Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 2040: CHƯƠNG 1974: DỊ TÀI VIỆN VÀ TÀI GIÁO

Có thể thấy vài Pháp sư Thánh Cung có tu vi khá cao, tốc độ bay của họ cực kỳ nhanh. Từ những đôi cánh sáng loé lên rồi phân tán phía trên cung điện Potala, chỉ một khắc sau, họ đã đáp xuống quảng trường, đôi mắt cảnh giác cao độ quét khắp xung quanh, dường như đang tìm kiếm thứ gì đó.

Mạc Phàm ngẩng đầu lên, thấy Nữ Hiền Giả Pelina cũng ở trong số đó. Nàng đang điều khiển một linh thú đạp không, trông vô cùng cao quý.

– Hướng kia! To gan thật, dám xông vào Thánh Thành! Lần này dù thế nào cũng không thể để hắn trốn thoát! – một Pháp sư Thánh Cung có mái tóc buộc túm gọn gàng lên tiếng.

– Xung quanh có quá nhiều người Tây Tạng và du khách, chúng ta phải hành sự cẩn thận, – một nữ Pháp sư Thánh Cung trạc 40 tuổi nói.

– Cứ tìm ra vị trí của hắn trước đã.

Bốn Pháp sư Thánh Cung lập tức tản ra bốn hướng khác nhau, như bốn tia sáng lấy cung điện Potala làm trung tâm mà tỏa ra tứ phía, khiến đám đông dân chúng kinh ngạc không thôi.

Các Pháp sư Thánh Cung thường khá khiêm tốn, nếu không phải chuyện khẩn cấp thì họ sẽ dừng ở quảng trường rồi đi bộ lên núi để tỏ lòng tôn kính với Thánh Cung. Nhưng giờ phút này, dưới ánh mắt của bao người, họ lại thi triển ma pháp hoa lệ, uy phong lẫm liệt, khí thế bức người, quả thực là cảnh tượng hiếm thấy.

Không biết tại sao, Mạc Phàm theo bản năng liếc nhìn con đường vừa đi qua. Trực giác mách bảo hắn rằng những Pháp sư Thánh Cung này đang tìm kiếm người lang thang mặc áo cà sa kia.

Nữ Hiền Giả Pelina vẫn đứng yên tại chỗ, rồi chậm rãi đáp xuống đất.

Pelina đáp xuống chỗ các tế tự và kỵ sĩ. Tế tự Đỗ Duy vẫn đang chờ ở đó, thấy Nữ Hiền Giả thì lập tức cùng các kỵ sĩ khác hành lễ.

– Hiền giả có gì căn dặn sao? – Tế tự Đỗ Duy hỏi.

– Không ngờ tên kia gan to bằng trời, dám đến thẳng Thánh Thành, lại còn ở gần Thánh Cung như vậy, – Pelina nói.

– Người mà ngài nói tới là… – Tế tự Đỗ Duy không rõ tình hình, bèn hỏi.

Pelina còn chưa kịp mở lời, một bóng người màu đen từ thềm đá Thánh Cung đã nhảy vọt lên phía trên cung điện Potala với tốc độ cực nhanh, chỉ để lại một chuỗi tàn ảnh, còn bản thân thì đã đáp xuống quảng trường.

Bóng đen đó dừng lại gần Pelina, là một người đàn ông mặc áo bào tu sĩ kiểu Âu mang sắc ô kim, toàn thân toát ra khí tức uy nghiêm và đầy áp bức.

“Cũng nhiều cao thủ thật đấy,” Mạc Phàm thầm cảm thán.

Ở các thành thị khác, pháp sư cao giai đã là những nhân vật cực kỳ nổi bật giữa đám đông, chứ đừng nói đến pháp sư siêu giai tôn quý. Vậy mà ở gần Thánh Cung này, chỉ trong một thời gian ngắn đã có bao nhiêu cường giả lộ diện, khiến Mạc Phàm lần đầu đến Lhasa không khỏi nảy sinh lòng kính nể.

– Tài Giáo, ngài xác định hắn ở gần cung điện Potala, bán kính không quá một cây số sao? – Pelina hỏi.

– Tôi khẳng định, – người đàn ông được gọi là Tài Giáo đáp.

– Liệu hắn có làm ra chuyện gì cực đoan không? – Pelina hỏi.

– Chức trách của chúng ta là tìm ra và thanh trừng hắn trước khi hắn kịp làm chuyện cực đoan, – Tài Giáo nói.

Mạc Phàm đứng cách hai người họ không xa nên có thể nghe thấy rõ ràng.

Mục Ninh Tuyết thấp giọng nói:

– Tài Giáo… Đây không phải là chức danh trong Dị Tài Viện sao?

– Ừm, sao người của Dị Tài Viện lại chạy tới đây? – Mạc Phàm nói.

Thánh Tài Viện và Dị Tài Viện đều là những tổ chức có quyền uy lớn hơn cả Hiệp Hội Ma Pháp Ngũ Châu. Thánh Tài Viện giám sát toàn bộ thành viên ma pháp, bao gồm cả thành viên của Hắc Giáo Đình.

Còn phạm vi mà Dị Tài Viện phụ trách thì có phần thần bí hơn, người bình thường không thể tiếp xúc được. Trùng hợp là Mạc Phàm lại tạm thời bị liệt vào danh sách của Dị Tài Viện.

Tựa hồ như có một loại cảm ứng nào đó, người đàn ông mặc áo tu sĩ được gọi là Tài Giáo đột nhiên quay đầu, đôi mắt sắc như chim ưng săn mồi nhìn chằm chằm vào Mạc Phàm.

Trong lòng Mạc Phàm cảm thấy khó chịu. Mới có một lúc mà hắn đã bị nhìn bằng ánh mắt kỳ lạ tới hai lần. Một thanh niên năm tốt như hắn mà cứ như thể trên mặt có dán chữ “bất lương”, ai nhìn cũng thấy được vậy.

– Cậu là ai? – Vị Tài Giáo kia chất vấn.

– Ông có ý gì? Cả quảng trường đông người như vậy không hỏi, sao lại hỏi tôi? – Mạc Phàm tỏ ra khá phản cảm.

Căn cứ vào lời nhắc nhở của Bao lão đầu, người của Dị Tài Viện đều là lũ quái vật, tốt nhất là không nên dây vào. Rất nhiều lúc, Thánh Tài Viện còn làm việc theo quy tắc, bị các tổ chức quyền uy lớn và Hiệp Hội Ma Pháp Ngũ Châu giám sát, nhưng Dị Tài Viện… từ trước đến nay chưa từng nghe nói có tổ chức nào đối phó được họ.

– Trên người cậu có dấu ấn, – giọng điệu của tên Tài Giáo này đầy áp bức, như thể đang thẩm vấn một tên tội phạm.

– Ý gì đây? – Mạc Phàm hỏi ngược lại.

– Trên người cậu có dấu ấn của Dị Tài Viện chúng tôi, – Tài Giáo nói.

– Ông nói là, tôi có tiền án ở Dị Tài Viện của các người à? – Mạc Phàm hỏi.

– Có thể hiểu là như vậy, ít nhất là có hiềm nghi, – Tài Giáo nói với ngữ khí rất khẳng định.

Nghe câu này, mặt Mạc Phàm sa sầm lại.

Đúng là Dị Tài Viện con mẹ nó.

Lúc trước khi giao Lãnh Tước cho Thánh Tài Viện, cả Thánh Tài Viện và Dị Tài Viện đều đã bảo đảm rằng, chỉ cần hắn không sử dụng ma pháp hủy diệt vi phạm quy tắc, họ sẽ xóa tên hắn khỏi danh sách của cả hai viện.

Dấu ấn?

Mạc Phàm còn không biết Dị Tài Viện đã để lại một cái “dấu ấn khả năng phạm tội” trên người mình.

Kết quả thì hay rồi, cái tên Tài Giáo này vừa gặp đã nhận định hắn là kẻ có vấn đề, dùng ánh mắt nhìn quái vật, nhìn dị đoan mà soi mói hắn. Giữa người với người không có chút thành tín nào, Thánh Tài Viện và Dị Tài Viện bọn họ dựa vào cái gì mà đứng trên đỉnh thế giới chứ?

– Tôi muốn nói chuyện với lãnh đạo của các người, – Mạc Phàm hừ lạnh một tiếng.

Đúng là khốn nạn! Lãnh Tước bị ám sát, Mạc Phàm còn chưa tìm đến Thánh Tài Viện và Dị Tài Viện hưng binh vấn tội đâu. Lúc trước, để bảo vệ Hùng Vĩ Chi Thành chống lại băng đảng của Lãnh Tước, binh sĩ Bắc Cương đã hy sinh bao nhiêu người, bọn họ có mặt mũi nào đối diện với những vong hồn anh dũng đó không?

– Nếu không phải cậu ở đây quấy nhiễu phán đoán của tôi, thì tên dị đoan kia đã không thể trốn đi đâu được, – Tài Giáo lạnh lùng nói.

Tài Giáo này cũng biết Mạc Phàm chỉ là có tiền án, không phải dị đoan thật sự. Cấp trên không có mệnh lệnh thanh trừng thì gã cũng chẳng thèm để ý đến cái tên Mạc Phàm đặc thù này. Nhưng chính vì cái dấu ấn tiền án này đã làm nhiễu loạn khả năng phán đoán, khiến gã không cách nào khóa chặt được tên dị đoan chân chính, rất có thể bây giờ tên dị đoan kia đã đào tẩu rồi.

Mạc Phàm vừa nghe xong thì tức xù lông.

Chẳng trách Bao lão đầu dặn hắn đừng chọc vào người của Dị Tài Viện, quả thực đám người này đầu óc có vấn đề.

Bọn họ không giữ chữ tín trước, không xóa đi dấu ấn, giờ lại còn đổ lỗi việc không tìm được người lên đầu hắn.

Cái kiểu logic bệnh hoạn này, Mạc Phàm mẹ nó đúng là bái phục

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!