Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 1949: CHƯƠNG 1883: ĐIỂM TẬP KẾT

"Tôi là pháp sư tìm kiếm cứu nạn của Hội Ma Pháp Đông Hải, hiện đang phụ trách tập hợp và liên lạc với người của Pháp Sư Đoàn Nam Dực. Bọn họ từ nơi khác đến, còn lạ lẫm với tình hình nơi đây," người phụ nữ mặc áo mưa nói.

"Nhà em ở ngay công viên Giang Đầu..." Lúc này, cô gái mặc đồng phục cấp ba đi cùng chàng thanh niên lên tiếng: "Người nhà em đều ở đó, em có thể đi cùng chị không?"

Người phụ nữ mặc áo mưa nhìn những người khác đang khó khăn di chuyển về phía tòa cao ốc, ngập ngừng nói: "Tôi nghĩ em nên đi cùng bọn họ thì hơn."

"Mẹ em không nhìn thấy gì cả, em thực sự rất lo lắng, van xin chị đấy," nữ sinh cấp ba khẩn khoản.

"Chị ơi, chị giúp cậu ấy đi. Em cũng có thể hỗ trợ... Nếu không phải em sợ thì đã có thể nhìn thấy hải yêu ở xa hơn rồi," thiếu niên nói.

Mạc Phàm nhìn dáng vẻ thiếu niên ra sức bảo vệ thiếu nữ, không khỏi thở dài. Sao đám trẻ bây giờ lại thích rắc "cơm chó" một cách kiên định như vậy, mới tí tuổi đầu chứ.

Người phụ nữ mặc áo mưa thuộc tuýp người bề ngoài lạnh lùng nhưng tốt bụng, thấy hai người tha thiết cầu xin thì cũng gật đầu đồng ý.

Chỉ là Mạc Phàm thấy người phụ nữ này không được sáng suốt cho lắm. Một pháp sư hành động đơn độc là một chuyện, nhưng dắt theo hai người thường không biết ma pháp lại là chuyện khác, độ khó không chỉ tăng gấp hai, gấp ba lần.

"Chúng tôi cũng đến đó để tập hợp," Mạc Phàm nói với người phụ nữ.

Người phụ nữ không nói gì, nhưng thiếu niên kia lại liếc Mạc Phàm với vẻ khinh thường.

Xem ra cậu nhóc này đã tin lời người phụ nữ, cho rằng Mạc Phàm vì thấy hải yêu mà sợ đến ngây người.

"Ánh mắt gì đấy nhóc? Nhóc có biết anh đây biết dịch chuyển tức thời không hả?" Mạc Phàm trừng mắt nhìn tên nhóc ranh.

"Đúng đúng đúng, tôi đây còn thi triển được cả Cấm Chú cơ," thiếu niên mỉa mai.

"Mẹ kiếp, ông đây thi triển cho mày xem, đến lúc đó lé mắt chó ra mà nhìn!" Mạc Phàm nổi nóng ngay lập tức.

"Anh triển khai đi, đừng có giả vờ nữa. Vừa nãy không thấy anh ra tay, giờ hải yêu chết rồi thì lại bảo mình là pháp sư Siêu Giai. Làm một ma pháp Siêu Giai xem nào, tôi lập tức xin lỗi anh luôn," thiếu niên thách thức.

"Mẹ nó, ông đây không nhịn mày nữa rồi!" Mạc Phàm tức điên, thật sự muốn thi triển ma pháp ngay tại chỗ.

Linh Linh ở bên cạnh cảm nhận được dao động ma pháp, liền đá vào bắp chân Mạc Phàm một cái, gắt lên: "Anh bị bệnh à, đi chấp nhặt với một đứa con nít! Tiết kiệm ma năng đi, còn nhiệm vụ trên người đấy!"

Người phụ nữ nhìn Mạc Phàm và thiếu niên như xem hai thằng thiểu năng, cũng lười nói chuyện, trực tiếp đi dọc theo cây cầu BRT trong màn mưa. Nữ sinh cấp ba cũng vội vàng đi theo sát. Linh Linh bắt đầu có chút ghét bỏ Mạc Phàm, cũng đi theo người phụ nữ, bỏ lại Mạc Phàm và thiếu niên kia vẫn đang đấu võ mồm.

"Lúc lão tử học ma pháp thì nhóc vẫn còn chảy nước mũi mặc bỉm đấy!"

"Anh đừng có giả vờ nữa, lần sau có hải yêu thì đừng để chị gái kia ra tay, anh tự mình giải quyết đi."

"Anh đã nói với nhóc là ông đây muốn xem thực lực của con hải yêu quèn kia thôi, chứ ông mà ra tay thì một chiêu thuấn sát!"

"Da mặt của anh còn dày hơn cả lớp giáp của hải yêu nữa."

"Dịch chuyển... Mẹ kiếp, bỏ đi, không thèm chấp nhặt với nhóc."

...

Cả nhóm tiếp tục đi nhanh trên đường cao tốc trên cao. Sau một hồi trò chuyện, Linh Linh mới biết người phụ nữ mặc áo mưa tên là Thẩm Tinh, thành viên đội tìm kiếm cứu nạn của Hội Ma Pháp Đông Hải. Hiện tại, tất cả pháp sư cứu nạn của Hội Ma Pháp Đông Hải đều phân tán khắp các nơi ở Hạ Môn. Nhiệm vụ mà Thẩm Tinh nhận được cũng khá quan trọng, đó là làm người dẫn đường cho Pháp Sư Đoàn Nam Dực tiến vào nội thành.

Pháp Sư Đoàn Nam Dực, lần này Mục Bạch chính là đội trưởng. Nói trắng ra, Thẩm Tinh chính là người dẫn đường mà Hội Ma Pháp Đông Hải phái tới. Mạc Phàm nhìn tọa độ mà Trương Tiểu Hầu đánh dấu, điểm tập kết của Quân đoàn Tần Lĩnh, Quân đoàn Hồng Lĩnh và Pháp Sư Đoàn Nam Dực đều giống nhau, tất cả đều ở công viên Giang Đầu.

Lần này tổ chức đến viện trợ rất đông, cả ba đơn vị đều đáp máy bay quân dụng từ khu căn cứ Phi Điểu tới đây. Có lẽ cấp trên muốn ba tổ chức này phối hợp hành động cho tiện.

Mà người tổng phụ trách hẳn là Hội Ma Pháp Đông Hải và Quân bộ phía Nam.

Thiếu niên tên Lưu Hi, thiếu nữ tên Phương Hiểu Tuyết, đều là học sinh cấp ba. Điều thú vị là họ không có quan hệ gì, chỉ là Lưu Hi đang đơn phương theo đuổi Phương Hiểu Tuyết.

Sau khi biết tin này, Mạc Phàm cảm thấy yên tâm hơn nhiều, cứ ngỡ là gặp phải một thảm kịch tình yêu trong ngày tận thế.

"Hóa ra là tương tư đơn phương à, haha, xem ra con đường của nhóc còn dài lắm," Mạc Phàm nói móc.

"Không cần anh bận tâm!" Lưu Hi nói không khách khí. Con trai ở tuổi này khi nói đến chuyện tình cảm thường trở nên rất nhạy cảm.

Linh Linh cũng đã nói sơ qua ý định của mình và Mạc Phàm cho Thẩm Tinh. Thẩm Tinh cố ý quay đầu lại nhìn Mạc Phàm vẫn đang đấu võ mồm với thiếu niên. Nói thật, Mạc Phàm bình thường có chút xốc nổi, rất khó khiến người ta tin là cao thủ. Dù Linh Linh đã nói, Thẩm Tinh vẫn có chút hoài nghi.

"Công viên Giang Đầu có cách đây xa không?" Linh Linh hỏi.

"Tới trạm phía trước là chúng ta phải rời khỏi đường BRT rồi," Thẩm Tinh chỉ về phía trước.

Đường cao tốc trên cao không có nhiều trạm, nó chạy dọc từ Nam ra Bắc xuyên suốt Hạ Môn. Công viên Giang Đầu cách trạm dừng một đoạn không xa.

"Nước ở khu vực này có vẻ nông hơn," Linh Linh nói.

"Công viên Giang Đầu là trung tâm của hòn đảo. Vị trí em nói hẳn là khách sạn Sheraton," Thẩm Tinh nói.

"Là tòa nhà rất cao kia sao, cái kiến trúc màu vàng ấy?" Linh Linh chỉ về một hướng.

"Ừm, chính là nó. Nơi đó hẳn là trung tâm tị nạn cho tất cả mọi người ở khu Giang Đầu vào lúc này," Thẩm Tinh nói.

Linh Linh nhìn kỹ thì phát hiện khách sạn Sheraton có diện tích cực lớn, toàn bộ kiến trúc nằm cạnh công viên, so với nhà dân, văn phòng và các tòa nhà thương mại khác thì quả thực hùng vĩ và kiên cố hơn rất nhiều.

"Hóa ra điểm nhảy dù của chúng ta là ở đó. Nói vậy thì không phải mọi người bị phân tán, mà là chúng ta nhảy lệch à?" Mạc Phàm nhìn tòa kiến trúc kia, cảm thán một tiếng.

"Anh nói mà không biết ngượng à," Linh Linh lườm nguýt.

Điểm hạ cánh mà Trương Tiểu Hầu nói khá lý tưởng, các quân pháp sư tinh nhuệ cũng đáp xuống xung quanh công viên Giang Đầu, đến địa điểm chỉ định rất nhanh. Một số người có sai lệch nhỏ cũng đang trên đường chạy về đó. Còn Mạc Phàm thì đã đi một đoạn BRT rất dài, qua mấy quảng trường, xem như là đứa lệch pha nhất.

Thiên_Lôi_Trúc dẫn ta về nguồn ✿

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!