Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 1936: CHƯƠNG 1870: TIỂU NGUYỆT NGA HOÀNG RA TAY

Trước đây, khi Mạc Phàm tung hoành với lôi điện cũng chỉ có thể tạo ra vài trăm tia sét oanh tạc một khu vực nhất định. Nhưng giờ đây, khả năng khống chế Lôi hệ đã đạt đến Siêu Giai, sau khi Tinh Hải được hình thành thì Lôi hệ lại nắm giữ ma năng dồi dào hơn, Mạc Phàm có thể khiến cả một vùng trời liên tục lóe lên những vuốt sét ma quỷ này. Thời gian giữa mỗi đợt tấn công chưa tới nửa giây, thậm chí ở một khu vực nào đó còn có vài vuốt sét màu xanh xuất hiện cùng lúc, những vết cào sấm sét tựa như ngày tận thế giáng lâm, khi ác quỷ kinh hoàng hiện thế.

Không khí tràn ngập mùi khét lẹt. Hóa thành mưa máu, hóa thành tro tàn, bị xé thành mảnh vụn, Vũ Điệu Vuốt Quỷ này tựa như một ma thần sấm sét đang mở ra bữa tiệc tàn sát, sức xé rách tàn bạo với uy lực gấp 12 lần tuyệt đối khiến đám tà điểu thân thể cường tráng cũng không chịu nổi một đòn.

“Giết hay lắm!” Triệu Mãn Duyên thấy bầu trời trên đỉnh đầu mình đã được quét sạch một mảng, tinh thần sảng khoái hẳn lên, đám mây đen tưởng chừng không bao giờ tan biến cuối cùng cũng bị ánh mặt trời xuyên thủng.

Mạc Phàm nhìn quanh một vòng, phát hiện những con Bức Phẫn Tà Điểu ở gần đã bị tiêu diệt và xé nát rất nhiều, nhưng ở phía xa, loại quái vật này vẫn đang điên cuồng lao tới, chẳng cho Mạc Phàm kịp thở đã lại lấp đầy khoảng trống.

Hiệu ứng Vết Tích Hoang Lôi từ ma pháp Lôi hệ của Mạc Phàm vẫn chưa kết thúc, chờ một nhóm lớn Bức Phẫn Tà Điểu xông vào, hắn trực tiếp kích hoạt hiệu ứng phụ.

Đối phó với một bầy yêu ma, Mạc Phàm cũng coi như có kinh nghiệm lão luyện. Hắn biết rằng ma pháp mang tính hủy diệt cần thời gian niệm chú, trong khi tốc độ của một số ma pháp cấp thấp khó lòng theo kịp tốc độ lao đến của chúng, vì thế nhất định phải tận dụng triệt để hiệu quả của một ma pháp, phát huy năng lực hủy diệt của nó đến cực hạn.

Trong quá trình thi triển Vũ Điệu Vuốt Quỷ, Mạc Phàm cố ý không giết chết những con Bức Phẫn Tà Điểu mang Dấu Ấn Hoang Lôi. Sấm sét vốn có tính lan truyền, đặc biệt là nơi này vừa trải qua một trận mưa vuốt sét, những con Bức Phẫn Tà Điểu chỉ cảm thấy tê rần cũng có tác dụng lớn trong tay Mạc Phàm. Bởi vì chỉ cần chạm vào một con Bức Phẫn Tà Điểu, chuỗi sét nhỏ sẽ lan truyền tới 7 đến 10 mục tiêu xung quanh. Loại hồ quang điện, tia điện, nhánh điện này rất nhanh sẽ biến mất, nhưng chỉ cần còn ở trong Lĩnh Vực Bạo Quân thì nhất định sẽ để lại một Dấu Ấn Hoang Lôi.

Những tia điện yếu ớt cũng đủ để kích động Bạo Quân giáng một đòn Phích Lịch trừng phạt. Mạc Phàm ẩn mình trong kết giới Thủy Hoa Thiên Mạc của Triệu Mãn Duyên, chờ đợi những tia sét còn sót lại bắn ra tán loạn.

“Bạo Quân Chế Tài!”

Thời cơ đã chín muồi, Mạc Phàm hét lớn một tiếng, triệt để kích hoạt tất cả dấu ấn Vết Tích Hoang Lôi. Bạo Quân Hoang Lôi trên bầu trời đã sớm tích tụ thành một đám mây sét, theo tiếng hô của Mạc Phàm, có thể thấy mây sét giáng xuống vô số tia sấm tráng kiện.

Sấm sét trút xuống như cơn mưa rào mùa hạ không hề báo trước, mang theo kiếp nạn hủy diệt giáng xuống trần gian. Đám người ở khu mỏ Hồng Lai trong nội thành cũng phải ngơ ngác khi chứng kiến cảnh tượng tráng lệ trên bầu trời.

Sấm sét dày đặc giăng kín trời cao, dường như có bao nhiêu Bức Phẫn Tà Điểu trong Lĩnh Vực Bạo Quân thì có bấy nhiêu phích lịch hạ xuống.

Bạo Quân Chế Tài không được coi là hiệu ứng phụ mạnh nhất, bởi vì nó chỉ kích hoạt ma pháp uy lực Trung Giai - Phích Lịch. Loại này cũng chỉ có thể gây ra vết thương ở mức trung bình trên người sinh vật cấp Chiến Tướng, trước mặt cấp Thống Lĩnh thì chẳng thấm vào đâu. Nhưng với Mạc Phàm, người sở hữu Lôi hệ uy lực gấp 12 lần, nó chính là vũ khí thuấn sát. Cổ Lam Bức Phẫn Tà Điểu cường tráng có thể chịu được, nhưng Vô Vũ Điểu Tử Sĩ thì không xong, phích lịch định mệnh, chắc chắn phải chết, huống chi phích lịch đầy trời còn sinh ra hiệu ứng cộng hưởng sấm sét.

Tất cả hóa thành tro bụi. Trước đó, mật độ dày đặc của những đôi cánh dơi và những cái đầu tam giác đen kịt còn đáng sợ, nhưng sau khi ánh chớp lóe lên, tất cả đều tan thành mây khói. Trong phạm vi 1 km, Mạc Phàm và Triệu Mãn Duyên không còn thấy bóng dáng một con Bức Phẫn Tà Điểu nào cả.

“Mẹ kiếp, cậu là Lôi Thần nhập chắc!” Triệu Mãn Duyên bị Bạo Quân Chế Tài của Mạc Phàm làm cho kinh ngạc đến ngây người.

“Bọn chúng ngu quá, không biết sấm sét của tôi có thể lan truyền.” Mạc Phàm nói.

Nhìn thấy tàn hồn tinh phách hiện ra như một bầy đom đóm trong khu rừng, bị Tiểu Nê Thu hút hết vào trong Tiểu Thiên Địa, Mạc Phàm cũng mừng thầm trong lòng.

Quy mô Lang Cốc của mình lại lớn mạnh thêm rồi.

Quác... quác... quác...

Bức Phẫn Tà Điểu không chết hết, thậm chí số lượng còn rất nhiều. Dù sao thì những con Mạc Phàm giết chết chẳng qua chỉ là những con đã hết hiệu ứng tê liệt, phía bên kia sườn núi còn một bầy lớn hơn, chúng nó lượn lờ cách Mạc Phàm và Triệu Mãn Duyên một khoảng.

Suy cho cùng, chúng nó là yêu ma có cấp bậc cao hơn một chút, sau một lần giáo huấn thì không dám lao lên một cách ngu ngốc như vậy nữa. Sau khi xác nhận chỗ này không còn sấm sét, đám Vô Vũ Điểu Tử Sĩ mới liên tục bay tới.

“Trông như chúng nó sợ chúng ta... Mẹ nó, chúng nó bay vào trong thành rồi!” Triệu Mãn Duyên chửi thề.

Mạc Phàm liếc nhìn, phát hiện quả thật có một đám lớn Bức Phẫn Tà Điểu không còn nhìn thẳng vào mình, mà bay về phía nội thành.

Nếu vậy thì Mạc Phàm cũng đành chịu. Hắn và Triệu Mãn Duyên chỉ có thể làm được đến thế. Bức Phẫn Tà Điểu dị dạng tuy tàn bạo, nhưng cũng biết không cần thiết phải hao tổn với một nhân loại có sức hủy diệt siêu cường như Mạc Phàm. Chúng chỉ cần cử một đám nhỏ Vô Vũ Điểu Tử Sĩ quấn lấy hai người là được.

“Bên Mục Bạch và cô Đường Nguyệt e là không bảo vệ được nhiều người. Không có nơi trú ẩn dưới lòng đất, những nhân viên đó lại chạy tán loạn, muốn ngăn cũng không ngăn nổi.” Triệu Mãn Duyên thở dài.

“Chỉ mong người bên quân khu Hồng Lĩnh tới nhanh, nếu vậy thì còn có thêm một tia hy vọng sống sót. Đúng là nghiệp chướng mà!” Mạc Phàm mắng.

Hai người cũng đã cố gắng hết sức, còn lại chỉ có thể trông vào ý trời.

“Mạc Phàm, cậu xem bên kia, vầng hào quang kia trông quen quá!” Triệu Mãn Duyên đột nhiên phát hiện ở hướng của bọn họ có một vầng hào quang thánh khiết đặc biệt tựa như ánh trăng, nó đang xuyên qua mây đen bay về phía tòa thành Hồng Lai này với tốc độ cực nhanh.

Ánh mắt Mạc Phàm xuyên qua những bóng hình tà điểu, thấy được vật thể tỏa ra ánh trăng thánh khiết. Nhìn kỹ hơn, Mạc Phàm phát hiện ra bên dưới chùm sáng tinh khiết ấy là một hình dáng góc cạnh rõ ràng, mang vẻ tà dị như một con dao găm bóng đêm, lướt đi cực nhanh.

“Trông giống hệt Tiểu Nguyệt Nga Hoàng!” Triệu Mãn Duyên vui mừng kinh ngạc nói.

“Là nó...” Mạc Phàm cũng nhận ra Tiểu Nguyệt Nga Hoàng đã đến.

Ánh sáng thánh khiết của Tiểu Nguyệt Nga Hoàng quá đặc biệt, nhất là vào ban đêm, thực sự như tiên linh giáng trần, dịu dàng, mỹ lệ nhưng không kém phần uy nghiêm.

Kétttt—

Một tiếng kêu dài vang lên, toàn bộ đám Bức Phẫn Tà Điểu ồn ào đang bao phủ khắp vùng lòng chảo đều cảm nhận được một áp lực vô hình đè nén.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!