Mạc Phàm suy nghĩ cẩn thận một chút rồi lại đi vào trong phòng.
Trong phòng, Tâm Hạ đang làm dịu đi nỗi đau cho Mục Bạch.
Tâm Hạ nói với Mạc Phàm rằng Mục Bạch vẫn còn ý thức, thậm chí có thể nghe thấy người bên cạnh nói chuyện, trạng thái giống hệt người thực vật. Cũng vì thế mà việc Triệu Mãn Duyên ngang nhiên đốt vàng mã, còn lôi cả mõ ra gõ thực sự là không tôn trọng người sắp chết chút nào.
Mạc Phàm đi tới bên cạnh Tâm Hạ. Cuối cùng không có ai làm vướng bận, hắn có thể thoải mái hơn một chút.
"Tâm Hạ."
"Hả?" Tâm Hạ đáp lại một tiếng.
"Việc Izisha sống lại có liên quan đến Hắc Ám Vương à?" Mạc Phàm hỏi.
Tâm Hạ gật đầu.
Hẳn là giữa Izisha và Hắc Ám Vương có một thỏa thuận nào đó. Hơi thở sự sống của Izisha không khác gì người bình thường, nhưng trên người bà ta đã có một luồng ám khí không hề tương xứng với một Thần Nữ. Đây cũng là lý do tại sao Tâm Hạ nói cho Mạc Phàm rằng chuyện của Mục Bạch nên tìm tới Izisha.
"Anh Mạc Phàm, anh còn nhớ lúc anh lấy được Nước Suối Pharaoh từ đội Ai Cập tại Cuộc Tranh Tài Giữa Các Học Phủ không?" Tâm Hạ nói.
"À, đó là thứ tốt đấy." Mạc Phàm nói.
Sau khi Tiểu Nê Thu hấp thụ Nước Suối Pharaoh đã cung cấp cho hắn một nguồn trợ lực lớn, giúp tu vi của hắn tăng lên không ít. Chỉ một tí tẹo Nước Suối Pharaoh đã mang lại hiệu quả cao như thế, thực lòng Mạc Phàm rất muốn cướp nhiều hơn một chút.
Mạc Phàm đã không dùng toàn bộ Nước Suối Pharaoh mà đưa cho Tâm Hạ. Hắn cảm thấy thứ này chứa đựng sinh mệnh lực rất tinh khiết, có thể khiến Hệ Trì Dũ của Tâm Hạ càng thêm thuần thục.
"Có thể Izisha đã thông qua Nước Suối Pharaoh để sống lại, thế nhưng Nước Suối Pharaoh thực chất không phải là đặc sản của Pharaoh Ai Cập, mà ngọn nguồn chân chính của nó là từ Hắc Ám Vị Diện, thuộc về Hắc Ám Vương." Tâm Hạ nói.
"Nói như vậy thì Izisha là vong linh à?" Mạc Phàm hỏi.
Tâm Hạ lắc đầu, nói: "Bây giờ không thể nói được bà ta là thứ gì."
Izisha không thể là vong linh được. Nếu là một vật chết thì vô số ma pháp thần thánh cùng kết giới trong Thần Miếu Parthenon đã sớm loại bỏ Izisha ra ngoài. Izisha vẫn tỏa ra một số thần tính trên người, ma pháp Hệ Trì Dũ vẫn giàu sức sống, vẫn dùng được ma pháp Hệ Chúc Phúc, vẫn mang đến sinh cơ bừng bừng, thánh quang chiếu rọi, trục xuất bệnh dịch như cũ.
Nếu Izisha là vong linh, hoặc là một xác chết di động thì không thể nào làm được những điều này, bởi hắc ma pháp và bạch ma pháp vốn đối lập nhau.
Nói tóm lại, việc Izisha sống lại có liên quan tới Ai Cập, cũng có quan hệ với Hắc Ám Vương, thông qua một phương thức thần bí ảo diệu nào đó để né tránh được sự bài xích và trừng phạt của Bạch Ma Pháp.
Đáng tiếc là không có cách nào tìm được chân tướng cùng chứng cứ về sự phục sinh của Izisha. Nếu như có thể làm cho mọi người tin rằng sự phục sinh của Izisha là một sự phản bội thần linh Thần Miếu Parthenon, là một tà ác sa đọa tái sinh, thì trong nháy mắt Izisha sẽ bị mọi người lật đổ, cũng không cần phải khổ sở tranh đấu như vậy.
"Chuyện đáng sợ nhất là biết rõ bên dưới lớp vỏ bọc con người kia là một tâm địa hiểm độc và thối nát không thể tả, nhưng lại không có cách nào vạch trần được, cũng không ai tin." Mạc Phàm cảm khái một tiếng.
Thần Miếu Parthenon, một vùng đất thánh, thực chất lại mục ruỗng đến không ngờ. Nếu không phải thế thì làm sao Thánh Tử Văn Thái, người được đời sau ca tụng là gần với thần nhất, lại bị đày xuống địa ngục hắc ám, phạm phải tội ác tày trời? Đơn giản là vì ánh sáng của ngài quá vạn trượng trong khi thân thể lại là người phàm, khiến cho vô số kẻ mang nội tâm thối rữa không cách nào chịu đựng được. Hào quang của Văn Thái đã soi rọi nội tâm u ám của bọn họ, khiến chúng không cách nào ngụy trang được nữa.
Mạc Phàm chưa bao giờ gặp Văn Thái, đối với người này cũng không hiểu rõ, nhưng hắn tin chắc về một điều ở vị thánh nhân này: một người như Tát Lãng mà ngài ấy còn có thể cảm hóa, khuyên nhủ hướng thiện.
Đáng tiếc là Văn Thái chết rồi.
Vậy Tát Lãng từ đâu mà tới?
Chẳng phải Tát Lãng chính là do đám người bề trên tựa ác quỷ kia một tay tạo ra, sau khi chúng đã đẩy Văn Thái vào địa ngục hắc ám hay sao?
Giết một thánh hiền, thai nghén một ma đầu.
Sau này Mạc Phàm dần hiểu ra lý do tại sao Tâm Hạ không rời khỏi Thần Miếu Parthenon. Izisha đảm nhiệm Thần Nữ lần thứ hai, cùng với mối thù sâu như biển máu của Tát Lãng sẽ gây ra một hồi đại nạn. Nếu Izisha là thần tính, thánh quang chiếu khắp người, thì trong mắt Tát Lãng, bọn họ đều là một đám ác quỷ, tất sẽ giết sạch. Còn nếu Izisha là tà tính, thì tà với ma tranh đấu, ắt sẽ máu chảy thành sông.
Còn người vô tội ư?
Cả hai người họ đâu cần phải quan tâm, để ý.
Chiến tranh vốn chỉ có thắng lợi hoặc thất bại.
Mực nước biển dâng lên, khắp nơi trên thế giới đều gặp phải hải yêu xâm hại, khổ đau, bệnh tật, thảm họa ôn dịch, thương vong kịch liệt tăng lên. Hiệp hội ma pháp cùng các quốc gia ngày càng khó mà chống đỡ, địa vị của Thần Miếu Parthenon ngày càng tăng, việc tuyển cử Thần Nữ đã trở nên cấp bách.
Thần Nữ kế tiếp, về cơ bản sẽ được mọi người trên thế giới tôn sùng và tín ngưỡng. Có phải Izisha đã dự liệu được điều này, nên mới tự phong ấn mình trong quan tài, chờ đợi thời đại mới đến?
Đáng tiếc mưu đồ của Izisha đã bị hủy hoại. Tâm Hạ mang theo Thần Hồn Parthenon xuất hiện, phá vỡ kế hoạch một tay che trời hoàn hảo của Izisha.
Tát Lãng chém Izisha thành tám khúc, khiến cho mọi người biết Izisha căn bản không phải là sự thức tỉnh của thần.
Dường như Izisha vô cùng hiểu rõ Hắc Ám Vương, biết rõ thứ gì có thể khiến hắn giáng lâm trên thế giới này, trên người lại tỏa ra hơi thở sự sống kỳ quái của Nước Suối Pharaoh.
Tâm Hạ vào Thần Miếu Parthenon, từ cấp thấp nhất là thực tập sinh đã trực tiếp nhảy lên làm ứng cử viên Thần Nữ, ngăn cản con đường thống trị của Izisha. Nhưng người thần bí thúc đẩy sau lưng Tâm Hạ là ai?
Mạc Phàm biết rõ, có người đã đẩy Tâm Hạ tới Thần Miếu Parthenon. Người này chưa từng lộ mặt thật, nhưng lại không ngừng can thiệp vào đại cục. Rốt cuộc là ai?
Mạc Phàm tin chắc người thúc đẩy sau lưng Tâm Hạ không phải là Tát Lãng. Tát Lãng đã giấu Tâm Hạ ở Thành Bác, giấu trong một gia đình bình thường, hiển nhiên không hy vọng Tâm Hạ tham gia vào phân tranh của Thần Miếu Parthenon.
Không phải Tát Lãng, vậy có nghĩa là còn một thế lực khác.
Nghĩ tới nghĩ lui, Mạc Phàm vẫn cảm thấy Tâm Hạ dường như là một con rối, bị người ta thao túng. Bọn họ có làm hại Tâm Hạ hay không thì chưa biết, nhưng chắc chắn sẽ đẩy Tâm Hạ ra đầu sóng ngọn gió. Nếu như Izisha thắng, kết cục của Tâm Hạ sẽ ra sao?
"Mỗi một lần tới Thần Miếu đều cảm thấy như đang bước vào một vũng bùn, thứ bùn nhão sẽ cuốn người ta vào trong, huống hồ bên trong vũng bùn đó toàn là yêu ma quỷ quái." Mạc Phàm thở dài một hơi.
Đương nhiên là Tâm Hạ biết có người thúc đẩy sau lưng mình. Bọn họ trước sau vẫn chưa từng lộ diện, nhưng bản thân cô cũng không còn lựa chọn nào khác.
Lựa chọn trực tiếp rời đi ư?
Izisha một khi nắm quyền, liệu có buông tha cho một người nắm giữ Thần Hồn rời đi sao?
Tâm Hạ biết mình có Thần Hồn, không thể có một cuộc sống như trước kia, cũng không muốn mang gánh nặng đến cho người khác. Bản thân đã không thể khoanh tay đứng nhìn, chi bằng cứ dũng cảm đối mặt.