"Xin hỏi có phải là Phó Chánh án Đường của Thẩm Phán Hội núi Nam Hi không ạ?" Một pháp sư trung niên mặc quân khải sáng ngời bước tới, phía sau còn có một đội pháp sư quân đội thực lực không hề yếu đi theo.
"Cả cái trấn nhỏ này đông người như vậy mà lại tìm đến tôi đầu tiên, các người cũng ghê gớm thật đấy." Đường Nguyệt hừ lạnh một tiếng.
"Chẳng qua chúng tôi cũng chỉ phụng mệnh hành sự, mời ngài giao nộp tất cả tư liệu đã thu thập được, để chúng tôi nắm rõ về mầm họa trên đảo Húc. Thời gian của chúng tôi rất cấp bách, hy vọng ngài không gây thêm phiền phức. Nếu có bất kỳ hành vi cản trở hay không hợp tác nào, vậy đừng trách chúng tôi xử lý theo quân kỷ." Vị pháp sư quân khải nói với vẻ mặt nghiêm nghị, giọng điệu mang theo vài phần uy hiếp.
"Thật đáng ghét! Chúng tôi cực khổ xông vào đảo Húc, còn bọn họ thì mang người tới đây ngồi mát ăn bát vàng!" Tương Thiểu Nhứ có chút tức giận, cô bước tới trước mặt pháp sư trung niên, chỉ thẳng vào mũi gã mà chất vấn: "Mang người của các người cút đi cho nhanh, đừng làm chó cho tên nghị viên kia nữa, nếu không tôi sẽ khiến ông phải hối hận!"
"Cô Tương, phải không? Chúng tôi tôn trọng cha của ngài, nhưng điều đó không có nghĩa là ngài có thể sỉ nhục chúng tôi như vậy. Chúng tôi không làm việc cho bất kỳ nghị viên nào, mà phụng mệnh lệnh của cấp trên. Nếu các vị thật sự cảm thấy có một nghị viên đang lạm dụng chức quyền vì lợi ích cá nhân, vậy thì hãy đưa ra đầy đủ chứng cứ, mời đến tòa án quân sự cùng Thẩm Phán Hội cấp cao nhất để định tội... Nhưng cho dù ông ta có tội, chỉ cần mệnh lệnh chưa được thu hồi, chúng tôi vẫn phải hoàn thành nhiệm vụ được giao." Vị pháp sư quân khải kia nói năng đầy chính khí, giọng điệu cứng rắn như sắt thép, khiến Tương Thiểu Nhứ cũng có chút không dám lỗ mãng.
"Tương Thiểu Nhứ, thôi đi, đừng gây khó dễ cho người của quân đội." Triệu Mãn Duyên tới kéo Tương Thiểu Nhứ qua một bên.
Tranh chấp với một đám quân nhân đang chấp hành nhiệm vụ đúng là chẳng có ý nghĩa gì, mấu chốt là ai đã điều động bọn họ, ai đang lợi dụng chức quyền, giở trò bịp bợm để che giấu sự thật.
"Bị giữ lại cách ly năm ngày, chứng cứ gì cũng bị phá hủy hết, làm sao mà định tội ông ta được. Người của Thẩm Phán Hội cấp cao nhất cũng hành động quá chậm, tại sao không đến trước mà lại để người của quân đội tiếp quản nơi này?" Đường Nguyệt nói.
"Có thể người của Thẩm Phán Hội cấp cao nhất đã cố ý đến trễ." Linh Linh nói.
Ban ngày, Đường Nguyệt đã báo cáo trực tiếp những chứng cứ chống lại Chu Kỷ lên cấp trên. Sự việc liên quan đến một chánh án và một nghị viên, Thẩm Phán Hội cấp cao nhất đáng lẽ phải lập tức chạy tới để làm rõ chân tướng sự việc, đồng thời áp giải Chu Kỷ đến Thẩm Phán Hội cấp cao nhất và điều tra Nam nghị viên.
Nhưng đến sáng hôm sau, người của Thẩm Phán Hội cấp cao nhất vẫn chưa tới, thay vào đó lại là quân đội. Điều này cho thấy thông tin trình lên trên đã rơi vào tay Nam nghị viên, ông ta chỉ cần ngăn cản những người biết chuyện, rồi lập tức điều động thế lực bên quân đội.
Nghĩ đến việc trong các thủ lĩnh quân khu hẳn là có người chống lưng cho Nam nghị viên, nếu Nam nghị viên xảy ra chuyện gì thì lợi ích của bọn họ cũng sẽ bị ảnh hưởng.
Thực ra, muốn lật đổ một nhân vật cấp nghị viên cũng không phải chuyện dễ dàng. Thay thế người này không khó, cái khó là những thế lực qua lại, chống lưng cho kẻ này, rất có khả năng những thế lực đó có sức ảnh hưởng đến toàn tỉnh, thậm chí là toàn bộ vùng duyên hải Đông Nam.
"Trước tiên cứ giao cho bọn họ đi." Linh Linh nói.
"Nhưng mà..." Đường Nguyệt không cam lòng.
Mặc dù quân đội đến tiếp quản, nguy cơ trên đảo Húc cũng sẽ được giải trừ, nhưng cứ thế buông tha cho một tên nghị viên mục nát không thể tả lại càng khiến lòng Đường Nguyệt khó chịu. Đó có lẽ là lý do khiến đêm qua cô không ngủ được. Chánh án núi Nam Hi chẳng qua cũng chỉ là một tên lính hầu, Thẩm Phán Hội núi Nam Hi chỉ là một cái vỏ rỗng, nhưng chỉ cần Nam nghị viên còn ở phía sau, vậy thì Chánh án Chu Kỷ sẽ sớm bình an vô sự, thậm chí còn được điều đến một chỗ béo bở hơn, đảm nhiệm chức chánh án ở nơi có nhiều quyền lực hơn.
"Cứ đưa cho họ đi, sau năm ngày thì đảo Húc không còn tồn tại nữa, những chứng cứ này cũng không cách nào kiểm chứng, giữ lại cũng vô dụng."
Quả thực, bây giờ chống đối quân đội là không sáng suốt. Rất nhiều lúc, dù bất đắc dĩ cũng phải học cách chấp nhận.
"Cũng may Mạc Phàm không ở đây, nếu không với cái tính nóng nảy của cậu ta, chắc chẳng cần biết bọn họ có phải phụng mệnh làm việc hay không, cứ làm cậu ta không vui thì đừng ai hòng dễ chịu." Triệu Mãn Duyên thầm nghĩ trong lòng mà vẫn còn thấy sợ.
Mục Bạch gật đầu tán thành, đánh nhau với quân đội ở đây thì phiền phức còn lớn hơn nữa.
"Cảm ơn đã hợp tác." Tên pháp sư quân khải thấy Đường Nguyệt lấy tất cả tư liệu ra, bèn khẽ gật đầu, vung tay lên, dẫn người phía sau lập tức rời đi, không hề làm khó dễ bọn họ.
"Có nói cho họ biết chuyện tảo biển gây tê không?" Tương Thiểu Nhứ hỏi.
"Nói cho họ đi. Nếu những quân nhân này cứ thế mạnh mẽ lên đảo, tổn thất sẽ rất nặng nề. Hiện tại họ đang nghe theo mệnh lệnh của Nam nghị viên, nhưng nói gì thì nói, họ cũng là lực lượng chiến đấu dự bị của quốc gia, không cần thiết vì chuyện này mà để họ phải trả giá đắt." Đường Nguyệt thở dài một hơi, nói.
Không thể trừng trị Chánh án Chu Kỷ và Nam nghị viên, cũng không thể trút hết nỗi bất mãn lên những quân nhân này được.
"Được, vậy để tôi đi nói cho họ." Mục Bạch nói.
...
Mục Bạch đuổi theo vị pháp sư quân khải kia, nói cho ông ta biết chuyện gieo tảo biển gây tê xuống thềm lục địa.
Cũng may, vị pháp sư quân khải này không phải kẻ ngu dốt cố chấp. Sau khi biết có cách xử lý hoàn hảo hơn, họ cũng lựa chọn phối hợp theo phương án này để một lưới tóm gọn toàn bộ Bức Phẫn Tà Điểu.
"Có thể giải quyết được chuyện này cũng coi như không quá tệ rồi." Tương Thiểu Nhứ nói.
"Dù sao thì chúng ta cũng đã có được thứ mình muốn. Còn Nam nghị viên, sớm muộn gì cũng sẽ có người trừng trị ông ta." Triệu Mãn Duyên nói.
Ban đầu Đường Nguyệt muốn giải quyết nguy cơ ở đảo Húc, bây giờ trấn Vọng Quy đã an toàn, Bức Phẫn Tà Điểu trên đảo Húc cũng sắp bị dọn dẹp sạch sẽ, xem như Đường Nguyệt đã hoàn thành nhiệm vụ gian khổ này.
Triệu Mãn Duyên cũng đã tìm được đồ đằng của mình, đồng thời cũng tìm ra manh mối về đồ đằng kế tiếp thông qua dấu ấn đồ đằng. Tin rằng cấp Siêu Giai sẽ mang lại cho Triệu Mãn Duyên sức mạnh vượt xa mong đợi. Để đối phó với một nghị viên lòng dạ đen tối, chỉ cần thực lực đủ mạnh, thì đến nghị viên cũng phải xách giày cho mình.
"Nhắc mới nhớ, Nam nghị viên kia tham gia tranh cử cái gì thế? Tớ nhớ vùng duyên hải đã không còn chức vị đại nghị viên mới nào, chẳng lẽ là Khu Căn cứ Phi Điểu?" Tương Thiểu Nhứ bỗng nhớ ra điều gì đó, bèn lên tiếng hỏi.
"Đại nghị viên Khu Căn cứ Phi Điểu đã có người đảm nhiệm rồi, không thể nào là ông ta được." Mục Bạch nói rất chắc chắn. Từng đảm nhiệm chức Dực Khôi trong Nam Dực Pháp Sư Đoàn, Mục Bạch đã xem qua danh sách nghị viên, không có tên Nam nghị viên.
"Là một thành phố mới ở nội địa, sức ảnh hưởng và quyền lực trong tương lai vô cùng lớn." Đường Nguyệt nói.