Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 1939: CHƯƠNG 1873: CÓ MUỐN GẶP CŨNG KHÔNG ĐƯỢC

Đám mây đen kịt dần rời khỏi bầu trời thành Hồng Lai, để lại một vết thương loang lổ cho khu vực phía sau thành.

Nam nghị viên, Trần Ẩn và Thái Đổng đã bất ngờ biến thành ba bộ xương trắng. Vốn dĩ Đường Nguyệt còn muốn bắt giữ Nam nghị viên rồi giao cho Thẩm Phán Hội cao nhất, nhưng bầy Bức Phẫn Tà Điểu lại không hề nhân từ như vậy.

Thế này cũng là một kết quả tốt. Với thế lực của Nam nghị viên, cho dù bị đưa đến Thẩm Phán Hội cao nhất, nhưng vì không gây ra thương vong thực tế, hắn cũng sẽ không bị phán trọng tội. Thậm chí, nhờ vào các mối quan hệ chính trị gây dựng trong nhiều năm, không mấy năm sau hắn lại có thể ra ngoài, thay đổi thân phận khác để đông sơn tái khởi.

Kết thúc ngay tại đây, mặc dù trên thế giới này không thiếu những chính khách khốn nạn như Nam nghị viên, nhưng chết đi một kẻ như vậy cũng đủ giữ cho một phương được bình an.

Các pháp sư thành Hồng Lai trốn ở bên ngoài một lúc, đợi sau khi bầy Bức Phẫn Tà Điểu hoàn toàn tan đi, bọn họ mới lòng còn kinh hãi bước ra. Rõ ràng lựa chọn giữ mạng của họ là hoàn toàn chính xác, nếu không thì chẳng phải chỉ có ba bộ hài cốt này, mà là cả một con đường sẽ la liệt xương trắng của bọn họ.

...

Không lâu sau, Văn Hà dẫn người từ quân khu Hồng Lĩnh tới mỏ quặng ngân khoáng. Sau khi thấy hài cốt của Nam nghị viên và hai người kia, những người khác cũng không tỏ ra thương hại. Vị quân tướng này vốn biết rõ Nam nghị viên là loại người nào, sở dĩ nghe theo lệnh cũng chỉ vì hắn đã mua chuộc được cấp trên, trực tiếp ra lệnh cho quân khu Hồng Lĩnh của bọn họ.

Vị quân tướng trực tiếp tiếp quản khu mỏ quặng ngân khoáng này. Để phòng ngừa bầy Bức Phẫn Tà Điểu quay trở lại, họ đã bố trí một kết giới khá lớn, đồng thời lập tức tổ chức nhân viên quân đội xây dựng một khu tị nạn dưới lòng đất.

Khu tị nạn dưới lòng đất vô cùng quan trọng, đặc biệt là ở những khu mỏ quặng. Nơi đây tập trung đông người, tài nguyên phong phú, nhưng nhiều khi lại không nằm trong kết giới an toàn, nên việc yêu ma xâm lấn là chuyện thường tình. Đặc biệt là ở phía Tây, lúc trước khi Mạc Phàm đến đó, một tiểu trấn đã bị ma mãnh tập kích, chính nhờ có khu tị nạn dưới lòng đất mà rất nhiều người mới thoát được một kiếp.

Lần này cũng may là Điểu Vương Tà Tinh đến kịp lúc, mang bầy Bức Phẫn Tà Điểu đầy lệ khí rời đi, nếu không thì hậu quả thật khó mà lường được.

...

Nhìn Điểu Vương Tà Tinh mang theo cơn bão đáng sợ bay đi xa, Mạc Phàm thở phào một hơi.

Đến được Tần Lĩnh, chẳng khác nào phóng sinh cho con thú cưỡi mà mình yêu quý nhất. Mạc Phàm cũng biết, không có khế ước thì rất khó để thuần phục một bá chủ của biển cả và bầu trời.

"Mặc kệ thế nào thì cũng đã xử lý hoàn mỹ." Mục Bạch nhìn tòa tiểu thành Hồng Lai đổ nát tan hoang, mở miệng nói.

"Đúng vậy, cái bầy đàn khủng bố này, chỉ mong sau này có muốn cũng không gặp lại được." Triệu Mãn Duyên nói.

"Lão Triệu, đồ đằng của cậu thế nào rồi?" Mạc Phàm hỏi.

"Chết nhiều năm rồi, nhưng lực lượng đồ đằng hẳn vẫn còn được bảo tồn phần lớn. Tớ cảm giác dựa vào nguồn lực lượng này để đột phá lên Siêu Giai không có vấn đề gì. Vấn đề là tớ nên để hệ nào lên trước đây, Quang hệ, Thủy hệ, hay Nham hệ?" Triệu Mãn Duyên nói.

Ba hệ này của Triệu Mãn Duyên đã kẹt ở bình cảnh rất lâu rồi. Theo Mạc Phàm nam chinh bắc chiến, tuy chẳng được bao nhiêu lợi lộc, nhưng nền tảng tu vi lại vững chắc hơn rất nhiều. Không vững cũng không được, nhiều lúc chỉ cần sơ sẩy một chút là mất mạng. Con đường ma pháp của pháp sư là một quá trình không ngừng đột phá tiềm năng bản thân, càng không ngừng chiến đấu, trải qua những lần đứng giữa lằn ranh sinh tử thì càng có thể nâng cao tu vi. Thật lòng mà nói, trước đây phương thức tu luyện của Triệu Mãn Duyên là thư thái trong phòng tổng thống, tĩnh tu mấy ngày, ăn chơi mấy ngày. Hắn nào có ngờ được bây giờ mình lại trở thành một kẻ liều mạng, đã bao lần bước chân vào Quỷ Môn Quan. Đáng sợ hơn là hắn dường như đã quen với cách sống này, một thời gian dài không ra ngoài tung hoành một trận thì toàn thân lại cảm thấy không thoải mái.

...

...

Sau khi xử lý xong chuyện Bức Phẫn Tà Điểu, Triệu Mãn Duyên lập tức chọn bế quan tu luyện, bắt đầu xung kích cảnh giới Siêu Giai của mình.

Đường Nguyệt còn cần phải giải quyết hậu quả tất cả các sự việc liên quan đến Nam nghị viên, bao gồm cả Chánh án Chu Kỷ, những thứ này đều phải xử lý cùng lúc. Thẩm Phán Hội núi Nam Hi rơi vào tay Chu Kỷ quả thực đã hỏng bét, vốn dĩ Thẩm Phán Hội Linh Ẩn định cô lập bọn họ, nhưng xem ra hiện tại, Thẩm Phán Hội núi Nam Hi cần một người mới tiếp quản.

Đường Nguyệt khá có cảm tình với Thẩm Phán Hội núi Nam Hi, có lẽ tiếp theo cô sẽ xin Thẩm Phán Hội Linh Ẩn để mình trở thành Chánh án của Thẩm Phán Hội núi Nam Hi.

Thẩm Phán Hội núi Nam Hi cách Phàm Tuyết tân thành khá gần, nếu như Đường Nguyệt chưởng quản núi Nam Hi, đó sẽ là một chuyện tốt đối với Phàm Tuyết Sơn, ít nhất cũng có người chống lưng từ phía Bắc.

Mạc Phàm để Tiểu Nguyệt Nga Hoàng đi thuyết phục Điểu Vương Tà Tinh. Tranh thủ lúc này, Mạc Phàm không trở về Phàm Tuyết Sơn mà đến Minh Châu học phủ. Muốn tu luyện thì Minh Châu học phủ thích hợp hơn rất nhiều, có thể tĩnh tâm lại, hơn nữa cũng có một vài sức mạnh mới cần Mạc Phàm nghiên cứu cho rõ.

Mục Bạch và Tương Thiểu Nhứ thì đi đến Phàm Tuyết tân thành. Chức Dực Khôi của Mục Bạch tuy nhàn rỗi, nhưng cũng cần phải trở về điểm danh một vòng, vừa hay Tương Thiểu Nhứ cũng muốn đến thăm Phàm Tuyết Sơn và Phàm Tuyết tân thành một chút.

Đến Phàm Tuyết tân thành, Tương Thiểu Nhứ suýt bị tốc độ phát triển của nơi này dọa cho sợ.

Từ lúc bắt đầu kế hoạch xây dựng thành thị cho tới bây giờ mới được bao lâu, Phàm Tuyết tân thành từ một mảnh đất hoang đã phát triển thành một thành trấn có quy mô. Thành trấn này so với thành ngân khoáng Hồng Lai do Nam nghị viên chưởng quản thì quả thực một bên là đô thị, một bên là bãi rác, khác nhau một trời một vực.

"Hồi trước tôi đến đây đúng lúc các công trình lớn còn đang thi công, tân thành sau khi hoàn thành quả thực sạch sẽ, rất đẹp, tất cả mọi thứ đều mới tinh." Mục Bạch cảm khái một tiếng. Anh cũng được coi là một trong những nguyên lão, kỳ thực cách đây không lâu Phàm Tuyết tân thành đâu đâu cũng là công trường đầy bùn đất, hiện tại đã biến thành một khu nội thành cực kỳ dễ chịu, các mảng xanh được quy hoạch hoàn hảo, thực sự mang lại cảm giác của một thành phố nhỏ xinh đẹp.

"Tôi còn tưởng nơi này tùm la tùm lum cơ đấy, không ngờ lại phát triển nhanh như vậy. Xem ra tôi có thể cân nhắc mua một căn nhà ở đây... Mấy người có ưu đãi gì không?" Tương Thiểu Nhứ hỏi.

"Không cần phải mua làm gì, phí tiền. Bên khu phố của pháp sư đoàn Nam Dực có cho tôi một căn nhà không tệ, cô muốn thì tôi đưa cho cô. Tôi toàn ở Phàm Tuyết Sơn, cho tôi căn nhà kia cũng quá lãng phí." Mục Bạch nói.

"Là con phố ở phía trước sao?" Tương Thiểu Nhứ chỉ vào con phố dài lát gạch màu xanh đen, hỏi.

"Ừm, muốn đi xem một chút không?" Mục Bạch hỏi.

"Được, có thể nhìn thấy vịnh biển và hai ngọn núi, quả thật không tệ." Tương Thiểu Nhứ nói.

ღ Dòng chữ cũ hoá hoa mới ღ

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!