"Để ta đi kiểm tra." - Sở Minh Tây, vị quân pháp sư của quân khu Hồng Lĩnh, nói.
Ánh mắt Lưu Hi lập tức dõi theo vị quân pháp sư. Cậu thấy người đó bay lướt dưới gầm cầu vượt biển, hướng ra khơi xa. Trong lòng cậu thiếu niên đang dâng lên muôn vàn cảm khái trước tư thế anh dũng hiên ngang ấy, thì bỗng nhiên, Lưu Hi nhận thấy mặt biển xám xịt bên dưới đang cuộn trào dữ dội. Một bóng nước khổng lồ đang dần hiện ra, mang theo cảm giác ngột ngạt đến nghẹt thở.
Ban đầu, Lưu Hi còn tưởng đó là đảo Hỏa Thiêu, nơi cây cầu Hải Thương bắc qua, chỉ vì bị nước biển nhấn chìm nên mới hiện ra đường viền như vậy. Nhưng rất nhanh sau đó, cậu kinh hãi nhận ra cái bóng nước khổng lồ kia đang di chuyển.
"Cẩn thận, dưới nước có thứ gì đó!"
Thị giác của Lưu Hi vốn tốt hơn người thường, ngay cả trong màn mưa tầm tã vẫn nhìn rõ hơn nhiều ma pháp sư khác. Thế nhưng, Sở Minh Tây, người đang phụ trách khu vực mặt nước này, dường như vẫn chưa phát hiện ra mối nguy kinh hoàng đang ẩn mình dưới sóng nước.
Đáng tiếc, Lưu Hi chỉ là một thiếu niên bình thường, lại ở cách Sở Minh Tây quá xa, tiếng hét của cậu chẳng thể nào truyền tới được.
"Dưới nước có quái vật khổng lồ! Mau bảo mọi người trên cầu rời đi ngay! Dưới nước có một con quái vật khổng lồ!" - Nhận thấy không thể gọi tới Sở Minh Tây, Lưu Hi vội vàng chạy về phía các quân pháp sư khác mà hét lớn.
"Cứ ở yên tại chỗ! Nhóc con, cứ ở yên đó! Tình hình thế nào chúng tôi sẽ giải quyết!" - Một quân pháp sư Hồng Lĩnh đáp lại.
"Nó ở ngay dưới cầu Hải Thương! Nó rất lớn, và đang bơi ngày càng nhanh!" - Lưu Hi đội mưa gào lên, hy vọng có ai đó sẽ tin lời mình.
"Ta đã nói rồi, cứ ở yên tại chỗ!" - Vị quân pháp sư Hồng Lĩnh kia quát lên, tỏ vẻ bực bội.
Lưu Hi sững sờ, không ngờ rằng các quân pháp sư lại chẳng hề tin lời cậu.
"Nói với người kia kìa, trông chú ấy có vẻ rất lợi hại." - Phương Hiểu Tuyết nói với Lưu Hi, tay chỉ về phía một quân pháp sư đang lơ lửng bất động giữa không trung.
Lưu Hi vội nhìn lại phía dưới cây cầu, phát hiện con quái vật khổng lồ đã sắp lao tới.
Dường như eo biển quá nông khiến nó di chuyển không thuận lợi, không thể lợi dụng độ sâu để gia tốc. Vì vậy, con quái vật phải quẫy mình qua lại liên tục để tăng tốc... Chính cách bơi này của nó đã khiến toàn bộ thủy triều trong eo biển cuộn trào một cách dị thường.
Khoảng cách đã quá gần rồi, quân pháp sư tên Sở Minh Tây đã ở quá gần con quái vật dưới nước. Điều đáng sợ là, dù cho mưa lớn trút xuống mặt biển gây cản trở, Sở Minh Tây vẫn không hề phát hiện ra nó.
GÀOOOOOO!
Một tiếng gầm kinh thiên động địa nổ tung từ dưới mặt biển. Một cơn cuồng phong khủng khiếp cuốn theo cả nước biển và mưa rào, hung hãn quất mạnh vào mặt cầu.
Cơn cuồng phong này chẳng khác nào một trận thiên tai. Nó giáng một đòn trực diện vào trụ cáp trung tâm của cầu Hải Thương, khiến trụ cầu chính rung lắc dữ dội. Toàn bộ mặt cầu vốn được treo lơ lửng bởi hàng ngàn mét cáp treo, giờ đây cũng chao đảo nghiêng ngả theo trụ đỡ đang bị tàn phá.
Cơn cuồng phong không chỉ uy hiếp cây cầu, mà những người trên cầu cũng chẳng khác nào lá cây mỏng manh giữa cơn bão tố, bị thổi bay tứ tán.
Mưa vẫn xối xả. Phía bên phải cây cầu rung lắc kịch liệt, vô số bóng người bị cuốn phăng lên không trung, bị hất văng ra khỏi thành cầu rồi rơi thẳng xuống biển sâu. Những người đang chen chúc trên cầu dường như chết lặng, ngơ ngác nhìn cảnh tượng không thể tin nổi trước mắt. Cảnh tượng ngày tận thế, có lẽ cũng chỉ đến thế này mà thôi.
Không phải vài người, mà là hàng trăm, hàng ngàn người! Họ chẳng khác nào những ngọn cỏ dại trong cơn bão táp. Tiếng la hét thảm thiết hòa lẫn vào tiếng gió gầm rít, rồi chẳng bao lâu sau, những thân người bắt đầu rơi xuống như mưa.
Những người chưa lên cầu lúc này không biết nên vui mừng hay nên tuyệt vọng. Cơn cuồng phong kia đâu phải tự nhiên xuất hiện, nó quả thực là một trận thiên phạt hủy diệt.
"Hải yêu! Là hải yêu cấp Quân Chủ!"
Rốt cuộc các ma pháp sư cũng nhận ra vấn đề. Quả thật có người đã nhìn thấy một cái miệng khổng lồ đột nhiên xuất hiện, ngay sau đó là vô số người bị cuốn bay trong gió lốc. Màn mưa dày đặc đã khiến các pháp sư không thể nhìn rõ bộ mặt thật của con quái vật.
"Lui lại! Tất cả lui lại! Lui về tuyến đường BRT!" - Các quân pháp sư hét lớn, trật tự trước đó đã hoàn toàn sụp đổ dưới cơn cuồng phong này.
Thực tế, khi đối mặt với hải yêu cấp cao, các pháp sư cũng chẳng khác người thường là bao. Dưới sức mạnh hủy diệt của sinh vật cấp Quân Chủ này, họ cũng chỉ như hạt bụi nhỏ nhoi.
Người trên cầu hỗn loạn, từ hai phía đầu cầu, không ít người đã đến được tuyến đường BRT. Họ đều mong muốn qua biển sớm hơn, nhưng vì ở quá xa nên không thấy được cảnh tượng kinh hoàng trên cầu. Những bóng người bị hất tung lên trời, họ còn tưởng đó chỉ là rác thải bằng nhựa... Người ở ngoài thì chen chúc tiến vào, người trên cầu lại liều mạng lùi ra, khiến cho việc sơ tán trong thời gian ngắn trở nên vô cùng khó khăn.
Hoảng loạn, hỗn loạn. Biến cố lớn xảy ra đột ngột khiến các quân pháp sư và pháp sư của Hiệp hội cũng luống cuống tay chân. Đại dương đáng sợ chính là ở chỗ đó, hiểm nguy không thể nào lường trước, càng không thể biết chính xác sinh vật gì đang ẩn giấu bên trong.
Trên thực tế, đã có cả một đại đội pháp sư Thủy hệ hộ tống trên mặt biển, nhưng con hải yêu kia dường như sở hữu một loại năng lực đặc thù nào đó, che giấu hoàn toàn sự tồn tại của nó khỏi sự dò xét của các pháp sư. Thân hình nó khổng lồ đến vậy, nhưng lại gần như vô hình... Thậm chí, vài vị pháp sư Siêu Giai trấn giữ tại eo biển cũng không hề hay biết nó đã xâm nhập từ lúc nào.
Có quá nhiều năng lực của hải yêu mà con người chưa biết đến. Đối mặt với tình huống này, các pháp sư thuộc những tổ chức lớn cũng sợ hãi, không biết phải làm sao.
"Nó đang lao tới!"
"Nó muốn đâm sập cây cầu!"
Lưu Hi không ngừng bị đám người đẩy lùi, nhưng vẫn cố dùng hết sức lực nhìn chằm chằm ra khơi, cổ họng như muốn xé toạc, chỉ hy vọng có pháp sư nào đó tin vào lời mình.
Cơn cuồng phong đã cuốn lên một màn nước dày đặc. Không phải các ma pháp sư ngu ngốc như khúc gỗ, mà là họ không thể nhìn thấy gì cả. Hơi nước trắng xóa bao trùm mặt cầu, tầm nhìn chỉ còn lại vài chục mét, nói gì đến cái bóng nước khổng lồ dưới gầm cầu.
Vù!
Không gian khẽ rung động, vị pháp sư áo bạc lúc trước đột nhiên biến mất tại chỗ, để lại vô số hạt bụi tinh quang lấp lánh rồi tan vào không khí.
Một giây sau, vị pháp sư áo bạc đã xuất hiện cách trụ cáp hình cánh cổng hơn 500 mét. Trụ cáp vẫn đang rung lắc, có thể thấy nhiều sợi dây đã đứt lìa, phát ra những âm thanh chói tai đến rợn người.
Những sợi cáp treo bị đứt này gây ra mối đe dọa cực lớn cho những người trên cầu. Chỉ cần chúng rơi xuống, nơi đó sẽ lập tức biến thành một bãi máu thịt hỗn độn.