*
Vất vả lắm mới được tản bộ trong mưa cùng Mục Ninh Tuyết, vốn nên là một chuyện vô cùng lãng mạn, Mạc Phàm thậm chí đã tưởng tượng ra cả những cảnh tiếp theo rồi, ai ngờ chuyện xúi quẩy lại xảy ra liên tiếp như vậy.
Trở lại khách sạn, Mục Ninh Tuyết có chút bận tâm về dấu ấn trên người Mạc Phàm.
"Xem ra Viện Dị Tài không có ý định buông tha cho anh dễ dàng, ít nhất là vẫn đang giám sát anh," Mục Ninh Tuyết nói.
"Đồ dối trá," Mạc Phàm nói.
"Em có nghe nói Viện Dị Tài có năng lực truy vết mạnh nhất trên thế giới này, bị bọn họ đóng dấu ấn dị đoan lên người, bất luận có trốn tới đâu cũng sẽ bị tìm thấy, đồng thời xử quyết tại chỗ," Mục Ninh Tuyết nói.
Mục Ninh Tuyết vẫn luôn lo lắng về năng lực hệ Ác Ma của Mạc Phàm. Sức mạnh của hệ Ác Ma thực sự quá mức kinh khủng, rất khó để đảm bảo không lan tới người vô tội. Hiện tại, nhìn cách đối xử của Viện Dị Tài, chỉ cần Mạc Phàm dùng hệ Ác Ma đả thương bất kỳ người vô tội nào, dấu ấn hiềm nghi sẽ lập tức trở thành dấu ấn tội nhân, biến anh thành một dị đoan thực thụ.
Một khi đã trở thành dị đoan thì Mạc Phàm hoàn toàn không còn đường sống. Viện Dị Tài cực kỳ lãnh khốc, thủ đoạn lại càng thô bạo, ngang ngược đến tột cùng. Thánh Tử Văn Thái bị thanh trừng lúc trước cũng có công không nhỏ của Viện Dị Tài.
Đến cả Thánh Tử Văn Thái còn khó thoát khỏi sự xử quyết của Thánh Tài Viện và Viện Dị Tài, Mạc Phàm làm sao có khả năng chống lại bọn họ?
Cũng may là Đại Hồng Y Giáo Chủ của Hắc Giáo Đình, Lãnh Tước, đã đỡ cho Mạc Phàm một đòn, nếu không thì chưa cần chờ tới phán quyết, Mạc Phàm đã không còn chỗ dung thân.
Khởi nguồn của hệ Ác Ma vốn bất chính, bị các hiệp hội ma pháp lớn nghiêm cấm. Năm đó, Quân thống Lục Niên đã bất chấp lệnh cấm, tiếp tục nghiên cứu, tạo ra mấy tên quái vật. Cuối cùng, cấm thuật mạnh mẽ nhất này lại rơi vào tay Mạc Phàm. Mạc Phàm trời sinh song hệ lại phù hợp một cách hoàn mỹ, từ đó sinh ra hệ Ác Ma.
Vì thế, căn cứ theo miêu tả của Pelina trước đó, hệ Ác Ma của Mạc Phàm xác thực là một đại cấm thuật.
"Năng lực ác ma này đúng là có vấn đề," Mạc Phàm thở dài.
"Sao có thể trách anh được, lúc đó anh cũng chỉ vì cứu mọi người, trong đó có cả em..." Mục Ninh Tuyết nắm lấy tay Mạc Phàm.
Nghĩ đi nghĩ lại, Mạc Phàm lúc đó bị ép phải bước lên con đường ác ma, nhận được năng lực này cũng là vì cứu cô và những người khác.
Lúc trước Mục Ninh Tuyết còn chưa rõ nguyên do về hệ Ác Ma của Mạc Phàm, bây giờ khi đã hiểu rõ, cô lại càng đau lòng cho anh hơn.
...
Trở lại khách sạn, Linh Linh, Triệu Mãn Duyên, Tương Thiểu Nhứ đã ngồi bàn bạc ở quán trà dưới lầu. Trông Tương Thiểu Nhứ và Linh Linh có vẻ rất kích động, hẳn là đã có phát hiện mới.
"Có thu hoạch gì à?" Mạc Phàm nhướng mày hỏi.
"Ừm, căn cứ vào một ít thông tin từ Thánh Cung, Vết Tích Thiên Sơn hẳn là có một lối vào. Dù cho núi tuyết có khắc nghiệt, gió lốc cao nguyên có mạnh hơn nữa, chỉ cần chúng ta tìm được lối vào này, men theo thung lũng rạn nứt mà leo lên là có thể tiến vào Vết Tích Thiên Sơn thực sự," Linh Linh nói.
"Nói cách khác là chỉ cần chúng ta tìm được lối vào thôi sao?" Mạc Phàm hỏi.
"Mạc Phàm, cậu thật sự không tìm hiểu chút nào cả," Tương Thiểu Nhứ có chút bất mãn nói.
Mạc Phàm lúng túng gãi đầu.
"Vết Tích Thiên Sơn là sông băng tuyết phủ, mà sông băng tuyết phủ của Thiên Sơn lại mênh mông vô tận, núi non trùng điệp, phương hướng bất định, thậm chí không có khả năng tìm được đường về. Rất nhiều người đã chết trong lúc tìm kiếm. Mặt khác, Vết Tích Thiên Sơn ở độ cao cực lớn so với mặt biển, có gió tuyết lạnh thấu xương, ma pháp sư không thể chịu đựng nổi. Người có tu vi cao đến đâu cũng sẽ cạn kiệt ma năng, vĩnh viễn nằm lại trên núi tuyết," Mục Ninh Tuyết giải thích cho Mạc Phàm.
Mục Ninh Tuyết từng một mình đến Thiên Sơn, cô có ký ức sâu sắc về nơi đó.
"Còn nữa, yêu ma ở khu vực sông băng tuyết phủ toàn là hàng khủng, cấp Chiến Tướng nhiều như chó, cấp Thống Lĩnh đầy rẫy ngoài đường, cấp Quân Chủ cũng có," Triệu Mãn Duyên nói.
"Mà Vết Tích Thiên Sơn là nơi hung hiểm nhất trong toàn bộ Thiên Sơn băng tuyết. Sinh vật bước chân vào Vết Tích Thiên Sơn, yêu ma cấp thấp nhất đi tuần núi cũng phải là cấp Thống Lĩnh. Đây cũng là nguyên nhân Vết Tích Thiên Sơn được gọi là nghĩa địa của cường giả. Ở khu vực mà cấp Thống Lĩnh đi lại đầy đường, người ngoài bước vào chẳng khác nào thức ăn tự dâng đến miệng," Tương Thiểu Nhứ nói tiếp.
Mạc Phàm há hốc miệng, ánh mắt đảo qua từng người.
Sao cứ như thể chỉ có mỗi mình hắn là không biết gì về Vết Tích Thiên Sơn vậy?
Yếu nhất đã là cấp Thống Lĩnh.
Vết Tích Thiên Sơn này đâu chỉ có thể dùng từ "khủng bố" để hình dung.
"Vậy mấy người nói lối vào có vấn đề gì?" Mạc Phàm hỏi.
"Lối vào này không hẳn là bí mật, thực ra cũng mới được phát hiện vào tháng trước. Có một đội thám hiểm đã phát hiện ra một khe sâu không đáy ở vùng núi thảo nguyên. Nó uốn lượn dọc theo một thung lũng rạn nứt lớn của Thiên Sơn. Thung lũng rạn nứt này không có điểm cuối, càng đi càng lên cao. Có người nói nó xuyên qua cả hoang mạc, thảo nguyên vùng núi, tầng núi cao bị ăn mòn, và cả sông băng tuyết phủ, cuối cùng dẫn đến Vết Tích Thiên Sơn," Linh Linh nói.
"Hóa ra là vậy," Mạc Phàm nói.
"Điều này rất quan trọng. Chúng ta muốn vào được Vết Tích Thiên Sơn, tạm không nói đến những hung hiểm bên trong, khả năng lớn hơn là không tìm được lối vào đã phải tay trắng trở về. Không ngờ đã có người tìm được một lối vào qua thung lũng rạn nứt thần kỳ như vậy," Mục Ninh Tuyết nói.
Người từng đến Thiên Sơn đều biết, Vết Tích Thiên Sơn là một đề tài bất tận. Các nhà thám hiểm tre già măng mọc, có người nhờ vậy mà lột xác phi thăng, nhưng nhiều người hơn thì chôn xương trong núi tuyết. Người ta nói dưới chân Thiên Sơn còn có một Trấn Phán, trong đó dán đầy chân dung những người mất tích, treo thưởng tìm người. Càng có nhiều người thân khổ sở chờ đợi người thân trở về, đợi ở đó 10 năm, 20 năm, cuối cùng định cư luôn dưới chân núi Thiên Sơn.
Truyền kỳ núi tuyết, nói thật thì Mạc Phàm đúng là không tìm hiểu được bao nhiêu. Nếu không thì lần này lên đường, trong lòng hắn cũng sẽ vô cùng kinh sợ.
"Mặt khác, bọn em đã thu thập được một ít thông tin về đồ đằng. Có người nói từng thấy một loại Thánh Linh Vũ Thú xoay quanh trên đỉnh Thiên Sơn. Bọn em đã liên hệ với người biết chuyện, đến lúc đó sẽ giao dịch để lấy thông tin cụ thể. Chúng ta sẽ đến Trấn Phán để gặp người này," Linh Linh nói.
"Còn nữa, bọn em cũng thu thập được một ít thông tin về Thánh Hổ trong truyền thuyết. Thánh Hổ Thiên Sơn này có quan hệ mật thiết với một Thánh Thú Đồ Đằng, địa vị còn trên cả Thánh Thú Huyền Vũ. Những tin tức này đều phải mua bằng tiền, giá rất cao, nhưng qua giám định thì độ chính xác tương đối cao," Tương Thiểu Nhứ nói.
Mạc Phàm gật đầu, một lúc sau mới nghiêm túc hỏi: "Tiện đây thì, mấy người thu thập nhiều tin tức như vậy, có cái nào liên quan đến Ty Thạch Anh không?"
Linh Linh và Tương Thiểu Nhứ liếc mắt nhìn nhau.
Tương Thiểu Nhứ lộ vẻ lúng túng trước, mở miệng nói: "Ai da, Thiên Sơn quả thực có quá nhiều chuyện khiến người ta kích động, cái loại Ty Thạch Anh Thiên Môn này... đúng là khó tìm thật."
Linh Linh vội vàng gật đầu tán đồng.
"Thế nên là quên luôn rồi?" Mạc Phàm hỏi.
"Đừng nói vậy chứ, cùng lắm chúng ta lại đi hỏi một chuyến, hoặc đến Thiên Sơn rồi tính tiếp," Tương Thiểu Nhứ nói.
"Tớ thấy Mục Bạch cứ yên tâm nhắm mắt xuôi tay sớm cho rồi," Mạc Phàm nói.
✫ Một chữ gieo, ngàn câu hát ✫ Thiên Lôi Trúc hóa giấc mơ xanh