Sân luyện tập của Điện Kỵ Sĩ mở cửa cho nhiều người vào, theo cuộc chiến kéo dài, ngày càng nhiều người với các chức vị khác nhau trong Parthenon Thần Miếu đã tới đây.
"Trời ạ, tôi còn tưởng đoàn Lam Tinh Kỵ Sĩ đang giao chiến với một tổ chức nào đó, ai ngờ lại là một trận hỗn chiến với một pháp sư thôi à?" một pháp sư tín ngưỡng vừa mới tới nói.
"Hỗn chiến gì cơ, cảm giác như bị người ta hành cho ra bã thì có."
"Lại thêm một người bị loại rồi."
"Haizz, đám Lam Tinh Kỵ Sĩ này còn non quá, rõ ràng đối phương dùng ma pháp Lôi hệ, vậy mà không tản ra hoặc dùng ma pháp Nham hệ để chống đỡ."
"Nói thật lòng thì uy lực của luồng lôi điện kia quả thật đáng sợ, ma pháp Thổ hệ bình thường sao đỡ nổi? Không thấy mấy lớp phòng ngự tầng tầng lớp lớp kia vẫn bị đánh tan như bọt biển à?"
Bạo Quân Hoang Lôi của Mạc Phàm mang uy lực gấp 12 lần, Lôi hệ trong giao tranh quần thể vẫn là con át chủ bài.
Đến cấp Cao Giai, rất nhiều pháp sư đã có khái niệm nhất định về Hồn Chủng, biết được một số Hồn Lôi cực phẩm có uy lực gấp 6 lần bình thường. Bọn họ có thể nâng cao cảnh giác khi đối mặt với Hồn Lôi, nhưng suy nghĩ đó cũng chẳng có ý nghĩa gì khi đứng trước Bạo Quân Hoang Lôi của Mạc Phàm.
Uy lực gấp 12 lần, dù chỉ là ma pháp Trung Giai, kỹ năng đã qua cường hóa vẫn tạo thành uy hiếp chí mạng với những pháp sư Cao Giai.
Mạc Phàm dùng ma pháp Lôi hệ Trung Giai, có một tên Lam Tinh Kỵ Sĩ tự tin có thể chống đỡ được, cuối cùng lại bị giật cho choáng váng, khiến quân số lại giảm đi một người.
...
Trận chiến không kéo dài lâu, đoàn Lam Tinh Kỵ Sĩ đã tổn thất 10 người.
Phần lớn Lam Tinh Kỵ Sĩ đều đang tranh thủ thở dốc. Đối mặt với Mạc Phàm chỉ có những kẻ kiêu căng tự mãn, nhưng cũng chỉ là va chạm nhẹ. Những người khác vẫn chưa tung ra bản lĩnh thật sự, vẫn còn giữ lại thực lực.
Nhưng khi nhìn Mạc Phàm lần lượt đánh bại nhiều thành viên bên mình, đến lúc quân số giảm đi quá nhiều, bọn họ mới ý thức được kẻ khiêu chiến này quá cường đại. Họ không thể giữ sức được nữa mà phải toàn lực ứng phó, nếu không, người thua trong trận này rất có khả năng chính là họ.
Thật lòng mà nói, nếu không phải 10 đồng đội đã mất đi sức chiến đấu, họ sẽ không bao giờ chấp nhận sự thật rằng có một người đồng trang lứa lại có thể khiêu chiến toàn bộ đoàn Lam Tinh Kỵ Sĩ của họ.
.....
"Kerry, cậu cút qua một bên cho tôi! Cậu đúng là đồ bại hoại của Lam Tinh Kỵ Sĩ!" Wandi cực kỳ bực bội mắng Kerry.
Luận về thực lực, Wandi không mạnh hơn Kerry bao nhiêu, thậm chí nếu hai người solo thì Kerry còn chiếm thế thượng phong.
Điều này làm Wandi rất ảo não, hắn căn bản không muốn đánh với Kerry, người mà Wandi muốn đối phó là Mạc Phàm.
"Ngay cả cửa ải này mà cậu cũng đừng hòng qua được!" Kerry nói.
"Nực cười! Cậu nghĩ mình là cái thá gì? Đừng quên nửa năm trước cậu chỉ là con cháu của một gia tộc sắp tàn, tuy chúng ta cùng vào Parthenon Thần Miếu, nhưng cậu cũng chỉ là một tên tùy tùng chỉ biết cười trừ. Nếu không phải được ứng cử viên Thần Nữ chiếu cố một chút, hôm nay cậu có tư cách gì đứng đây dạy đời tôi?"
Kerry nghe vậy, sắc mặt lập tức âm trầm.
Kerry trông có vẻ ngây ngô, nhưng không phải kẻ ngu độn. Từ sau khi trở thành tùy tùng cho ứng cử viên Thần Nữ, Kerry đã cảm thấy giọng điệu của người bạn Wandi này đã trở nên khác lạ, lúc nào cũng phảng phất mùi giấm chua, mang theo vài phần xem thường. Quan trọng nhất là vừa nãy, cách Wandi ép mình lựa chọn đã ảnh hưởng lớn đến cậu.
Tên Wandi này thực chất đang ghen tỵ với mình, đố kỵ vì mình may mắn được làm kỵ sĩ dự bị cho ứng cử viên Thần Nữ.
"Wandi, cậu thật sự quá đáng! Lẽ nào cậu không nhận ra sao? Dù trận này các cậu có thắng, với chút thực lực quèn của cậu cũng không đỡ nổi nửa chiêu của Mạc Phàm các hạ... Ngay từ đầu, cậu đã thua rồi. Mạc Phàm các hạ khinh thường không thèm ra tay với cậu, vậy thì để tôi xử lý cậu!" Kerry không còn hiền lành yếu đuối nữa.
"Mày... mày câm miệng cho tao!" Wandi thẹn quá hóa giận, kim khải trên người phóng thích ánh sáng đến cực hạn, ngay cả trảm ma cụ trong tay cũng cháy rực lên.
"Xem ra cậu đã mất hết lý trí rồi, đừng quên tôi vẫn là một pháp sư Triệu Hoán hệ." Kerry nói.
Nói xong, Cương Thiết Sư Thứu đột nhiên từ trên trời lao xuống. Ngay khi Wandi tưởng rằng mình sắp đánh bại được Kerry thì nó đột ngột nhào tới, móng vuốt sắc bén xé toạc lồng ngực Wandi, máu tươi bắn tung tóe.
Trong chiến đấu không thể tránh khỏi bị thương đổ máu, lực đạo của Cương Thiết Sư Thứu vẫn tính là rất tốt. Thực ra nếu Kerry nhẫn tâm hơn, Cương Thiết Sư Thứu đã có thể cào nát xương ngực của Wandi.
"Cho đến tận bây giờ, tôi chưa từng nhận được bất kỳ tài nguyên hay ưu đãi nào từ ứng cử viên Thần Nữ. Mấy ngày nay tôi chỉ biết vùi đầu vào tu luyện, vậy mà các người lại quy hết mọi nỗ lực của tôi thành hai chữ 'may mắn'... Wandi à, cậu có thiên phú tốt, lại có một thân ma cụ đắt tiền, cuối cùng vẫn không thắng nổi tôi. Cậu đã lãng phí toàn bộ thời gian vào việc tranh giành hiếu thắng, cùng đám người thiển cận tâng bốc lẫn nhau!" Kerry thật sự thất vọng về Wandi.
Cùng nhau đi tới Parthenon Thần Miếu, quan hệ vốn không tệ, nhưng từ khi cậu trở thành kỵ sĩ dự bị cho ứng cử viên Thần Nữ, tình bạn này đã bắt đầu biến chất.
"Mày... mày có tư cách gì mà nói với tao những lời này? Coi như mày thắng thì cũng chẳng mạnh hơn tao bao nhiêu!" Wandi ôm vết thương trên ngực, dáng vẻ hết sức không cam lòng.
"Còn Mạc Phàm các hạ thì sao? Anh ta không có tư cách à? Đổi lại là cậu, một mình đối mặt với 39 Lam Tinh Kỵ Sĩ, cậu có thể đứng vững như bây giờ không?" Kerry chất vấn: "Thực ra cậu chỉ không chấp nhận được có người mạnh hơn mình, rồi quy hết tất cả những người mạnh hơn cậu vào vận may mà thôi."
Lời của Kerry như nhát dao đâm vào tim Wandi.
Wandi không phải kẻ thiểu năng, sau khi nhìn thấy Mạc Phàm đánh bại 10 Lam Tinh Kỵ Sĩ, sao hắn lại không biết thực lực của người này còn mạnh hơn một số pháp sư Siêu Giai, căn bản không phải đám Lam Tinh Kỵ Sĩ bọn họ có thể so bì.
Cùng tuổi nhưng lại có sự chênh lệch lớn đến vậy.
Dù khó tiếp thu đến mấy thì đó cũng là sự thật bày ra ngay trước mắt.
"Ảnh Chi Thận Lâu - Thiên Quân Vạn Mã!"
Vật chất hắc ám đã chờ đợi từ lâu, lặng lẽ bao phủ cả một vùng hỗn ám mà các Lam Tinh Kỵ Sĩ không hề hay biết.
Không có Hắc Ma Đàm, cũng chẳng cần màn đêm của Ty Dạ Thống Trị, vùng hỗn ám này tựa như hoàng hôn lặng lẽ buông xuống. Những người đang mải mê chiến đấu vẫn ngỡ trời còn sáng, nhưng màn đêm từ lâu đã tiếp quản tất cả. Vô số ảnh ma đang được nuôi dưỡng, đang lớn mạnh, chỉ chờ một tiếng hiệu lệnh của Mạc Phàm.