Mấy vị chủ nhiệm không dám hó hé thêm lời nào nữa, còn giáo viên chủ nhiệm Thủy hệ Đặng Vĩnh Xuyên cũng chỉ trừng mắt Mạc Phàm một cái rồi không phản đối nữa. Riêng gã đại biểu học sinh hiếu chiến kia thì vẻ mặt vẫn còn sững sờ.
Siêu giai?
Tên này trạc tuổi mình, sao lại là pháp sư Siêu giai được chứ?
Chẳng lẽ hắn tu luyện bằng thần đan diệu dược gì à?
Nghĩ lại thì, một số gia tộc lớn cũng dùng vài phương pháp cực đoan, kỳ quái để bồi dưỡng ra một hai pháp sư Siêu giai, nhưng những pháp sư Siêu giai kiểu đó phần lớn chỉ là mọt sách, thực chiến yếu như sên.
"Vừa rồi thầy Lâm Độ nói có thể thực hiện Cầu Không Gian Áp Súc ạ?" Mạc Phàm dò hỏi lão pháp sư mặc áo vải thô, Lâm Độ.
"Không thành vấn đề. Đây là một kỹ xảo của hệ Không Gian không mấy thực dụng do lão phu sáng tạo ra. Mấy đệ tử này của ta đều nắm giữ được. Mấy người chúng ta liên thủ mở ra Cầu Không Gian Áp Súc, chắc chắn có thể giải quyết vấn đề khoảng cách." Lâm Độ nói.
"Việc này không thể chậm trễ. Bọn Xích Lăng Yêu đã vào từ bờ bên kia rồi, vậy phiền thầy Lâm Độ. Ma pháp Lôi hệ của tôi có sức sát thương rất lớn với hải yêu. Trước mắt, các pháp sư Lôi hệ lập thành một đội. Các pháp sư Phong hệ và Băng hệ sẽ áp súc không gian hoạt động của Xích Lăng Yêu, sau đó pháp sư Lôi hệ sẽ giáng sấm sét xuống." Mạc Phàm nói.
Trải qua bao nhiêu trận chiến, dù chưa ăn thịt heo cũng đã thấy heo chạy, nên Mạc Phàm chỉ huy tác chiến cũng không thành vấn đề lớn.
Pháp sư Lôi hệ trong trường không nhiều, tổng cộng chỉ có 13 người. Mạc Phàm liếc mắt đánh giá tu vi của họ, thấy đều không cao lắm, không khỏi có chút thất vọng.
Mà nghĩ cũng phải, xác suất thức tỉnh Lôi hệ vốn đã thấp, lần đầu thức tỉnh đã là Lôi hệ thì tỉ lệ chỉ một phần nghìn. Lần hai dù có đá dẫn dắt, tỉ lệ cũng chẳng cao hơn bao nhiêu. Nếu không phải ở khu học viện ma pháp, tìm được 13 pháp sư Lôi hệ đã là ghê gớm lắm rồi.
Tu vi của mười ba pháp sư Lôi hệ này cao nhất cũng chỉ ở Trung giai, ngoài ra có một lão pháp sư Lôi hệ Cao giai. Mạc Phàm liền giao tiểu đội Lôi hệ này cho vị lão pháp sư đó quản lý.
Các hệ nguyên tố lớn còn lại là Phong, Thổ, Băng, Quang và Hỏa.
Xác suất thức tỉnh Hỏa hệ ở lần thứ hai không thấp, nên pháp sư Trung giai có Hỏa hệ khá phổ biến, nhiều người cũng sẵn lòng dùng đá dẫn dắt để thức tỉnh Hỏa hệ.
Các pháp sư Hỏa hệ được chia thành 5 đội, đứng trên nóc viện bảo tàng.
Sau khi phân chia các đội ma pháp, phía lão pháp sư Lâm Độ cũng làm việc rất hiệu quả, nhanh chóng dựng nên khung của Cầu Không Gian.
Bình thường Cầu Không Gian là vô hình, nhưng vì trời đang mưa như trút nước, những hạt mưa đã phác họa ra một cây cầu nối liền eo biển với đại học Tập Mỹ. Mạc Phàm búng tay, một tia lửa lóe lên, bay về phía Cầu Không Gian.
Rất nhanh, tia lửa bay vào màn mưa liền chuyển sang trạng thái nửa hư nửa thực, sau đó xuyên qua đường hầm không gian bị áp súc, trực tiếp xuất hiện ở giữa eo biển, vẽ thành một đường parabol rồi rơi xuống mặt nước.
"Được đấy, ảo diệu thật!" Mạc Phàm vui vẻ nói.
Đây cũng là lần đầu tiên Mạc Phàm biết đến kỹ xảo không gian kiểu này. Sau khi chuyện này kết thúc, nhất định phải thỉnh giáo vị lão pháp sư này một phen, trong một số tình huống đặc biệt chắc chắn sẽ có lúc cần dùng đến.
"Sĩ quan chỉ huy, còn chúng tôi thì sao?" Lúc này, Bích Linh có chút không hiểu, bèn hỏi.
Mạc Phàm chỉ sắp xếp các pháp sư có nguyên tố hủy diệt, còn những pháp sư khác thì không ra bất kỳ mệnh lệnh nào, bao gồm cả Bích Linh và các học viên khác. Bọn họ ngơ ngác đứng đó, không biết phải làm gì.
"Các người bảo vệ sườn núi là được rồi." Mạc Phàm nói.
"Chỗ này thì có gì mà phải giữ? Hải yêu chắc chắn sẽ tràn hết vào thành phố trên đảo." Gã đại biểu học sinh kia lên tiếng.
"Bảo các người bảo vệ thì cứ bảo vệ đi, ở đâu ra mà lắm lời nhảm thế?" Mạc Phàm mất hết kiên nhẫn, quát.
"Cậu... cậu có ý gì!" Mặt gã đại biểu học sinh đỏ bừng.
"Dương Triết, nghe theo sĩ quan chỉ huy đi, chúng ta cứ ở đây chờ lệnh đã." Bích Linh vội kéo gã đại biểu học sinh kia lại.
...
Mạc Phàm đứng trên điểm cao nhất của viện bảo tàng, từ đây có thể bao quát toàn bộ eo biển. Lúc này, vô số Xích Lăng Yêu đang điên cuồng bò về phía sân bay Cao Kỳ. Lũ sinh vật lưỡng cư này quả thực thích hợp đánh trận đầu hơn các loại hải yêu khác. Chúng nó như những khối thịt di động, phủ kín mặt eo biển, ào ạt trèo lên sân bay Cao Kỳ.
Viện bảo tàng đại học Tập Mỹ nằm ở một hướng khác, đây là lối vào bên sườn trái của bầy hải yêu.
"Hệ Phong, hệ Băng, áp súc khu vực hoạt động của chúng!" Mạc Phàm thấy thời cơ đã chín muồi, đúng lúc lũ Xích Lăng Yêu dày đặc nhất, liền cao giọng ra lệnh cho các pháp sư Băng hệ và Phong hệ.
"Cứ giao cho chúng tôi!"
"Chú ý đưa ma pháp vào Cầu Không Gian!" Mạc Phàm dặn lại lần nữa.
Ma pháp Phong hệ đồng loạt xuất hiện trên eo biển, vô số Phong Bàn va vào nhau, lập tức tạo thành một vùng gió cuộn cuồng bạo, cuốn cả nước biển lên cao.
Ở một bên sườn khác, ma pháp Băng hệ giáng xuống như mưa sương. Sau khi chạm vào nước biển, chúng nhanh chóng đóng băng mặt biển đang xao động. Vì ma pháp băng tập trung vào một khu vực nên một vùng nước lớn nhanh chóng hóa thành tầng băng dày đặc.
Lũ Xích Lăng Yêu cũng biết xu lợi tị hại, thấy hai bên sườn đều bị ma pháp bao phủ, chúng tự nhiên sẽ đi đường vòng, bơi dồn về khu vực trung tâm không bị ma pháp tấn công.
Đây chính là điều Mạc Phàm muốn, dồn lũ Xích Lăng Yêu lại một chỗ.
Vốn dĩ Mạc Phàm không hề trông mong ma pháp của hệ Phong và hệ Băng có thể giết được bao nhiêu Xích Lăng Yêu. Cả eo biển rộng lớn như vậy, hải yêu lại đông, chúng có đủ không gian để né tránh. Thứ Mạc Phàm muốn lợi dụng chính là vị trí có hạn mà chúng buộc phải chen chúc vào.
"Hệ Lôi, Quần Lôi Phích Lịch!"
Sau khi thấy lũ Xích Lăng Yêu bị dồn vào vùng nước hẹp, Mạc Phàm lập tức ra lệnh cho mười mấy pháp sư Lôi hệ. Cùng lúc ra lệnh, toàn thân hắn cũng rung chuyển, lôi văn nổi lên. Lôi điện chi uy mà Mạc Phàm ngưng tụ thậm chí còn lấn át cả lôi lực của mười ba học viên và một giáo viên cộng lại, hùng hậu và bàng bạc hơn gấp mấy lần.
"Hồn lôi bá đạo thật!"
"Hồn lôi? Không giống lắm..." Bích Linh nhìn Bạo Quân Hoang Lôi trên người Mạc Phàm, đôi mắt to tròn sáng rực lên vẻ kinh ngạc, xen lẫn vài phần cảm xúc khó tả.