tuổi, lại có thể đánh bại mình dễ như trở bàn tay. Hà Diệu còn mặt mũi nào mà tự xưng là người mạnh nhất khu căn cứ Phi Điểu nữa chứ?
"Hà Diệu huynh đệ, đừng như vậy, nhất định là cậu đã trúng gian kế của đối phương. Phàm Tuyết Sơn cố tình không cho chúng tôi vào xem, cố tình dẫn cậu đến nơi không người, tuyệt đối đã dùng thủ đoạn vô nhân đạo nào đó!" Lê Đình nói.
"Không phải, lần này tôi thua tâm phục khẩu phục, là Mục Bạch đã đường đường chính chính đánh bại tôi..." Nói xong câu đó, Hà Diệu có chút khó khăn nghiêng đầu đi, khàn giọng hỏi Thược Vũ: "Phàm Tuyết Sơn các người tổ chức quyết đấu kín, là vì không muốn để người ngoài thấy cảnh thảm bại của những kẻ khiêu chiến như chúng tôi, là để giữ lại cho chúng tôi chút thể diện, đúng không?"
"Ừm." Thược Vũ gật đầu.
Ý định ban đầu của Mục Ninh Tuyết chính là như vậy. Những người dám đến khiêu chiến đều có chút danh tiếng, nếu chỉ là luận bàn thì không cần quá coi trọng thắng thua.
"Tôi... tôi có thể hỏi một câu được không, Mục Bạch mạnh hơn hay Mục Ninh Tuyết mạnh hơn?" Hà Diệu nén đau, hỏi.
"Trước khi Mục Bạch bế quan, cậu ấy từng luận bàn với Mục Ninh Tuyết. Vừa rồi nghe Mục Bạch nhắc tới chuyện này, hình như là Mục Bạch đã thua." Thược Vũ trả lời.
Hà Diệu bỗng co giật một cái, suýt nữa thì tắt thở vì nghẹn.
Tất cả những người khác nghe xong đều xôn xao bàn tán.
Hà Diệu thua Mục Bạch, mà Mục Bạch lại không địch lại Mục Ninh Tuyết. Điều này chẳng phải đã nói rõ rằng Mục Ninh Tuyết mạnh hơn Hà Diệu tới hai đẳng cấp hay sao?
Hà Diệu thi đấu ở giải tuyển chọn thanh niên đã có tư thế nghiền ép đối thủ, cũng chỉ có trận đấu với Bạch Hồng Phi là kéo dài hơn một chút.
Xem ra ban tổ chức không để Mục Ninh Tuyết tham gia là một quyết định hoàn toàn chính xác. Nếu Mục Ninh Tuyết mà dự thi, giải đấu này còn có ý nghĩa gì nữa chứ?
✫ Một chữ gieo, ngàn câu hát ✫ Thiên Lôi Trúc hóa giấc mơ xanh