Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 1903: CHƯƠNG 1837: BẦU TRỜI Ô DỪA

Nếu không còn cách nào tốt hơn, Mạc Phàm đành làm theo lời của lão cựu chiến binh Trần Thước.

Thật ra, thuần hóa vẫn luôn là lĩnh vực Mạc Phàm chưa từng tiếp xúc. Đây cũng là một cơ hội để học hỏi, nếu thật sự có thể thuần hóa được đám Bức Phẫn Tà Điểu, quả thực sẽ giúp năng lực tác chiến của tuyến phòng thủ ven biển tăng vọt vài bậc.

Thuần hóa không có quan hệ quá lớn với Triệu Hoán hệ, nó là một năng lực thuộc Tâm Linh hệ. Pháp sư Tâm Linh hệ có thể dùng năng lực của mình để giao tiếp với yêu ma, từ từ xóa đi lệ khí hung tàn của chúng, dần dần biến chúng thành một thành viên phụ thuộc vào nhân loại, trở thành kẻ lệ thuộc, sủng vật, bạn đồng hành hoặc các dạng khác.

Sinh vật sau khi được thuần hóa, phần lớn chỉ nghe theo những mệnh lệnh đơn giản và trực tiếp, ví dụ như nhiệm vụ của Thiên Ưng là bay lượn, bảo vệ chủ nhân, hỗ trợ tác chiến. Chúng sẽ không có sự gắn kết mật thiết như pháp sư Triệu Hoán và khế ước thú, không có tình cảm sâu đậm, cũng không thể đạt tới trình độ ăn ý trong chiến đấu.

Tọa kỵ, đây là phương hướng của phần lớn các thú thuần hóa. Nếu để chúng một mình đối đầu với yêu ma thì rất khó.

"Từ nhỏ, cha đã hy vọng tớ trở thành một thuần hóa sư, phục vụ cho quân đội, nhưng không biết sao lại đi chệch hướng. Giờ lại bảo tớ gánh vác nhiệm vụ thuần hóa đã thất bại 10 năm trước, tớ thấy áp lực quá," Tương Thiểu Nhứ nói.

Lúc này, mọi người đang đi qua một con đường bí mật trong tòa nhà cách ly để đến bầu trời rừng dừa. Nơi đó chính là địa bàn của đại chủng điểu và điểu vương, các thiết bị thuần hóa cũ kỹ cũng được chất đống ở đó.

"Áp lực của cậu mà lớn à? Dựa vào đâu mà bắt một mình tôi đi đối phó với con Bức Phẫn Tà Điểu Chi Vương kia chứ?" Mạc Phàm lập tức ca cẩm.

Trước đó, Mạc Phàm còn tưởng ý của Trần Thước là để mình toàn lực ra tay, chế ngự Bức Phẫn Tà Điểu Chi Vương. Giờ mới biết, ông ta muốn mình đơn đả độc đấu, vì chỉ có như vậy mới khiến Bức Phẫn Tà Điểu công nhận, mới làm điểu vương nể phục.

Mạc Phàm chẳng quan tâm nó có nể phục hay không, rõ ràng là mọi người cùng xông lên đánh cho con điểu vương rụng đầy răng không phải tốt hơn sao? Nếu nó không phục thì đánh thêm vài lần nữa, xem xương ai cứng hơn. Còn bày đặt đạo nghĩa quyết đấu, người khác không được nhúng tay, bị bệnh thần kinh à? Thời đại này rồi mà ngay cả một con chim rách cũng cần giảng đạo nghĩa sao? Mạc Phàm không muốn nhiều lời như thế.

"Mạc Phàm, cậu làm đi. Nếu thuần hóa thành công, cậu sẽ có con Bức Phẫn Tà Điểu Vương này làm tọa kỵ. Một thằng vịt cạn như cậu, không có một con thú phi hành nào cho ra hồn thì sao tiện chào hỏi với các pháp sư Triệu Hoán hệ Siêu Giai khác. Dù sao thì khế ước thú thứ hai của cậu cũng chỉ có thể cưỡi vào buổi tối... Ách, ý tớ là, lần thuần hóa này là một cơ duyên lớn cho cậu, từ hôm nay cậu sẽ anh dũng mở màn cho công cuộc thống nhất Thái Bình Dương!" Triệu Mãn Duyên lải nhải một tràng.

Mạc Phàm ngẫm lại, thấy lời Triệu Mãn Duyên nói cũng có chút đạo lý.

Vốn dĩ sau khi thức tỉnh khế ước thứ hai, Mạc Phàm định tìm một con biết bay, ai ngờ lại vớ phải một tiểu yêu tinh Medusa. Dực ma cụ tốt thì lại quá đắt, tiền của hắn vĩnh viễn không đủ mua thứ phù hợp với cấp bậc của mình. Nếu có một tọa kỵ, đúng là một sách lược khá hoàn mỹ.

Dực ma cụ quá đắt, loại 1-2 ức thì tốc độ bay lại quá chậm, không phù hợp với môi trường chiến đấu của Mạc Phàm, nên hắn cũng không lãng phí tiền mua.

"Tương Thiểu Nhứ, cậu chủ tu Tâm Linh hệ ảo giác đúng không?" Mạc Phàm hỏi Tương Thiểu Nhứ.

"Đúng vậy, nên tớ mới không chắc chắn, tớ chỉ biết sơ sơ về thuần hóa thôi," Tương Thiểu Nhứ nói.

"Thôi được, để ai đó giúp cậu sau. Nhưng không sao, lúc tôi đối phó với con chim lớn kia, mọi người canh chừng đám đại chủng điểu và Cổ Lam Bức Phẫn Tà Điểu là được, tôi không muốn bị cả bầy xé xác đâu," Mạc Phàm nói.

"Yên tâm, mọi người ở đây sẽ hộ pháp cho cậu," Trần Thước thấy Mạc Phàm đồng ý, lập tức thở phào nhẹ nhõm.

"Còn bao lâu nữa thì tới bầu trời rừng dừa? Sắp bình minh rồi."

"Sắp rồi."

...

...

Thị trấn Vọng Quy.

Chu Mẫn và Lê Đông loạng choạng bước ra từ một quán bar nhỏ, tay mỗi người đều ôm một cô nàng nồng nặc mùi nước hoa, yêu diễm mà dung tục. Hôm nay coi như đã khiến Đường Nguyệt từ bỏ kế hoạch, bọn họ cũng không cần phải giả vờ giả vịt nữa, có thể thả lỏng một chút.

Vừa ra đến phố, mấy bóng người cao lớn đi tới. Dẫn đầu là một người đàn ông khoác áo choàng trên vai, gương mặt cực kỳ bình tĩnh và nghiêm túc, ánh mắt mang theo vẻ kiêu ngạo và uy nghiêm nhìn chằm chằm vào Chu Mẫn và Lê Đông.

"Hai đứa chúng mày đi phiên trực kiểu này à?" người đàn ông cao lớn uy nghiêm lạnh lùng hừ một tiếng.

"Ch... Cha!" Chu Mẫn vừa thấy người này, hai chân liền nhũn ra.

Lê Đông cũng bừng tỉnh, vội vàng đẩy người phụ nữ bên cạnh ra.

Cô gái kia thấy Lê Đông trở mặt như vậy, lập tức dùng tiếng địa phương chửi bới.

Ánh mắt của vị chánh án kia ngưng lại, tựa như đang nhìn lũ gà quê mùa bẩn thỉu nhất, trong con ngươi lộ rõ vẻ khinh miệt và vô tình. Hai cô nàng quán bar sợ đến hoa dung thất sắc, lớp trang điểm dày cộm trên mặt như muốn bong ra, nào còn dám nói nhiều, vội vàng bỏ chạy.

"Phó chánh án đâu?" Chánh án Chu Kỷ hỏi.

"Cô... cô ta về rồi," Lê Đông đáp.

"Hừ, sao có một thẩm phán báo cho tao rằng cô ta đã dẫn theo vài người lên đảo Húc?" Chu Kỷ nói.

"Sao có thể, rõ ràng là bọn con thấy cô ta..." Chu Mẫn nói.

"Tao bảo chúng mày trông chừng cô ta cho kỹ, vậy mà chút chuyện nhỏ này cũng làm không xong. Đảo Húc là nơi nào, nguy hiểm ra sao, tao không biết chắc? Tao bảo chúng mày theo dõi cô ta, không chỉ để đề phòng, mà còn để ngăn cô ta làm bừa. Dù sao cô ta cũng là người của Thẩm Phán Hội Linh Ẩn phái xuống, nếu chết trên đảo, Thẩm Phán Hội núi Nam Hi của chúng ta sẽ gặp phiền phức," Chu Kỷ nói.

"Con đàn bà này chắc là điên rồi," Lê Đông nói.

"Ra biển xem thử, đừng để cô ta chết," Chu Kỷ nói.

...

...

Đảo Húc, bầu trời rừng dừa.

Bầu trời rừng dừa là một khu rừng gồm những cây dừa trăm tuổi mọc trên núi cao. Chúng không chỉ là dừa mà còn nối liền nhau rậm rạp, cành lá lại hơi rủ xuống, trông như một chiếc ô khổng lồ dựng đứng giữa hòn đảo, vô cùng đồ sộ và kỳ lạ.

Mà căn cứ thuần dưỡng lại nằm ngay trong bầu trời rừng dừa. Có thể thấy những tán lá dừa cao vút bên trên còn được giăng những tấm lưới sắt. Những tấm lưới này như treo lơ lửng giữa màn đêm, bao phủ cả một vùng tán dừa, trông như một chiếc lồng chim khổng lồ hình ô dù.

Thiên_Lôi_Trúc dẫn ta về nguồn ✿

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!