—
"Tương Thiểu Nhứ, cô đang ở đâu?" Mục Bạch gọi điện thoại cho Tương Thiểu Nhứ.
"Cậu quay đầu lại đi." Tương Thiểu Nhứ nói.
Mục Bạch quay đầu lại, thấy Tương Thiểu Nhứ hai tay xách đầy những túi đồ màu trắng, mang theo nụ cười xinh đẹp quyến rũ đi về phía mình.
Tương Thiểu Nhứ đánh giá Mục Bạch từ trên xuống dưới, trêu ghẹo: "Nhanh hơn tôi tưởng đấy nhỉ, tôi mới đi được có hai cửa hàng thôi. Sao không ở lại với người ta thêm chút nữa?"
Lúc đầu Mục Bạch không phản ứng kịp, nhưng sau khi ngẫm lại, gò má hắn đỏ ửng lên, vội vàng giải thích: "Không phải như cô nghĩ đâu, vừa nãy xảy ra một chuyện rất đáng sợ. Tôi hơi lo cho cô, hôm nay chúng ta đừng đi dạo nữa, về Phàm Tuyết Sơn trước đi."
"Ồ? Hôm nay tôi thấy trời đẹp, rất thích hợp để đi dạo mà. Nếu cậu không có thời gian thì tôi đi một mình cũng được. À đúng rồi, bộ đồ này của tôi thế nào?" Tương Thiểu Nhứ đã đổi một bộ đồ mới, cố ý xoay một vòng để Mục Bạch ngắm.
Mục Bạch gãi má, nhất thời không biết giải thích với Tương Thiểu Nhứ thế nào.
Chủ yếu là Mục Bạch vẫn cảm thấy chuyện này rất kỳ quái. Một pháp sư Siêu Giai như Mục Hủ Miên suýt nữa thì toi mạng ngay tại nhà mình, hắn lo Tương Thiểu Nhứ cũng sẽ gặp phải chuyện không may.
"Rất đẹp..." Mục Bạch trả lời một câu, đang định nói ra nỗi bất an trong lòng thì đã thấy Tương Thiểu Nhứ vỗ vai mình.
"Đi thôi, xem cái vẻ lo lắng của cậu kìa." Tương Thiểu Nhứ cũng coi như là người hiểu chuyện, quyết định về Phàm Tuyết Sơn trước.
Mục Bạch gật đầu, gọi một chiếc xe rồi đưa Tương Thiểu Nhứ về trang viên Phàm Tuyết Sơn.
Trên xe, Mục Bạch vẫn mải suy nghĩ về chuyện vừa rồi. Tương Thiểu Nhứ thở dài một hơi, nói với vẻ mặt đầy hiểu lầm: "Thật ra cậu cũng không cần lo lắng về chuyện đó đâu. Tôi nghe nói rất nhiều đàn ông đều như vậy, quan trọng là phải thư giãn đầu óc, giữ tâm trạng thoải mái, sẽ không đến nỗi tệ như vậy đâu."
Mục Bạch nghe Tương Thiểu Nhứ nói xong thì ngơ ngác không hiểu gì. Mãi đến khi Tương Thiểu Nhứ nháy mắt một cái đầy xinh đẹp, ra vẻ ‘chị đây không vì chuyện đó mà coi thường cậu đâu’, hắn mới xấu hổ tột độ.
"Không phải, không phải! Cô gái mà cô thấy là Mục Hủ Miên, cô ta là đồng nghiệp ở đoàn pháp sư Nam Dực..." Mục Bạch thật sự chỉ muốn đập đầu vào cửa sổ xe chết cho xong.
Chuyện quái quỷ gì thế này, bị Tương Thiểu Nhứ hiểu lầm như vậy còn khó xử hơn cả đối mặt với yêu ma.
...
Tới trang viên Phàm Tuyết Sơn, Mục Bạch cuối cùng cũng giải thích rõ ràng chuyện Mục Hủ Miên là đối thủ một mất một còn của mình, và việc cô ta bị một loại quỷ nào đó ám.
Tương Thiểu Nhứ nghe xong, miệng nhỏ há ra hồi lâu không khép lại được.
Đổi lại là ai khác cũng sẽ nghĩ như cô thôi. Thấy một cô gái mặc đồ ngủ đi lại trong nhà Mục Bạch đã đủ thân mật rồi, nói hai người là đối thủ không đội trời chung thì thôi đi, lại còn nói một tràng những lời khó hiểu, thế mà Mục Bạch còn đưa đối thủ của mình đi cấp cứu... Nói thật, Tương Thiểu Nhứ vẫn nghiêng về giả thuyết Mục Bạch bị "yếu sinh lý" hơn.
Dàn xếp xong cho Tương Thiểu Nhứ, Mục Bạch thấy ánh mắt vẫn còn đầy hoài nghi của cô, chỉ biết thở dài một hơi, lòng mệt mỏi rã rời.
Trở lại tiểu viện của mình, Mục Bạch đang chuẩn bị đi tắm để rửa sạch mùi máu tanh trên người thì đột nhiên phát hiện một người mặc áo khoác da dài màu đỏ sậm đang đứng trong sân. Người này có mái tóc bạc trắng cùng làn da nhợt nhạt, cổ áo dựng cao che đi một phần khuôn mặt, nhưng càng làm nổi bật chiếc cằm nhọn của y.
"Tìm tôi à?" Mục Bạch ngờ vực nhìn anh chàng đẹp trai chuẩn Tây Âu trước mặt.
"Nhà của cậu có thứ không sạch sẽ, tôi đến xem thử." Anh chàng đẹp trai nói.
"Thứ không sạch sẽ?" Mục Bạch khó hiểu hỏi lại.
"Không nói rõ được là thứ gì, tóm lại là cậu cẩn thận một chút." Bola cũng không ở lại lâu, nói xong liền lướt qua Mục Bạch.
Mục Bạch nhìn bóng lưng của Bola, lông mày nhíu chặt lại.
Hắn biết Bola là người âm thầm bảo vệ Phàm Tuyết Sơn. Những kẻ muốn dùng yêu ma tà đạo để đối phó với Mục Ninh Tuyết và Phàm Tuyết Sơn đều bị Bola nhìn thấu.
Bola rất ít khi xuất hiện, phần lớn thời gian y đều ngủ say trong mật thất để duy trì sức sống. Lần này y đã tự mình chạy tới thì chứng tỏ có thứ gì đó khiến y phải cảnh giác.
"Bola, là vong linh sao?" Mục Bạch gọi Bola lại, nghiêm túc hỏi.
Bola dừng bước, quay đầu lại liếc nhìn gian nhà của Mục Bạch: "Tương tự như một loại u hồn nào đó. Nó đã thử tiến vào Phàm Tuyết Sơn của chúng ta, có lẽ đã ngửi thấy khí tức của ta và Liễu Như nên sợ hãi bỏ chạy rồi. Phòng của cậu không có vấn đề gì, có thể yên tâm ở. Chỉ là ta cảm giác thứ kia nhắm vào cậu."
"Bola, vừa nãy tôi có gặp chút chuyện..." Mục Bạch nói.
"Cậu nói với Liễu Như đi. Ta ra ngoài hơi lâu rồi, nơi này chỗ nào cũng tốt, chỉ là ánh sáng quá chói, đến tối mà vẫn còn ngửi được mùi mặt trời." Bola nói.
Không lâu trước, Mạc Phàm mới để Bola đến Vọng Quy Trấn để tiếp ứng nhóm của Linh Linh. Ở dưới ánh mặt trời quá lâu khiến Bola rất khó ra khỏi thành. Tuy nhiên, việc kiểm tra cũng là để bảo vệ Phàm Tuyết Sơn, còn những chuyện khác y sẽ không can thiệp quá sâu, nhắc nhở Mục Bạch một câu đã là tốt lắm rồi.
"Được rồi, dù sao cũng cảm ơn ông." Mục Bạch nói.
Bola khoát tay, kéo cao cổ áo rồi vội vàng rời đi, có vẻ không muốn để ai thấy được dáng vẻ của mình.
...
Mục Bạch tìm Liễu Như. Khứu giác của Liễu Như cũng rất nhạy bén, cô đi quanh Mục Bạch một vòng, dường như cũng phát hiện ra thứ không lành mà hắn gặp phải trước đó.
Mục Bạch kể lại tình hình của Mục Hủ Miên cho Liễu Như nghe. Liễu Như suy tư một hồi rồi nói: "Tôi cảm thấy thứ này nhắm vào cậu. Mục Hủ Miên chẳng qua là không may ở trong nhà cậu nên mới bị trúng chiêu. Nếu như người trúng phải tà thuật phụ thể không rõ nguồn gốc kia là cậu, tôi nghĩ cậu không may mắn như vậy đâu."
Mục Bạch gật đầu. Đúng là nếu mình trúng chiêu thì sẽ không ai nhìn ra đó là thuật vong linh. Nếu không được chẩn đoán đúng bệnh, có lẽ mình sẽ chết trong tay mấy học viên trẻ tuổi mới tốt nghiệp kia trong sự luống cuống, cho dù lão tiên sinh kia có đến cũng bó tay thôi.
Vừa nãy trên đường về, Mục Bạch vẫn luôn lo lắng. Chuyện của Mục Hủ Miên xảy ra trong nhà hắn, nếu không phải là kẻ thù của cô ta thì rất có thể là nhắm vào mình.
"Cậu đã nói chuyện này với Mạc Phàm chưa?" Liễu Như hỏi.
Mục Bạch lắc đầu. Chuyện này vẫn chưa chắc chắn, hắn biết Mạc Phàm và Triệu Mãn Duyên đều đang chuyên tâm tu luyện, không muốn làm ảnh hưởng đến họ.
Hơn nữa, Mục Bạch cũng không hiểu nổi ai lại muốn lấy mạng mình. Chẳng lẽ mình đã đắc tội với một pháp sư Vong Linh Hệ đáng sợ nào sao?