"Được, được, được, ngày mai xuất phát tìm đồ đằng... Để mai tớ hỏi Mục Bạch xem sao, nếu không có chuyện gì thì để cậu ấy đi cùng chúng ta," Mạc Phàm nói.
"Tớ không muốn nhìn cái mặt liệt như đưa đám của cậu ta châm chọc mình," Triệu Mãn Duyên nói.
"Cậu vào Kim Tự Tháp chẳng được tích sự gì, giờ có hai đứa Siêu Giai bọn tớ làm cu li hộ tống cậu còn không tốt sao?" Mạc Phàm nói.
"Cậu nói cũng có lý, thằng chó Mục Bạch, cứ chờ đấy cho lão tử, lão tử cũng sắp lên Siêu Giai rồi!"
"Được rồi, tớ thì sao cũng được, Mục Bạch thành danh là chuyện sớm muộn, dù gì cậu ta cũng là Siêu Giai. Nếu cậu khó chịu quá thì mau tới hội sở xa hoa xả stress đi, đừng ở chỗ tớ làm ồn ào giấc ngủ... Ồ, hay cậu hỏi Ngải Đồ Đồ xem có nhu cầu không, hai người làm tạm một nháy là được," Mạc Phàm nói xong câu đó thì đóng sầm cửa phòng, tiếp tục đi ngủ.
Mạc Phàm thật sự rất mệt, bị lôi đi làm thí nghiệm chuột bạch đến chết đi sống lại, cảm giác như bị vắt kiệt sức lực. Hiện tại, nào là vật chất hắc ám, nào là bốn tầng phụ hiệu, nào là trình tự hỗn độn đều bị hắn ném ra sau đầu, chỉ muốn được ngủ một giấc ngon lành.
Cửa vừa đóng lại, một chiếc gối từ ghế sofa nện vào cửa phòng Mạc Phàm, sau đó là tiếng gào thét giận dữ: "Đại ma đầu, cậu muốn chết đúng không, bổn cô nương là loại con gái tùy tiện vậy sao!"
"Ngải Đồ Đồ, sao cậu còn ăn mấy thứ này, không sợ mập như heo à? Đừng để tới lúc cậu không mặc gì nằm trước mặt tớ mà tớ đây còn không cương lên được," Triệu Mãn Duyên nói.
"A a a a a a, hai người các cậu chết đi cho tớ, chết hết đi cho tớ!" Ngải Đồ Đồ gào lên, âm thanh vang vọng ra cả ngoài hành lang.
Triệu Mãn Duyên nói xong thì chuồn đi mất dạng. Còn về đề nghị của Mạc Phàm, Triệu Mãn Duyên cảm thấy vẫn nên quên đi thì hơn. Mình cả ngày ngâm mình ở hội sở, đã bị tên ngốc Mục Bạch kia bỏ xa mấy con phố, hôm nay phải cố gắng tu luyện, đừng để lúc thăng cấp lại thất bại, thế thì đúng là muốn chết đi cho rồi.
...
Cũng không biết đã ngủ bao nhiêu ngày, Mạc Phàm tỉnh lại vào một buổi tối gió lớn mây đen, cả người mới có lại tinh thần.
Đi ra khỏi phòng, đến đại sảnh tìm chút nước uống, Mạc Phàm thấy một bóng hình nổi bật mặc bộ đồ tơ mỏng bó sát đang ở ngoài sân thượng. Cách một lớp rèm vải tối màu, đường cong lồi lõm ẩn hiện khiến người ta không khỏi máu nóng sôi trào.
"Mạc Phàm?" Người trên sân thượng nhận ra có ánh mắt nóng rực như sói, liền hỏi.
"Ầy, là tớ, sao cậu tu luyện mà không chuyên tâm gì hết vậy, tớ còn chưa kịp ngắm nghía gì cả," Mạc Phàm tỏ ra oán giận trước.
... Trong lúc nhất thời, Mục Nô Kiều không biết trả lời thế nào, vội vàng chuyển chủ đề: "Tớ đã tìm hiểu rõ ràng chuyện của cậu rồi."
"Chuyện gì?" Mạc Phàm ngơ ngác hỏi.
"Chuyện cậu bị bôi nhọ đó, trí nhớ của cậu để đâu rồi hả?" Mục Nô Kiều không vui nói. Người ta nhọc công khổ sở đi giúp giải đáp những hiểu lầm kia, Mạc Phàm thì lại quên sạch sành sanh.
"Ồ ồ, thật ngại quá, gần đây tớ hơi loạn, bị người ta bắt làm thí nghiệm đáng sợ. Đúng rồi, cậu điều tra ra ai cố ý nhắm vào tớ chưa?" Mạc Phàm nói.
"Là Tổ gia, bọn họ đã lan truyền những tin đồn ác ý về cậu, cũng nhân mấy năm gần đây cậu không có ở trong nước, lợi dụng danh tiếng của cậu để làm một số chuyện hại người," Mục Nô Kiều nói.
"Tổ gia à... ha ha, thế thì thú vị rồi đây," Mạc Phàm nở nụ cười.
Hóa ra là do tên Tổ Hướng Thiên.
Thằng cha này muốn đè đầu mình trên mọi phương diện, không chỉ đơn giản là đánh bại mình về mặt thực lực, mà còn muốn làm cho mình thân bại danh liệt ở trong nước.
"Cậu có thù oán gì với họ à?" Mục Nô Kiều hỏi.
"Tên Tổ Hướng Thiên muốn dạy dỗ tớ, không phải kiểu lén lút sau lưng, mà muốn đường đường chính chính đạp tớ dưới chân trước sự chú ý của vạn người, đoạt lấy danh hiệu đệ nhất của mình, cướp đi những cô gái bên cạnh mình," Mạc Phàm nói.
"...Nghe cứ như chuyện thời phong kiến vậy," Mục Nô Kiều nói.
"Nói tóm lại là hắn muốn đạp lên mặt tớ," Mạc Phàm vẫn còn nhớ dáng vẻ cao cao tại thượng của Tổ Hướng Thiên.
Tổ Hướng Thiên rất tự tin, nếu đổi lại là kẻ khác muốn khiến mình lúng túng và đau khổ, thì đã ra tay ngay lần ở làng chài nhỏ Địa Trung Hải kia rồi. Tổ Hướng Thiên một mực chờ nửa năm sau, đủ cho thấy hắn có sự tự tin tuyệt đối rằng trong vòng nửa năm, Mạc Phàm không thể nào vượt qua được hắn.
"Tổ Hướng Thiên lớn hơn chúng ta một khóa, thực lực của hắn bây giờ chắc phải đứng đầu trong bảng xếp hạng quốc tế rồi chứ? Theo lý thuyết thì hắn không thể tìm cậu khiêu chiến khi chưa tới kỳ Học Phủ Chi Tranh tiếp theo," Mục Nô Kiều nói.
Học Phủ Chi Tranh là một giải đấu được toàn dân quan tâm. Sau giải đấu, tuy quốc tế không công khai tổ chức các giải quyết đấu giữa các pháp sư, nhưng vẫn có một số thống kê về những pháp sư trẻ có thực lực mạnh mẽ. Những người trẻ dưới 30 tuổi luôn được mọi người chú ý, vì họ có khả năng đạt đến những cảnh giới mà các lão pháp sư không thể chạm tới.
Danh tiếng của Tổ Hướng Thiên chủ yếu là ở nước ngoài, bản thân Tổ gia cũng khá xuất sắc về phương diện ngoại giao.
Một cường giả đã có tên tuổi trên quốc tế muốn tranh tài cùng Mạc Phàm, đệ nhất Học Phủ Chi Tranh, xác thực là một trận quyết đấu cực kỳ đáng chú ý.
"Đoán chừng là Tổ gia đã ngứa mắt tớ lâu rồi. Tổ Hướng Thiên muốn tìm tớ khiêu chiến, thuận tiện muốn hạ bệ danh tiếng của tớ, tớ cũng vui vẻ phụng bồi. Loại bao cát vừa có thực lực lại vừa tự tìm đến ăn đòn như Tổ Hướng Thiên đúng là khó tìm thật," Mạc Phàm nói.
"Sao cậu lại hiếu chiến như hồi mới vào Minh Châu học phủ vậy," Mục Nô Kiều nói.
Vừa nghĩ tới việc Mạc Phàm vào Minh Châu học phủ đã khiêu chiến toàn bộ tân sinh viên các hệ, Mục Nô Kiều lại thấy có chút buồn cười. Tới hiện tại, Ngải Đồ Đồ vẫn gọi Mạc Phàm là đại ma đầu. Vào thời điểm đó, sinh viên cùng khóa ở Minh Châu học phủ nghe thấy tên Mạc Phàm là phải né xa ba thước, đúng chuẩn vấn nạn bạo lực học đường.
"Lần này không phải tớ chủ động gây sự. Tổ Hướng Thiên muốn đạp lên mặt tớ, tớ cũng không thể đưa mặt mình ra cho hắn... Nhưng mà tớ vẫn luôn cho rằng đến lúc đó thì hắn sẽ tới Phàm Tuyết Sơn tìm tớ, trực tiếp đánh bại tớ, không ngờ lại chơi trò bẩn như vậy, tìm người giả mạo tớ, không chừng còn đi lừa gạt mấy em gái fan cuồng của mình, chuyện này tuyệt đối không thể tha thứ được!" Mạc Phàm tức giận nói.
"Tớ đã làm sáng tỏ rất nhiều chuyện giúp cậu, chỉ là một số người thích đứng về phía đối lập với cậu, việc này cũng không có cách nào, ai bảo cậu luôn ở đầu sóng ngọn gió, lại bị người khác ghen tị, ghen ăn tức ở," Mục Nô Kiều nói.
"Chuyện đó không đáng gì, đẹp trai quá đôi khi cũng không phải ai cũng biết thưởng thức," Mạc Phàm nói.
"Ừm, cậu cũng có bản lĩnh vô sỉ rất đặc biệt của riêng mình," Mục Nô Kiều cười khẽ.