“Đừng tưởng chỉ có mình ngươi mới có trợ thủ!”
Mạc Phàm hừ lạnh một tiếng.
Những Tinh Tử màu ánh trăng nhanh chóng hiện ra trước mặt Mạc Phàm, lướt đi theo một quỹ đạo đặc biệt tựa như vệt sao băng. Chúng va vào nhau, tạo thành một quỹ đạo mới, cứ thế từng viên một xuất hiện.
Khi 7 viên Tinh Tử đã hiện ra đầy đủ, chúng liền kết nối với ánh trăng, mở ra một cánh cổng không gian, thông thẳng đến một khe nứt thứ nguyên khác!
“Gàooooooo!!!”
Một tiếng gầm thét từ thế giới bên kia vọng ra qua khe nứt.
Trong thoáng chốc, một luồng khí lưu cuồng bạo từ trong khe nứt cuộn trào ra ngoài, tạo thành một trận cuồng phong cát đá bay thẳng tới con nữ yêu xanh vàng đang ở cách Mạc Phàm không xa.
Con nữ yêu xanh vàng kia nào ngờ được một cánh cổng thứ nguyên lại đột ngột mở ra ngay gần mình, theo sau là một luồng sức mạnh khủng khiếp ập tới. Nó không kịp né tránh, bị trận cuồng phong cát đá đục cho lỗ chỗ khắp người. Lớp vảy trên thân nó bắt đầu xuất hiện dấu hiệu thối rữa.
“Quác quác!!!!!!”
Lân Bì Mẫu Yêu tức giận gầm lên một tiếng, ra lệnh cho lũ con của mình xé xác kẻ này thành trăm mảnh.
Mạc Phàm đứng im bất động. Ngay khi hai con nữ yêu xanh vàng nhảy tới, sắp sửa vồ trúng hắn, đột nhiên, từ trong khe nứt, một con U Lang Thú hung mãnh với bộ lông màu u lam dài mượt lao vút ra.
“Grừ!!!”
U Lang Thú vừa xuất hiện liền gầm lên một tiếng, luồng sức mạnh cuồng bạo từ trong khe nứt cũng theo đó tỏa ra. Sau đó, nó lao thẳng vào một con nữ yêu xanh vàng đang tấn công tới.
Con U Lang Thú này xuất hiện quá đột ngột, thân thể lại cường tráng, da thịt chắc nịch. Khi nó va chạm vào con nữ yêu xanh vàng, con yêu quái kia hoàn toàn không chịu nổi lực va chạm kinh hoàng đó, chẳng khác nào một đứa trẻ ba tuổi đâm sầm vào một đại hán trưởng thành. Nó lập tức bị húc bay ra ngoài, rơi bịch xuống đất, miệng trào máu tươi, xương cốt vỡ vụn!
U Lang Thú quả thực quá mạnh mẽ. Vừa húc chết một con, nó lại hung hãn lao về phía con thứ hai. Cái miệng đẫm máu ngoác ra hết cỡ, chuẩn xác đến kinh người, đớp trúng con nữ yêu xanh vàng đang định tập kích Mạc Phàm!
“Rắc!!!”
Cái miệng bá đạo của U Lang Thú ngoạm chặt con nữ yêu giữa không trung, sau đó dùng sức cắn xé!
Hàm răng của nó ngập sâu vào da thịt, không biết đã cắn gãy bao nhiêu khúc xương của con nữ yêu. Con yêu quái kia đau đớn giãy giụa tứ chi hòng thoát khỏi bộ hàm sắc bén, nhưng tất cả đều vô ích.
U Lang Thú nghiến mạnh một cái, con nữ yêu xanh vàng liền tắt thở ngay lập tức. Cuối cùng, nó bị U Lang Thú quăng mạnh sang một bên như một thứ rác rưởi, rồi phóng về phía khác mà không thèm liếc nhìn lại.
Chỉ trong nháy mắt, hai con nữ yêu xanh vàng đã bị miểu sát. Con còn lại thấy cảnh tượng này thì sợ đến khiếp vía, nhất thời không dám mạo hiểm xông lên nữa.
Khí thế dã thú!
Sau khi được Mạc Phàm cho luyện hóa Luyện Thú Chi Huyết, thực lực của U Lang Thú lúc này còn mạnh hơn vài phần so với khi thi đấu trong giải tân sinh viên. Giết mấy con yêu ma cấp bậc nô bộc này đối với nó chẳng tốn chút sức lực nào.
“Giúp ta ngăn cản lũ tiểu yêu này.” Mạc Phàm ra lệnh cho U Lang Thú.
Từng giọt máu tươi của nữ yêu xanh vàng vẫn còn nhỏ xuống từ hai chiếc răng nanh của U Lang Thú. Nó trừng mắt nhìn chằm chằm vào đám nữ yêu xung quanh, trông không khác gì hung thần ác sát. Ngay cả khi gặp phải những sinh vật mạnh hơn mình, nó còn dám hung hăng, hiếu chiến xông lên chém giết, huống chi là mấy con yêu ma cấp bậc nô bộc này, tới bao nhiêu, nó gặm chết bấy nhiêu!
“Yêu nghiệt chết tiệt! Ngày hôm nay Mạc Phàm ta mà không diệt được ngươi, thì ta không còn là Mạc Phàm nữa!” Mạc Phàm tức giận nhìn chằm chằm vào Lân Bì Mẫu Yêu.
“Quác quác!!!!!!!!!!”
Lân Bì Mẫu Yêu cũng tức giận không kém. Nếu đám con của mình đã bị con U Lang Thú hung mãnh kia giữ chân, vậy thì đích thân nó sẽ giải quyết tên nhân loại đáng chết này!
Lân Bì Mẫu Yêu đã mất hết kiên nhẫn. Hai chân nó đạp mạnh, thân hình phóng vút đi như mũi tên rời cung.
Móng vuốt của nó có lực bám cực mạnh. Sau khi phóng lên màn hình khổng lồ phía trên, hai tay nó dính chặt vào đó như giác hút. Nó khẽ điều chỉnh góc độ, rồi lại một lần nữa lao xuống như một quả phi đạn!
Với tốc độ kinh hoàng và bộ móng vuốt sắc bén kia, cho dù Mạc Phàm có dùng Liêm Cốt Thuẫn thì cũng sẽ bị xé nát cả người lẫn thuẫn.
“Độn Ảnh - Xuyên Toa!”
Mạc Phàm bước một bước, nhảy vào bóng tối do ánh đèn sân khấu quét qua tạo nên. Thân hình hắn mờ dần rồi hòa làm một với bóng đêm. Đợi đến khi ánh sáng chiếu tới lần nữa, Mạc Phàm đã biến mất một cách quỷ dị.
“Quác quác!!!”
Móng vuốt sắc như kiếm hung hăng chém tới. Sàn đấu bằng thép lập tức bị cào ra một vết rãnh dài, sâu gần ba thước. Lân Bì Yêu Mẫu dường như biết mình đã chém vào khoảng không, đôi mắt hung ác của nó liền đảo quanh quầng sáng, tìm kiếm vị trí ẩn nấp của Mạc Phàm.
“Quác quác!!!”
Đôi mắt Lân Bì Yêu Mẫu chợt lóe lên. Ngay lập tức, nó biến mất tại chỗ.
Một giây sau, Lân Bì Yêu Mẫu đã xuất hiện ở giá đỡ dàn trống phía sau võ đài. Hai móng vuốt của nó hung hăng vung loạn xạ, tìm kiếm Mạc Phàm.
Giá đỡ bằng sắt bị chém thành hai khúc ngay ngắn. Cùng lúc đó, ở phía sau nó, một bóng người mơ hồ cũng xuất hiện một vết rách, đang chậm rãi bị cắt thành hai mảnh.
Độn Ảnh không phải là kỹ năng vô địch. Nếu kẻ địch tìm được vị trí và tấn công trực tiếp, Pháp Sư trong trạng thái Độn Ảnh còn yếu ớt hơn cả người bình thường. Vốn dĩ một trảo này cùng lắm chỉ tạo ra một vết rách trên lồng ngực, nhưng trong trạng thái Độn Ảnh, hắn sẽ bị xé thành hai mảnh!
Lân Bì Yêu Mẫu cho rằng Mạc Phàm đang ẩn nấp ở đây, nên nó liền dứt khoát tung ra một trảo.
Khi thấy bóng người kia từ từ bị xé làm đôi, trên miệng nó liền nở một nụ cười tà ác, điên cuồng…
“Ngu xuẩn. Ngươi không biết tới gương à?”
Một bóng người khác chậm rãi hiện ra ở hướng ngược lại.
Cùng lúc đó, nơi Lân Bì Mẫu Yêu vừa ra tay, vô số mảnh gương nhỏ rơi lả tả xuống đất. Hình ảnh mà nó tưởng là Mạc Phàm cũng nhanh chóng tan biến theo những mảnh gương vỡ vụn.
“Hồng Viêm!”
Mạc Phàm gầm lên một tiếng. Nhất thời, một ngọn lửa đỏ rực như hoa hồng từ dưới chân hắn bùng lên.
Trên người Mạc Phàm lúc này đã dính đầy máu tươi của chính mình. Những giọt máu đó hòa lẫn với sắc lửa, dung nhập vào nhau tạo thành một màu đỏ tươi rực rỡ.
“Liệt Quyền!”
Một Tinh Quỹ hình vòng cung lần lượt biến đổi, truyền tới một luồng ma năng hỏa diễm cuồn cuộn.
Cuối cùng, Tinh Đồ hiện ra, càng thêm bàng bạc. Một làn sóng lửa hừng hực lấy Mạc Phàm làm trung tâm, mãnh liệt khuếch tán ra bốn phía.
“Oanh Thiên!”
Tất cả năng lượng đang cuồn cuộn khuếch tán ra xung quanh bỗng co rút lại trong chớp mắt. Có thể thấy rõ ngọn lửa đỏ bừng khổng lồ đang cháy hừng hực quanh người Mạc Phàm liền trong nháy mắt tụ lại, ngưng tụ toàn bộ lên cánh tay hắn.
Đôi mắt Mạc Phàm rực lửa, nhìn chằm chằm vào con Lân Bì Yêu Mẫu đang xông về phía mình.
“Chết đi cho ta!”
Mạc Phàm mang theo ngọn lửa phẫn nộ hừng hực, gào thét lên một tiếng, rồi tung ra cú đấm chứa đựng năng lượng khổng lồ
ღ Dòng chữ cũ hoá hoa mới ღ