Nhìn xuống bên dưới, từng cặp mắt cá vàng lồi đáng sợ trồi lên khỏi mặt nước. Mạc Phàm nhìn chúng, và chúng cũng đang nhìn chằm chằm vào gã khách không mời mà đến.
Giữa bầy yêu, một con Xích Sắc Liệt Yêu mình đầy thương tích đột nhiên kêu lên những tiếng "ục ục" quái dị, móng vuốt không ngừng vung về phía Mạc Phàm. Hắn liếc nhìn con Xích Sắc Liệt Yêu cụt một tay này, không khỏi bật cười: Hóa ra là tên đã trốn thoát từ công viên Đại học Tập Mỹ.
Xem ra tên này đã nhận ra hắn, đồng thời cũng đang báo cho đồng bọn biết hắn chính là tên nhân loại khốn kiếp đã dùng sấm sét tàn sát vô số đồng bào của chúng.
Tiếng gọi của con Xích Sắc Liệt Yêu vừa cất lên, bầy Xích Lăng Yêu vốn đang định tiến vào sân bay Cao Kỳ lập tức quay đầu, bơi về phía Mạc Phàm.
Thấy tất cả chúng nó kéo đến, sắc mặt Bích Linh trắng bệch. Cô chưa bao giờ tiếp xúc với yêu vật ở khoảng cách gần thế này. Mùi hôi thối tỏa ra từ người lũ yêu vật khiến người ta choáng váng ngạt thở, huống chi là bị chúng nhìn chằm chằm như một món ăn.
“Cô bay cao lên đi, tôi muốn câu thêm vài con cá lớn,” Mạc Phàm nói với Bích Linh. Từ góc độ này nhìn xuống, Bích Linh quả thực xinh đẹp tuyệt trần, đôi chân dài miên man được phô bày trọn vẹn.
“Nhưng mà cậu...” Bích Linh có chút lo lắng cho Mạc Phàm.
“Không sao, cô cứ lên đi. Bắt đầu từ bây giờ, có bao nhiêu Xích Lăng Yêu đến thì sẽ có bấy nhiêu đứa phải chết!” Mạc Phàm nói, vẻ tự tin phấp phới.
Bích Linh gật đầu, bắt đầu bay lên không trung an toàn.
Bên dưới Mạc Phàm không chỉ có từng đàn Xích Lăng Yêu, mà số lượng Xích Sắc Liệt Yêu cũng không hề ít. Để tấn công được Mạc Phàm trên không trung, chúng nó trèo lên lưng nhau tạo thành một cái tháp người, sau đó để những đồng bạn khác leo lên độ cao có thể tấn công được hắn.
Nhìn chúng nó bày trò tạp kỹ, Mạc Phàm không hề sốt ruột, chỉ có con Ma Vũ Tinh sau lưng là có chút sợ sệt, muốn bay khỏi nơi này.
“Ngoan ngoãn một chút, nếu không lần này ta làm thịt ngươi thật đấy!” Mạc Phàm không hề khách khí với Ma Vũ Tinh, trực tiếp dùng khí thế hắc ám khóa chặt con ma thú bất kham này lại, ép nó phải nghe theo mình.
Ma Vũ Tinh ý thức được nếu mình tự ý bay đi thì chắc chắn sẽ bị Mạc Phàm giết chết, nó đành bất đắc dĩ tiếp tục hỗ trợ Mạc Phàm bay lượn ở một độ cao cực kỳ nguy hiểm.
“Chúng mày đúng là có chấp niệm lớn với tao đấy,” Mạc Phàm nhìn xuống biển.
Lũ Xích Lăng Yêu quả thực đông như trẩy hội, những cái đầu chen chúc di chuyển khiến nước biển dường như không thể chen lọt vào giữa chúng. Chúng nó tựa như ác quỷ bò ra từ vực sâu, vừa thấy sinh vật sống như Mạc Phàm liền muốn kéo xuống, xé thành ngàn mảnh.
Mạc Phàm vẫn không vội vã, chỉ dùng những thủ đoạn đơn giản để né tránh đòn tấn công của lũ Xích Sắc Liệt Yêu.
Thấy Mạc Phàm như vậy, Bích Linh ở trên cao càng thêm lo lắng.
Đây chính là lấy thân làm mồi nhử. Bích Linh đã thấy lũ Xích Lăng Yêu này triển khai yêu thuật tập thể, khiến vùng nước bên dưới dâng vọt lên. Mặt biển màu xám không chỉ là bức tường thành do lũ Xích Lăng Yêu tạo nên, mà ngay cả đại dương cũng nhô lên tạo thành một đài cao bằng nước biển. Lũ Xích Lăng Yêu đứng trên đó không ngừng leo lên cao hơn, vô số con đã có thể trực tiếp nhảy lên tóm lấy Mạc Phàm.
“Kỳ quái, tại sao cậu ta lại lúc ẩn lúc hiện?” Bích Linh nhìn kỹ Mạc Phàm, chợt phát hiện có đôi lúc bóng hình của hắn sẽ hòa vào màn mưa u ám, hoàn toàn biến mất.
Bích Linh nhìn Mạc Phàm làm mồi nhử, lũ Xích Lăng Yêu ở độ cao có thể tấn công nhưng lại không tài nào đánh trúng được hắn. Nhưng điều khiến Bích Linh kinh ngạc hơn là thời gian Mạc Phàm ẩn mình ngày càng dài.
Không lâu trước đó, Mạc Phàm vẫn chưa biến mất hoàn toàn vào màn mưa, nhưng bây giờ phần lớn thời gian đều không thấy bóng dáng hắn đâu cả. Thỉnh thoảng thoáng thấy thì mới biết Mạc Phàm vẫn luôn ở vị trí cũ.
Chuyện gì thế này?
Bích Linh cảm thấy vô cùng nghi hoặc, quan sát Mạc Phàm kỹ hơn.
Mạc Phàm đang đứng giữa màn mưa. Bích Linh quan sát hắn rất chăm chú, không hiểu vì sao lại như vậy, nhưng thực ra chính cô cũng không phát hiện ra rằng vùng trời phía trên eo biển đã sớm bị một tầng u ám dày đặc bao phủ.
Khi hoàng hôn sắp tàn, người ta thường không nhận ra được ánh sáng cuối cùng biến mất vào lúc nào. Bầu không khí hắc ám kia lặng lẽ giáng lâm, bất kể là lũ Xích Lăng Yêu hay Bích Linh ở trên cao, đều không chú ý rằng những tia sáng cuối cùng dường như bị thứ gì đó nuốt chửng. Người ở xa quan sát sẽ thấy một vùng hỗn loạn u ám quỷ dị, phân chia ranh giới rõ rệt, giống như một thế giới hư ảo tăm tối.
“Ục ục ục ục ục!”
Lũ Xích Lăng Yêu vẫn không ý thức được chúng nó đang ở đâu, chúng nó điên cuồng cắn xé, vung vuốt độc, phun nọc độc, bắn gai yêu lên không trung.
Chúng nó gào thét, phẫn nộ, ảo não. Mặt biển hiện tại trôi nổi vô số thi thể, hơn một nửa đều là kiệt tác của Mạc Phàm. Lũ yêu vật có thù tất báo, hận không thể nuốt sống được hắn.
“Chúng mày cũng biết thù hận, cũng biết phẫn nộ à?” Mạc Phàm thấy những khuôn mặt hải yêu xấu xí toát ra cảm xúc, không khỏi cảm thấy buồn cười.
Nếu nói nhân loại và yêu ma vì tài nguyên có hạn mà châm ngòi chiến tranh, vậy thì đại dương với lục địa có gì mà phải tranh giành?
Còn không phải là vì tham lam hay sao?
Ỷ vào đại dương rộng lớn vô ngần, ỷ vào tạo hóa ban cho ưu thế bẩm sinh, chúng nó liền coi nhân loại là con mồi để mặc sức xâu xé?
Chạy đến thành thị của nhân loại để săn bắn?
Vậy thì hãy xem, rốt cuộc ai mới là kẻ bị săn bắn!
“Pháp Trường Hư Ám!”
Ám Nguyệt Ngưng Tinh không biết đã gieo rắc bao nhiêu hạt giống hắc ám cho Mạc Phàm. Ngay cả khi lũ Xích Sắc Liệt Yêu vẫn đang tận hưởng ánh nắng chiều rực rỡ trước mắt, chúng nào biết màn đêm mang theo tử khí đã lặng lẽ kéo đến.
Trên mặt biển, đột nhiên có 7, 8 con Xích Lăng Yêu từ đài cao bằng nước nhảy vọt lên, tấn công thẳng về phía Mạc Phàm đang ở giữa không trung.
Thân thể Mạc Phàm đột nhiên biến mất khi lực lượng hắc ám triệt để bùng nổ. Những gì còn sót lại trong khu vực này chính là một vùng hắc ám giết chóc thuần túy.
Trong khu vực hỗn loạn u ám, một quảng trường tử hình bị bóng tối cô lập đột ngột xuất hiện mà không hề có dấu hiệu báo trước. Kinh người hơn là pháp trường hư ám này gần như chạm tới tầng mây cao nhất, phía trên lơ lửng một bóng ảnh của chiếc rìu tử hình khổng lồ do vô số sát linh hắc ám tạo thành.
Bóng ảnh của chiếc rìu tử hình to như món hung khí trong tay tử thần, chĩa thẳng xuống mặt biển trần gian. Lũ Xích Lăng Yêu ở dưới biển vừa ngẩng đầu lên, đã chứng kiến bóng ảnh chiếc rìu lạnh lẽo đến tột cùng. Dù nó chưa rơi xuống, nhưng luồng sát khí đã khiến tinh thần của bầy yêu vật tan vỡ, tựa như đã đặt đầu lên máy chém.