Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 2000: CHƯƠNG 1934: YÊU NÃO

Học viện Minh Châu có ba tòa tháp, có thể xem là trụ cột của cả học viện.

Ám Nguyệt Đình này là một biểu tượng của đại học Tập Mỹ, Mạc Phàm chỉ ngửi được khí tức hắc ám thuần khiết chứ không ngờ nó lại là sản vật đặc thù của trường.

"Tôi cũng không biết đây là một vật phẩm tiêu hao quý giá luôn được cất giấu, dù sao tôi cũng không phải người của trường các vị." Mạc Phàm ý thức được thứ kia là một bảo bối, trong lời nói mang theo vài phần áy náy.

Dĩ nhiên, Mạc Phàm nói vậy, còn người khác suy diễn ra ý gì thì hắn cũng không quản được.

Quả nhiên, nghe Mạc Phàm nói thế, Đặng Vĩnh Xuyên cũng không thể ngồi yên được nữa.

"Tôi… tôi đi lấy ngay đây!" Suy cho cùng, Đặng Vĩnh Xuyên cảm thấy lời của Lâm Độ rất có lý, nếu thành phố biến thành một vùng phế tích ngập trong biển nước, vậy việc ngồi trên núi vàng núi bạc cũng trở nên vô nghĩa.

Ám Nguyệt Ngưng Tinh là vật phẩm ma pháp tiêu hao mang tính hủy diệt, đúng là quá xa xỉ, nhưng để ở đó trưng bày thì cũng chẳng giết thêm được con hải yêu nào.

Trong tình huống khẩn cấp, sau khi Đặng Vĩnh Xuyên giao lại quyền điều khiển dòng nước cho các đệ tử của mình, ông vội vã đi về phía Ám Nguyệt Đình.

Ám Nguyệt Đình nằm ở vị trí khá sâu trong đất liền, Đặng Vĩnh Xuyên cần chút thời gian để đến đó. Mạc Phàm nhân lúc này để nghỉ ngơi, ánh mắt nhìn về phía công viên bãi cạn, phát hiện bầy sói trắng và đội quân yêu xích lăng đã bước vào giai đoạn khốc liệt nhất. Phệ Nguyệt Bạch Lang cấp thống lĩnh có sức chiến đấu mạnh đến kinh người, những con Bạch Văn Ma Lang chỉ cần đi theo đầu lĩnh, chuyên chọn những con yêu xích lăng bị thương mà tấn công là được.

Mạc Phàm ước lượng một lát, thực lực của yêu xích lăng trên đất liền khá tương đồng với Bạch Văn Ma Lang, một chọi một thì hai bên khó phân thắng bại. Nhưng sĩ khí của lũ yêu xích lăng đã suy giảm, huống chi còn có không ít ma pháp của các học viên trên thư viện hỗ trợ.

Tình hình chiến trận đã quá rõ ràng, hoàn toàn nghiêng về một phía.

"Gào gừ!"

Đột nhiên, một con Phệ Nguyệt Bạch Lang chạy trở về, nó khá là phong cách khi chạy dọc theo một đường vuông góc lên thư viện, sau đó xoay một vòng điệu nghệ trước mặt Mạc Phàm. Động tác tuấn dật này có thể gọi là… ninja sói.

Mạc Phàm nhìn cái tên này, nhất thời không nhận ra là con hàng nào trong số mười ba con Phệ Nguyệt Bạch Lang, hắn chỉ nhận ra được ba con sói đầu đàn.

"Ô..." Phệ Nguyệt Bạch Lang cúi đầu rất thấp, dáng vẻ như một triều thần cung kính, nó áp sát mặt đất, đẩy một khối yêu não đỏ tươi đến trước mặt Mạc Phàm.

"Đây là thứ gì?" Mạc Phàm không biết thứ mà con Phệ Nguyệt Bạch Lang mang tới là gì, bèn nhặt nó lên khỏi mặt đất.

"Lão đệ Mạc Phàm, đây là não của hải yêu, một thứ cực tốt để có được năng lực của chúng, giúp tăng cường khả năng khống chế Thủy hệ trên diện rộng..." Mắt Lâm Độ không khỏi sáng lên, nói với Mạc Phàm.

"Tăng khả năng khống chế sao? Còn có loại bảo vật này à?" Mạc Phàm ngạc nhiên.

"Chính vì thế nên nó mới hiếm, đem yêu não này chế tác thành một chiếc nhẫn hoặc vòng tay, có thể bán được với giá rất cao." Lâm Độ nói.

"Khoảng bao nhiêu?" Mạc Phàm hỏi.

"Còn tùy người mua, nếu có người cần, ít nhất cũng phải 7 ức."

Mạc Phàm há hốc miệng, bị cái giá này làm cho kinh ngạc.

Tiền!

Hắn mê tiền nhất!

Thứ này còn quý hơn cả tinh phách cấp thống lĩnh, hơn nữa còn được moi ra từ một con xích sắc liệt yêu. Phệ Nguyệt Bạch Lang là cấp thống lĩnh, ngửi một cái là biết ngay đây là bảo vật, lập tức hùng hục chạy tới dâng cho chủ nhân.

"Làm tốt lắm, ta nhớ kỹ ngươi rồi, lần sau có đồ tốt sẽ không quên phần ngươi." Mạc Phàm vỗ vỗ con Phệ Nguyệt Bạch Lang sứt nửa tai, khá hài lòng với tên này.

Những thứ như yêu não rõ ràng là vật phẩm tiêu hao, trong cuộc chiến hỗn loạn giữa bầy sói trắng và lũ yêu xích lăng, không cẩn thận bị mấy tên ngu ngốc giẫm nát là chuyện bình thường. May mà con sói sứt nửa tai này rất có linh tính, đã mang đến đây nộp.

"Đồ mang tới rồi!" Giọng của Đặng Vĩnh Xuyên truyền đến từ phía sau.

Mạc Phàm đang cầm yêu não vẫn còn hơi nóng, vừa xoay người lại thì đúng lúc Đặng Vĩnh Xuyên trông thấy. Đặng Vĩnh Xuyên lập tức ngây người tại chỗ, mắt nhìn chằm chằm vào thứ trên tay Mạc Phàm.

"Yêu não!" Đặng Vĩnh Xuyên kinh ngạc thốt lên.

"Đúng vậy, là thú triệu hồi của tôi lấy ra từ đống thi thể." Mạc Phàm trả lời. Khi thấy ánh mắt của Đặng Vĩnh Xuyên có chút nóng rực, hắn lập tức ý thức được điều gì đó, liền mở miệng nói trước: "Hay là thế này đi, tôi nhận không bảo vật của các vị cũng ngại quá. Bầy sói trắng của tôi đã hy sinh không ít mới lấy được yêu não này, coi như là quà đáp lễ của tôi cho các vị."

"Sao có thể như vậy được! Không được, không được! Đây là do cá nhân cậu có được, còn Ám Nguyệt Ngưng Tinh là đại học Tập Mỹ chúng tôi biếu tặng cậu, cũng là vì bảo vệ hòn đảo này. Đây là hai chuyện khác nhau, không thể gộp làm một được. Cậu mau cất kỹ đi!" Đặng Vĩnh Xuyên nói với vẻ mặt nghiêm nghị.

Mạc Phàm chỉ chờ Đặng Vĩnh Xuyên nói câu này, nghe xong liền lập tức gật đầu, nhanh như chớp cất vật vào vòng tay không gian.

"Đây là Ám Nguyệt Ngưng Tinh, là vật phẩm tiêu hao. Cậu mau hấp thu năng lượng bên trong nó đi. Thứ này không chỉ cung cấp cho cậu năng lượng vật chất hắc ám khổng lồ trong thời gian ngắn, mà còn giúp tu vi của cậu tăng trưởng ở một mức độ nhất định." Đặng Vĩnh Xuyên nói tiếp.

"Ám Ảnh hệ của tôi đã viên mãn rồi." Mạc Phàm nói.

"Hả, vậy cũng không phải chuyện xấu." Đặng Vĩnh Xuyên đáp.

Mạc Phàm nhận lấy Ám Nguyệt Ngưng Tinh, vừa đặt nó vào lòng bàn tay đã cảm nhận được một luồng khí lạnh khoan khoái từ lòng bàn tay truyền đến lồng ngực. Bao nhiêu cảm giác lo lắng, xao động trong lòng lập tức bị luồng khí lạnh này trấn an, tâm tư trở nên trầm ổn, bình tĩnh chưa từng có.

Hắc ám, không có nghĩa là tà ác và mục rữa. Một loại hắc ám thuần khiết sẽ khiến người ta cảm thấy an toàn khi bị nó bao bọc, đặc biệt là khi tính mạng bị uy hiếp, nguy hiểm cận kề, hắc ám sẽ mang đến sự bình tĩnh và quyết đoán để sát phạt.

"Bóp nát nó đi." Lâm Độ nói.

Mạc Phàm gật đầu, đôi mắt nâu đen của hắn lập tức chuyển sang màu đen thuần khiết sâu thẳm, tỏa ra ánh sáng lạnh đặc thù.

"Bốp!"

Khối Ám Nguyệt Ngưng Tinh bị Mạc Phàm bóp nát trong lòng bàn tay. Những mảnh vỡ ám nguyệt không bị trọng lực hút xuống mà phân tán, chúng lơ lửng quanh người Mạc Phàm. Những mảnh vỡ này như có sinh mệnh, chúng đang quan sát Mạc Phàm. Dường như cảm thấy đã phù hợp, tất cả mảnh vỡ ám nguyệt đồng loạt chui vào người hắn.

Mảnh vỡ trông qua có vẻ sắc bén, nhưng chúng xuyên qua thân thể Mạc Phàm như thể đó là một chất lỏng phát sáng, dễ dàng hòa vào da thịt rồi thẩm thấu vào bên trong cơ thể.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!