Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 1889: CHƯƠNG 1823: KHU THUẦN DƯỠNG THẤT BẠI

Nói xong, Mạc Phàm trực tiếp ôm chầm lấy Đường Nguyệt. Cô hơi sửng sốt, nhưng không hề từ chối cái ôm sau bao ngày xa cách này.

Ở bàn bên kia, Triệu Mãn Duyên thấy mỹ nữ cực phẩm trưởng thành ấy chủ động vùi bộ ngực căng tròn vào lòng Mạc Phàm, để hắn chiếm tiện nghi dễ dàng như vậy, trong lòng liền cảm thấy cay cú.

Mạc Phàm, cái thằng khốn này, trình tán gái đã vượt mặt cả mình từ lúc nào thế?

“Sao em lại ở đây?” Đường Nguyệt khá kinh ngạc.

Sau khi chuyển công tác đến núi Nam Hi, cô rất ít khi gặp Mạc Phàm. Mỗi lần tình cờ gọi điện đều hẹn sẽ tụ tập một bữa, nhưng dường như ai cũng bận rộn, chẳng có thời gian rảnh.

Những năm gần đây Đường Nguyệt rất bận, núi Nam Hi phức tạp hơn núi Bắc Vũ rất nhiều. Thậm chí nhiều lúc, ngay cả Hội trưởng Đường Trung của Thẩm Phán Hội Linh Ẩn cũng không thể ra lệnh cho Thẩm Phán Hội núi Nam Hi. Vì Thẩm Phán Hội Linh Ẩn là tổng bộ, nên tự nhiên không thể cho phép một chi nhánh tự cô lập xưng vương như vậy tồn tại. Thế là họ lập tức cử Đường Nguyệt đến đó, cốt để tránh cho tổ chức và Thẩm Phán Hội núi Nam Hi ngày càng xa cách.

Chu Mẫn chính là con trai của Phán trưởng Chu Kỷ ở núi Nam Hi. Đường Nguyệt rất mệt mỏi với cậu ấm đời thứ hai này. Tu vi của Chu Mẫn hoàn toàn được đắp nặn nên từ nguồn tài nguyên khổng lồ, mà những tài nguyên đó lại thuộc về Thẩm Phán Hội.

Tài nguyên của Thẩm Phán Hội vốn được phân phối nghiêm ngặt cho các thẩm phán viên, các thẩm phán viên thực tập có tài năng và tiềm lực. Một kẻ như Chu Mẫn hoàn toàn không xứng đáng.

“Em đi ngang qua đây, đói bụng nên ghé vào ăn cơm, không ngờ lại gặp cô Đường Nguyệt đang công tác ở đây.” Mạc Phàm nói.

Có người ngoài ở đây, Mạc Phàm không tiện nói chuyện về đồ đằng.

Nhưng có thể gặp được Đường Nguyệt ở đây, Mạc Phàm cảm thấy thật khó tin, cảm giác như gặp lại mối tình đầu ở một thành phố xa lạ. Nếu không làm gì đó thì thật có lỗi với sự sắp đặt của duyên phận.

“Ừm, gặp chút phiền phức. Mấy người kia là bạn của em à… Ồ, bé Linh Linh cũng ở đây nữa.” Đường Nguyệt quay đầu, liếc nhìn Linh Linh.

“Chị Đường Nguyệt!” Linh Linh kêu lên một tiếng giòn tan, trên khuôn mặt loli như ông cụ non nở một nụ cười hiếm thấy.

Lãnh Thanh và Đường Nguyệt vốn là bạn thân, nên Linh Linh không có việc gì cũng hay chạy tới Thẩm Phán Hội Hàng Châu chơi.

“Sắp thành đại mỹ nhân rồi đấy.” Đường Nguyệt đi tới bên cạnh Linh Linh, hôn lên gò má đang bĩu môi của cô bé.

“Chị Đường Nguyệt, đừng như vậy mà, em không phải trẻ con nữa.” Linh Linh đỏ mặt lúng túng.

Triệu Mãn Duyên ngồi một bên thấy đôi môi đỏ rực ấy ghé tới, không nhịn được nuốt một ngụm nước bọt, mi mắt thuận thế cụp xuống, con ngươi liếc về phía Đường Nguyệt.

Thật lớn, thật tròn, thật đẹp, thật đồ sộ.

Mạc Phàm giới thiệu Tương Thiểu Nhứ và tên sắc quỷ họ Triệu cho Đường Nguyệt. Đường Nguyệt mỉm cười, tỏ ý rằng hai người họ dù sao cũng là thành viên của học phủ, đã mang vinh quang về cho đất nước. Đương nhiên, cô hơi khó nhận ra Triệu Mãn Duyên, vì để Triệu thị không phát hiện mình còn sống, hắn đã thay đổi dung mạo, trông như một anh chàng Hàn Quốc.

“Đây là trợ thủ của tôi, Lê Đông, còn cậu này là thực tập sinh, Chu Mẫn.” Đường Nguyệt giới thiệu.

“Chào mọi người, tôi là Lê Đông của Đại Lê thế gia, hiện đang đảm nhận chức trợ thủ cho phán trưởng núi Nam Hi. Vừa nãy tôi nghe thuộc hạ báo cáo có mấy vị pháp sư tiến vào thị trấn Vọng Quy, hẳn là các vị rồi.” Lê Đông tỏ ra thân thiện.

“Đúng thế, Mạc Phàm là một tên sao chổi, cứ nghe nói nơi nào có chuyện là y như rằng hắn lập tức chạy tới.” Tương Thiểu Nhứ nói.

Mạc Phàm sờ mũi, nói: “Tớ có à?”

Linh Linh và Triệu Mãn Duyên đồng thời gật đầu.

“Cái này của tớ gọi là khứu giác của thợ săn, hết cách rồi. Thợ săn sợ nhất là không có chuyện gì xảy ra, không có chuyện gì xảy ra thì không có việc để làm, đúng không Linh Linh?” Mạc Phàm nói.

Linh Linh gật đầu, lời này cũng không sai. Rất nhiều thợ săn đều như thế, chỗ nào có người của Thẩm Phán Hội xuất hiện, họ liền chạy tới đó, vì tám chín phần là có nhiệm vụ treo thưởng hậu hĩnh để nhận đầu tiên.

“Thị trấn Vọng Quy này bị làm sao vậy?” Mạc Phàm hỏi Đường Nguyệt.

“Gần đây nơi này xuất hiện một loại sinh vật có độc kỳ quái, đã có khoảng 100 người phát bệnh, tạm thời không có thuốc chữa và biện pháp giải độc. Trưởng trấn lập tức báo việc này cho Hiệp hội Ma pháp, sau khi Hiệp hội Ma pháp khảo sát thì quyết định giao cho Thẩm Phán Hội chúng tôi xử lý.” Đường Nguyệt giải thích.

“Lây truyền chất độc là chuyện rất đáng sợ, nếu không xử lý tốt sẽ dễ biến thành ôn dịch.” Linh Linh nói.

“Đúng vậy, bên Hiệp hội Ma pháp cũng rất lo lắng nó sẽ biến thành ôn dịch. Trận ôn dịch ở Hàng Châu đã khiến tất cả các tổ chức của chúng ta đều rất nhạy cảm với những chuyện thế này.” Đường Nguyệt nói.

“Vậy đã tìm được sinh vật mang độc tính đó chưa? Thường thì tìm được nguồn độc, mọi chuyện đã được giải quyết hơn một nửa.” Mạc Phàm nói.

“Ha ha, vốn dĩ hoàng hôn nay đã có cơ hội bắt được nó rồi, nhưng lại bị một tên ngốc nào đó làm cho chạy mất.” Đường Nguyệt nói.

Mạc Phàm liếc nhìn gã tên Chu Mẫn, thấy hắn là một kẻ khá tự phụ.

Tính tình của cô Đường Nguyệt trước giờ vẫn luôn rất tốt, đặc biệt kiên nhẫn với học sinh. Có thể khiến cô oán giận mãi không thôi, đủ thấy Chu Mẫn này đúng là một kẻ phiền phức.

“Có cần giúp một tay không?” Mạc Phàm hỏi.

Triệu Mãn Duyên nghe Mạc Phàm nói câu này, lập tức tỏ vẻ khinh thường.

Không phải nói là đi tìm đồ đằng cho mình sao, sao giữa đường lại chạy đi giúp cô giáo xinh đẹp rồi?

“Thẩm Phán Hội chúng tôi làm việc, cần gì người ngoài như các người nhúng tay vào?” Cuối cùng Chu Mẫn cũng tìm được cớ để lên tiếng, lời lẽ vô tình.

Nhiều lúc Thẩm Phán Hội làm việc cơ mật, Đường Nguyệt lại tự tiện nói cho người khác biết, theo quan điểm của Chu Mẫn thì điều đó là không đúng quy tắc.

“Đừng để ý đến cậu ta.” Đường Nguyệt thẳng thừng nói một câu, xem Chu Mẫn như không khí.

Chu Mẫn tức đến nỗi khuôn mặt sa sầm lại.

“Linh Linh, vừa hay giúp chị tìm con độc vật kia, chắc sẽ không làm lỡ thời gian của các em đâu.” Đường Nguyệt nói.

“Vâng.”

Ăn tối xong, Đường Nguyệt tìm một quán trà gần hồ Quy. Lần này cô không dẫn theo thuộc hạ, như vậy mới có thể bàn bạc công việc với Linh Linh.

Linh Linh và Mạc Phàm đều là Thợ Săn Đại Sư bảy sao. Dù sao thì Thẩm Phán Hội cũng là tổ chức chính thức, đôi khi họ đối mặt với những vụ án hóc búa cũng không biết bắt đầu từ đâu. Ngược lại, những thợ săn nam chinh bắc chiến, kiến thức rộng rãi lại rất có kinh nghiệm giải quyết những chuyện như vậy.

“Chị Đường Nguyệt, chị nói loại sinh vật kia có khả năng ẩn nấp trong một huyệt động nào đó ở đảo Húc à?” Linh Linh hỏi.

“Ừm, khoảng 20 năm trước, đảo Húc được một phú hào quốc tế mua lại, sau đó dùng làm nơi thuần dưỡng Vô Vũ Điểu, vốn là để cung cấp tọa kỵ cho các đội lính đánh thuê quốc tế. Nhưng hình như kế hoạch thuần dưỡng của ông ta đã thất bại, rồi phá sản vào 10 năm trước. Lúc đó chính phủ bên này cũng không tiếp quản, khu nuôi dưỡng Vô Vũ Điểu biến thành một mảnh đất hoang, dần dần trở thành nơi trú ngụ của yêu ma hoang dã, cho tới khi đảo Húc trở thành một hòn đảo yêu ma như hiện tại. Bọn chị cũng đã nghĩ đến việc bắt con độc vật đầu sỏ ở đảo Húc, nhưng đám Vô Vũ Điểu có ý thức lãnh thổ rất mạnh…”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!