Minh Tiên ngẩn ra, kinh ngạc nhìn hai lá phiếu quý như vàng rơi vào hòm phiếu của mình. Mặc dù câu nói của Mạc Phàm rất khó nghe, đổi lại là bình thường chắc chắn Minh Tiên đã xù lông, nhưng vừa được chứng kiến phong thái hiên ngang của Mạc Phàm khi nổi giận với Đan Vịnh và quát mắng Nam nghị viên, Minh Tiên bỗng cảm thấy thuận mắt lạ thường.
"Cứ tưởng chức nghị viên danh dự này chỉ là hữu danh vô thực, không ngờ vào thời khắc mấu chốt lại làm ra một việc đầy chính nghĩa như vậy!" nghị viên Minh Tiên vỗ tay tán thưởng.
Cục diện hội nghị lập tức xoay chiều. Vốn dĩ đây nên là một buổi lễ trao giải với những lời lẽ nho nhã, lịch sự, ai nấy đều khách sáo với nhau, nhưng bầu không khí đã bị Mạc Phàm bẻ lái hoàn toàn. Rất nhiều người vốn đã quyết định chắc chắn giờ lại bắt đầu do dự.
Nam nghị viên không nói lời nào, chỉ dùng ánh mắt hung tợn lườm những kẻ đã ngã giá xong xuôi với gã trong hội nghị.
Suy cho cùng, vẫn có người chọn lên thuyền của Nam nghị viên. Lợi ích đặt trước mắt, những lời lẽ căm phẫn của Mạc Phàm chẳng là gì cả. Vẫn có không ít người đứng dậy bỏ phiếu cho Nam nghị viên.
"Tôi tin lời của nghị viên danh dự. Sự đảm bảo của cậu ấy cũng chính là sự đảm bảo của Văn Hà tôi đây!" Văn Hà đứng dậy, không chút do dự bỏ phiếu cho nghị viên Minh Tiên.
Bỏ phiếu xong, ánh mắt Văn Hà nhìn thẳng vào Lư Bân.
Lư Bân bắt đầu thấy khó xử. Trước đó gã đã bàn bạc với Nam nghị viên, chắc chắn sẽ bỏ phiếu cho hắn, nhưng lá phiếu này bây giờ...
"Lư Bân, thực ra có nên bỏ phiếu cho Nam nghị viên hay không, trong lòng ông là người rõ nhất. Chúng ta đã dốc hết tâm huyết cho thành phố này, hãy gạt bỏ lợi ích sang một bên mà làm việc cho xứng với lương tâm của mình," Văn Hà nói.
Những người tham dự hội nghị thành phố chẳng phải kẻ ngu ngơ. Ba vị nguyên lão Văn Hà, Lư Bân, Tạ Thanh Hoa thực ra cũng biết chút ít về tính cách của Nam nghị viên, cảm thấy kẻ này không đáng tin cậy. Thế nhưng thế cuộc không phải cứ muốn là thay đổi được, trước đó bọn họ cũng đã đoán rằng thành Đĩnh sớm muộn gì cũng sẽ rơi vào tay những kẻ đùa giỡn với quyền lực.
"Tôi... tôi chỉ là..." Lư Bân liếc nhìn Mạc Phàm. Mặc dù gã có chút bất mãn và đố kỵ với kẻ hung hăng càn quấy này, nhưng khi nãy gã đã nhìn thấy những vết thương vẫn chưa lành trên người Mạc Phàm.
Mạc Phàm nói không sai, hắn vừa từ đảo Húc, nơi cửa tử trở về, vết thương chằng chịt trên người là minh chứng rõ nhất. Điều này khiến cho một Mạc Phàm có phần đáng ghét trở nên chân thực hơn nhiều so với những chính khách mặc vest xịt nước hoa bóng bẩy.
"Tôi bỏ phiếu cho Minh Tiên!" Cuối cùng, Lư Bân cắn răng, đưa lá phiếu vào tay Minh Tiên.
Lần này, Minh Tiên thật sự thụ sủng nhược kinh. Ban đầu, cô vốn nghĩ mình sẽ không nhận được phiếu nào, đặc biệt là phiếu của Lư Bân.
Vốn dĩ Lư Bân đã bị liệt vào phe của Nam nghị viên, Minh Tiên không hề hy vọng. Bây giờ Lư Bân lại bầu cho mình, không chỉ khiến Nam nghị viên mất đi một phiếu chắc chắn mà còn giúp cô có thêm một phiếu. Chênh lệch phiếu bầu thật sự sắp được lật ngược rồi!
"Tôi cũng tin vào những gì nghị viên danh dự đã trải qua. Nam nghị viên, có lẽ thành Đĩnh không hợp với ông lắm, hy vọng ông sẽ có thành tích tốt hơn ở những thành phố khác." Tạ Thanh Hoa đứng dậy, bỏ hai phiếu cho Minh Tiên.
Minh Tiên cảm thấy như mình đang mơ.
Cả ba vị nguyên lão của thành Đĩnh đều bỏ phiếu cho Minh Tiên, cộng thêm sự xuất hiện đột ngột của vị nghị viên danh dự, những kẻ đã sớm ngả theo phe kia bắt đầu dao động dữ dội.
Với tình hình này, cho dù Nam nghị viên có trúng cử, điều đó cũng đồng nghĩa với việc cả ba vị nguyên lão sẽ đứng về phía đối lập. Trừ khi sau này Nam nghị viên có thế lực ngút trời, bằng không thì mọi kế hoạch, mọi dự án đầu tư xây dựng, mọi phương châm chính sách mà hắn muốn thực hiện đều sẽ gặp phải trở ngại cực lớn.
Từng người một đứng lên bỏ phiếu. Vốn dĩ Nam nghị viên dẫn trước Minh Tiên khoảng 5 phiếu, nhưng hai lá phiếu của Mạc Phàm, lá phiếu phản thùng của Lư Bân, cùng với một số người còn do dự đã thay đổi tất cả.
Kết quả cuối cùng, Nam nghị viên được 14 phiếu, nghị viên Minh Tiên được 16 phiếu.
Thắng 2 phiếu.
"Xin lỗi, nhớ lại hình ảnh nghị viên danh dự hiên ngang đứng ra giữa sóng to gió lớn khi thành phố bị vây khốn, tôi cảm thấy ngài ấy đáng tin hơn một chút." Một trưởng lão thợ săn cúi chào Nam nghị viên rồi nói.
Lê Đông đang đứng sau lưng Nam nghị viên, mới lúc nãy còn mong hắn trút giận thay mình, giờ không biết từ lúc nào, bước chân của gã đã vô thức dịch chuyển đến gần Mạc Phàm.
"Tôi có trong tay một ít chứng cứ, tuy không phải bằng chứng thép nhưng cũng có chút tác dụng... Nếu Mạc Phàm huynh đệ cần, tôi có thể cung cấp. Mạc Phàm huynh đệ lần sau có về, có muốn ngồi xe của tôi nữa không, đãi ngộ như khoang hạng nhất luôn!" Lê Đông nhỏ giọng nói với Mạc Phàm.
Mạc Phàm liếc nhìn bộ dạng tươi cười lấy lòng của Lê Đông, không khỏi có chút khâm phục. Kẻ gió chiều nào che chiều ấy như gã đúng là của hiếm.
"Nam nghị viên, không cần phải khổ sở như vậy đâu. Cảm xúc thì cứ thể hiện ra, bằng không thì cái mặt chẳng khác gì cái mông, bị người ta tát cho sưng vù lên mà vẫn phải tỏ ra thoải mái..." nghị viên Minh Tiên đứng dậy, vỗ vai Nam nghị viên.
Mặt Nam nghị viên đỏ bừng, không thể dùng hỉ nộ ái ố thông thường để hình dung được nữa. Đó là một bộ mặt vừa muốn khóc, vừa muốn bùng nổ trong cuồng loạn nhưng lại cố nặn ra một nụ cười. Trông nó xấu xí đến cực điểm, dị dạng đến cực điểm, giả tạo đến cực điểm. Ai cũng thấy được Nam nghị viên sắp phát điên, hắn sắp điên thật rồi.
...
Rời khỏi tòa nhà Kiếm Chi, Mạc Phàm cũng coi như hả giận.
"Nghị viên danh dự, lần này nhờ có cậu trượng nghĩa ra tay, sau này có cần giúp đỡ gì, xin cứ mở lời." Nghị viên Minh Tiên nói với Mạc Phàm ở cầu thang.
"Đừng có phá nát thành Đĩnh là được rồi," Mạc Phàm đáp.
"Cái này cậu cứ yên tâm. Nếu ngày nào đó cậu quay lại thanh tra thành Đĩnh mà cảm thấy không hài lòng, cứ việc kết tội tôi, tôi tuyệt đối không oán hận nửa lời," Minh Tiên nói.
Mạc Phàm gật đầu. Đúng lúc này, Văn Hà từ phía sau đuổi theo, bước nhanh đến trước mặt Mạc Phàm: "Hình như có người tìm cậu, trông có vẻ rất khẩn cấp."
Mạc Phàm có chút khó hiểu, cầm lấy điện thoại, rất nhanh đầu dây bên kia đã vang lên giọng của Linh Linh.
"Mạc Phàm, toàn bộ số Bức Phẫn Tà Điểu bị gây tê đã bị quân đội chở đi hết rồi!" Linh Linh nói.
"Chở đi? Không phải là tiêu diệt toàn bộ sao?" Mạc Phàm lớn tiếng hỏi.
"Không biết nữa, mấy người lính đó nói là nhận được mệnh lệnh từ cấp trên, định mang đám Bức Phẫn Tà Điểu đi... Mấy tên đó vẫn chưa từ bỏ hy vọng thuần dưỡng đám sinh vật dị dạng này, thật đáng ghét! Sớm biết vậy đã không nói cho họ biết về loại tảo gây tê đó rồi!" Linh Linh tức giận nói.
"Đám Bức Phẫn Tà Điểu đó còn phản lại cả Điểu Vương Tà Tinh, chúng nó căn bản không thể thuần hóa được. Mẹ kiếp, giờ anh đi tóm cổ Nam nghị viên hỏi cho ra lẽ!" Mạc Phàm nói.
Mạc Phàm thực sự nổi giận. Chuyện về Bức Phẫn Tà Điểu đáng lẽ đã kết thúc, vậy mà bọn họ còn muốn lợi dụng đám tà điểu dị dạng đó. Chúng là một đám sinh vật không thể thuần hóa, lại còn mang theo bản tính xâm lược cực kỳ tàn bạo.