“Những người khác đâu?” Mạc Phàm hỏi.
“Xảy ra chút chuyện.” Mục Bạch quay lại vấn đề ban đầu.
“Có phải là về lão Trần Thước kia không?” Mạc Phàm hỏi.
“Không phải lão ta. Là Chánh án núi Nam Hi - Chu Kỷ. Ông ta dẫn người tới đảo, khống chế nhóm lão Triệu rồi, cô Đường Nguyệt cũng rơi vào tay bọn họ.” Mục Bạch nói.
“Khống chế? Rơi vào tay bọn họ? Cậu chắc đó là người của Thẩm Phán Hội núi Nam Hi, không phải loại tổ chức như Hắc Giáo Đình chứ?” Mạc Phàm nói với vẻ không tài nào hiểu nổi.
“Bọn họ không chỉ ung dung lên đảo mà còn biết cả mật đạo ở căn cứ cách ly thuần dưỡng vốn chỉ có Trần Thước biết. Cậu nghĩ xem, hơn mười năm trước, nhóm người nào đã đến đây làm thí nghiệm thuần dưỡng?” Mục Bạch nói.
“Chánh án núi Nam Hi - Chu Kỷ là một trong những người tham gia vào vụ căn cứ thuần dưỡng này?” Mạc Phàm kinh ngạc nói.
“Về cơ bản là đúng, nếu không thì ông ta đã chẳng cố ý chạy tới đây để khống chế chúng ta... Tớ vốn tưởng ông ta đến để yêu cầu chúng ta rời đảo, may mà Linh Linh nhìn thấu ý đồ của lão. Thấy tình hình không ổn, tớ lập tức chạy trốn, định hội hợp với cậu trước rồi tìm cách cứu họ. Nhưng xem ra tình hình của cậu thế này, chúng ta muốn cứu người e là rất khó.”
“Lá gan của tên Chánh án Chu Kỷ này cũng lớn thật, lẽ nào ông ta dám giết người diệt khẩu ngay trên hòn đảo này? Cô Đường Nguyệt là một Phó Thẩm Phán, tớ không tin ông ta dám động đến cô ấy!” Mạc Phàm nói.
Chu Kỷ là Chánh án núi Nam Hi, dù có là “vua con” một cõi, cũng không dám làm việc quá trớn như vậy.
Vốn dĩ, một khi sự việc được bàn giao, nó sẽ không còn liên quan đến Thẩm Phán Hội núi Nam Hi nữa, đồng thời chuyện năm xưa cũng sẽ bị lật lại. Cấp trên chắc chắn sẽ phái người xuống xử lý, nhưng tuyệt đối sẽ không truy cứu đến Chu Kỷ. Nói trắng ra, Chu Kỷ muốn kéo dài thời gian, để cho cấp cao của Thẩm Phán Hội khởi động kế hoạch dùng pháp sư Siêu Giai diệt đảo, như vậy mọi chuyện sẽ bị chôn vùi vĩnh viễn.
Ai ngờ đúng lúc này, nhóm Mạc Phàm và Đường Nguyệt lại chạy tới đảo Húc. Trên đảo vẫn còn căn cứ thuần dưỡng được bảo tồn nguyên vẹn. Chỉ cần cấp trên điều tra một chút, chắc chắn sẽ tìm ra kẻ chủ mưu năm đó chính là Chu Kỷ. Vì vậy, lão ta không thể để Đường Nguyệt cùng nhóm Mạc Phàm mang tin tức này trở về.
“Tên Chu Mẫn kia chết thế nào?” Mạc Phàm hoàn toàn không hiểu, bèn hỏi.
“Bị xiềng xích đập chết. Tuy cái chết của hắn khá đột ngột, nhưng tớ thật sự không hiểu nổi tại sao một pháp sư Cao Giai lại có thể chết lãng xẹt như vậy.” Mục Bạch nói.
“Chuyện này...” Mạc Phàm nhất thời á khẩu.
Nói như vậy, cái chết của hắn ta cũng không thoát khỏi liên quan đến mình.
Nhưng cũng không thể nói vậy được. Lần này rõ ràng là bọn chúng lên đảo gây sự trước, Mạc Phàm cũng không đến mức phải áy náy vì cái chết bất đắc kỳ tử của một tên tép riu.
Chỉ có điều, tên Chánh án Chu Kỷ kia tám chín phần là sẽ tính món nợ này lên đầu mình.
“Độc của cậu không thể giải trong thời gian ngắn được. Hiện tại bọn họ đã bị gom lại ở tòa nhà cách ly, hai chúng ta phải nghĩ cách cứu họ ra.” Mục Bạch nói.
“Thực lực của Chu Kỷ thế nào?” Mạc Phàm hỏi.
“Rất mạnh, ngay cả cô Đường Nguyệt cũng không phải là đối thủ của ông ta.” Mục Bạch nói.
Nói vậy, người có thể lên làm Phó Thẩm Phán không chỉ có tài lãnh đạo mà còn phải là pháp sư Siêu Giai. Vậy thì kẻ ngồi được vào ghế Chánh án, thực lực chắc chắn cũng ở cấp Siêu Giai. Nếu ngay cả Đường Nguyệt cũng thua dễ dàng như vậy, e rằng cả Mạc Phàm và Mục Bạch hợp sức cũng khó lòng địch lại Chánh án Chu Kỷ.
“Bây giờ trời đã sáng, đám Tử Sĩ Vô Vũ Điểu chắc chắn đã chiếm trọn vùng biển ngoài đảo. E là chúng ta chỉ có thể đợi đến tối rồi dùng cách riêng để rời đi.” Mạc Phàm nói.
“Ừm, tên Chu Kỷ kia còn là một pháp sư Băng hệ.” Mục Bạch nói thêm.
“Vậy thì vẫn còn chút thời gian.” Mạc Phàm nói.
“Độc của cậu sẽ giải trong khoảng hai tiếng nữa, nhưng vết thương trên người cậu... cậu chắc là đến tối sẽ không ảnh hưởng chứ?” Mục Bạch lo lắng hỏi.
Trên người Mạc Phàm chi chít vết thương, chỉ cần chúng tiếp tục chảy máu thì sẽ ảnh hưởng rất lớn đến trận chiến sắp tới.
“Tớ hồi phục nhanh lắm, chỉ mong tên Chu Kỷ kia không nổi điên thật sự.” Mạc Phàm nói. Quả thực, hắn cần chút thời gian để nghỉ ngơi và ổn định lại, mới có sức đối phó với Chu Kỷ.
“Trước khi bắt được cả hai chúng ta, ông ta sẽ không manh động đâu.” Mục Bạch nói.
Chu Kỷ không dám động đến Đường Nguyệt, thân phận của những người còn lại cũng không phải là thứ mà lão ta dám tùy tiện đụng vào, trừ phi lão có thể đảm bảo không một ai biết chuyện lão làm trên hòn đảo này.
Vì thế, Chu Kỷ phải bắt cho bằng được Mạc Phàm và Mục Bạch để giết người diệt khẩu, bịt lại mọi manh mối. Nếu không bắt được hai người, lão sẽ tạm thời khống chế nhóm Đường Nguyệt, kéo dài thời gian cho đến khi mọi chuyện kết thúc rồi mới thả người. Đến lúc đó, dù nhóm Đường Nguyệt có biết căn cứ thuần dưỡng này là mầm họa do Chu Kỷ để lại thì cũng chẳng làm gì được lão nữa. Chu Kỷ không muốn Đường Nguyệt có cơ hội báo cáo chuyện này lên cấp trên.
“Đầu tiên, chúng ta phải dụ Chu Kỷ ra, sau đó phá hủy tòa nhà cách ly, để toàn bộ người của Thẩm Phán Hội núi Nam Hi bị phơi bày trước bầy Bức Phẫn Tà Điểu. Cuối cùng, nhân lúc hỗn loạn cướp người.” Mạc Phàm nói.
“Mạc Phàm, chúng ta chỉ có hai người thôi đấy, làm sao làm được nhiều việc như vậy? Ai dụ Chu Kỷ ra? Ai phá tòa nhà cách ly? Rồi ai bảo vệ bọn họ? Tinh thần lực của họ đã bị phong ấn, một khi tòa nhà bị phá, người của Thẩm Phán Hội bị Bức Phẫn Tà Điểu tấn công, họ không có ma pháp thì chẳng khác nào cá nằm trên thớt!” Mục Bạch nhíu mày phản đối. Hắn còn tưởng Mạc Phàm sẽ nghĩ ra kế hoạch nào đó hoàn hảo, ai ngờ lại viển vông đến thế.
“Ai nói chúng ta chỉ có hai người?” Mạc Phàm nhướng mày.
Vừa dứt lời, một bóng hình thon thả từ trong sơn động bước ra.
“Apase?” Mục Bạch ngạc nhiên.
“Sao lại ra nông nỗi này, đúng là hỏng bét hết cả.” Apase bắt đầu ca cẩm.
“Ngươi còn nói được à? Bọn họ bị bắt, sao ngươi không bảo vệ họ cho tốt?” Mạc Phàm hơi bực mình.
“Ta không giỏi chiến đấu, huống hồ dù ta có nhảy ra thì kết cục cũng như họ thôi.” Apase đáp.
“Được rồi, được rồi, ngươi lúc nào cũng có cả đống lý do. Mục Bạch dụ Chu Kỷ, ta đi phá căn cứ, còn Apase, ngươi bảo vệ bọn họ và giải phong ấn cho họ.” Mạc Phàm bắt đầu phân công nhiệm vụ.
Mục Bạch và Apase gần như đồng loạt lắc đầu.
“Ta sẽ đi phá hủy khu cách ly, thuận tiện dụ đám Bức Phẫn Tà Điểu nổi điên tới.” Apase nói.
“Còn tớ sẽ bảo vệ họ trong lúc hỗn loạn.” Mục Bạch nói.
...
Mạc Phàm chợt nhận ra, rất nhiều lúc, những công việc bẩn thỉu nhất trong đội đều do một tay mình làm. Dù sao đi nữa, mình cũng đang là một thương binh trúng độc cơ mà.