Thoáng cái đã nhận được 2900 vạn, Mạc Phàm cảm thấy hạnh phúc đến ngất ngây.
Cả đời này hắn chưa bao giờ thấy nhiều tiền như vậy a!!!
“Người mua lại là Bạch Gia, ha ha ha.”
Triệu Mãn Duyên thấy người ra giá cuối cùng, không khỏi bật cười.
Xem ra người của Bạch Gia đã mua được thứ họ cần, nên chẳng còn hứng thú với những món đồ đấu giá về sau nữa. Vì vậy, họ trực tiếp đứng dậy rời khỏi phòng đấu giá.
Khi Bạch Tàng Phong và tộc nhân của mình đi ngang qua Mạc Phàm, hắn cố tình liếc nhìn rồi nói:
”Có rất nhiều thứ cả đời này mày cũng không bao giờ có được. Mày tưởng mình có ưu thế, không ai lay chuyển nổi sao? Đợi khi tao có được Tinh Vân ma khí, tu vi của tao sẽ dễ dàng bóp chết mày!”
”Vâng, vâng, dạ dạ. Tới lúc đó đại ca hạ thủ lưu tình với em.”
Mạc Phàm giả bộ kinh hãi đáp.
Sau khi Bạch Tàng Phong nghênh ngang rời đi, Triệu Mãn Duyên ở bên cạnh cười như điên.
Chỉ có Triệu Mãn Duyên biết rõ, 2900 vạn mà đám người Bạch Gia bỏ ra đã chui thẳng vào túi Mạc Phàm. Mạc Phàm có thể dễ dàng bán đi tinh phách như vậy, chắc chắn trong tay hắn còn có thứ tốt hơn. Nếu không, có thằng điên nào lại rảnh rỗi đem món đồ giúp tăng tu vi đi bán chứ?
Cũng chỉ có tên Bạch Tàng Phong kia, tự cho mình của cải hùng hậu, cứ đợi đến cuộc thi vào Chủ giáo khu xem ai bóp nát ai còn chưa biết đâu.
Sau khi Bạch Tàng Phong rời đi, Mạc Phàm nán lại chờ đợi thêm, hắn muốn xem có món ma cụ nào vừa tay mình không.
Quả nhiên, không lâu sau liền có một Thuẫn ma cụ được đem ra đấu giá.
Khải ma cụ có giá trên trời, nên Mạc Phàm tình nguyện mua một Thuẫn ma cụ tốt còn hơn. Vào thời điểm mấu chốt, nó có thể giúp hắn đỡ được một đòn trí mạng.
Buổi đấu giá xuất hiện một Minh Li Thuẫn, có thể dễ dàng ngăn cản một kích toàn lực của sinh vật cấp chiến tướng. Ngoài ra, vào thời khắc quan trọng, nó còn có thể tạo thành một góc đâm thần thánh, tạo ra một lực xuyên kích cực mạnh.
Mạc Phàm liền nhắm trúng Minh Li Thuẫn này. Người tranh giành cũng không ít, nhưng cuối cùng vẫn bị Mạc Phàm dùng 1700 vạn mua được.
Giá trị của Minh Li Thuẫn còn cao hơn cả Huyết Thú Ngoa. Dù sao thì năng lực phòng ngự và khả năng phản kích của nó hiệu quả hơn Huyết Thú Ngoa nhiều.
Dĩ nhiên, Mạc Phàm cũng đã hỏi qua, nếu bán lại đôi Huyết Thú Ngoa của hắn thì cũng được khoảng 1200 vạn.
Đồ do Học Phủ Minh Châu lấy ra, đương nhiên không phải là hàng đắt đỏ vô lý.
“Có muốn mua thêm Trảm ma cụ nữa không?” Triệu Mãn Duyên hỏi.
Trảm ma cụ rất được các pháp sư ưa chuộng. Ở cấp Sơ cấp và Trung cấp, thủ đoạn công kích rất hạn chế, nên nếu có một Trảm ma cụ, rất nhiều pháp sư sẽ phụ thuộc vào nó.
“Có Trảm ma cụ nào tốt giá 100 vạn không?” Mạc Phàm thăm dò.
“Lấy sinh vật cấp chiến tướng làm chuẩn, một Trảm ma cụ có thể gây tổn thương cho chúng ít nhất cũng phải có giá trên dưới 2000 vạn. Một khi mang vào nó còn có hiệu quả đặc biệt nữa.”
“Thế thì tôi chịu rồi. Số tiền còn lại tôi phải dành để nuôi thú.” Mạc Phàm nói.
“Khà khà, phải thế chứ. Có nhiều tiền như vậy nên nuôi mấy con chim hoàng yến. Để tôi giới thiệu cho cậu mấy em gái nuôi chơi....”
“Tôi nói là thú triệu hoán của tôi.” Mạc Phàm cũng chịu thua cái tên Triệu Mãn Duyên này, suốt ngày chỉ nghĩ đến gái.
”A! A! Tôi nghĩ lệch rồi.”
”Nhưng mà mấy cô bé cậu nói cứ giới thiệu cho tôi đi.”
”Ách….”
Triệu Mãn Duyên có chút theo không kịp tư duy của Mạc Phàm.
……….
Bán tinh phách, mua ma cụ, Mạc Phàm vẫn còn lại 1200 vạn. Cộng thêm 310 vạn gửi ngân hàng, sau khi mua sắm xong, Mạc Phàm vui vẻ phát hiện mình còn dư tận 1510 vạn.
Với số tiền này, việc đầu tiên phải làm là đổi nhà, phải chuyển khỏi cái chỗ ở chết tiệt ngoài thành kia ngay!
Mẹ kiếp! Mạc Phàm ta nhịn mày lâu lắm rồi đấy. Mỗi lần đi học phải ngồi tàu điện ngầm mấy tiếng đồng hồ mới tới được khu túc xá trong thành phố, chẳng khác nào từ quê lên. Thế này sao xứng với một đại gia ngàn vạn như hắn được chứ?
Kỳ học sau, Triệu Mãn Duyên cũng bảo muốn dọn ra ngoài ở. Trong tình huống này, Mạc Phàm đương nhiên không ngu ngốc mà ở lại cái ký túc xá nhàm chán kia. Vừa hay có thể đổi một môi trường tu luyện mới, tránh bại lộ thân phận. Bí mật trên người hắn quả thật không ít, nếu bị ai đó phát hiện ra thì không hay chút nào.
Trở lại trường, học kỳ cũng sắp kết thúc.
Học kỳ này gần như không có bất kỳ kỳ kiểm tra nào. Phải đến học kỳ sau mới có kỳ thi chính thức vào Chủ giáo khu.
Nói trắng ra, học kỳ sau sẽ là trạng thái ‘thả rông’. Các ngươi muốn tu luyện ở đâu cũng được, muốn ở lại trường tiếp tục đi học cũng được, hay thậm chí không đến trường cũng chẳng sao. Tóm lại, kỳ kiểm tra duy nhất chính là kỳ thi vào Chủ giáo khu.
Đối với nhiều pháp sư, Thanh Giáo Khu và Chủ Giáo Khu chính là một cánh cổng Vượt Vũ Môn. Tinh hoa của Học Phủ Minh Châu chính là ở Chủ giáo khu. Nơi đó tài nguyên tu luyện vô cùng phong phú, đồng thời cạnh tranh cũng cực kỳ khốc liệt. Những ai có thể tốt nghiệp từ đó đều là những nhân vật phong vân khắp Ma Đô cũng như cả nước.
Giai đoạn chạy nước rút để vào Chủ Giáo Khu có lẽ là quan trọng nhất. Mạc Phàm cũng nhìn ra tên Triệu Mãn Duyên muốn ra ngoài ở không phải chỉ để tiện mang các em về “í è í o”, mà là muốn chuyên tâm tu luyện. Sự kiện ở sân vận động lần này khiến hắn nhận ra rằng tài nguyên của thế gia không phải là vô hạn. Nếu không cố gắng, chỉ có nước bị tụt lại phía sau.
Còn Mạc Phàm thì khỏi phải nói. Ngoài việc muốn tiến vào Chủ giáo khu một cách nhẹ nhàng, quan trọng hơn là hai năm sau chính là thời điểm đại hội Thợ Săn bắt đầu!
Lôi hệ và Hỏa hệ Tinh Vân không thể mãi dừng lại ở cấp bậc thứ nhất được. Hắn phải nhanh chóng nâng chúng lên cấp bậc thứ hai.
Mạc Phàm vẫn chưa quên đòn Liệt Quyền – Cửu Cung đầy bá đạo của lão sư Đường Nguyệt!
Đó chính là cấp bậc thứ ba của Liệt Quyền, lại phối hợp với Linh Cấp Hỏa Chủng, uy lực tuyệt đối có thể giết chết đối thủ ngay tức khắc.
Lôi hệ cũng vậy, cần phải nâng cấp. Cứ để nó dậm chân tại chỗ không phải là chuyện tốt.
Ám ảnh hệ thì càng không cần phải bàn. Hắn phải nhanh chóng học cách vẽ Tinh Đồ, chứ cứ dựa vào Tinh Đồ Chi Thư mãi cũng không ổn, dù sao nó cũng có giới hạn.
Hệ triệu hoán còn chưa lên tới Trung cấp, vẫn phải dốc lòng Minh tu…
Có quá nhiều thứ cần phải nâng cấp, Mạc Phàm cảm thấy thời gian của mình thật sự không đủ.
Còn một chuyện nữa, Mạc Phàm ngửi thấy mùi thuốc súng nồng nặc đang lan tỏa trong trường.
Nghe nói kỳ thi vào Chủ Giáo Khu chính là một trận đại chiến ma pháp. Thử nghĩ mà xem, Mạc Phàm đã đắc tội với gần hết mọi người trong trường. Đến ngày đó, nếu hắn không có bản lĩnh trấn áp quần hùng, thì không khéo chỉ trong một nốt nhạc đã bị người ta đánh cho ra bã. Người ghen ghét hắn không chỉ có mình tên Bạch Tàng Phong. Nghe nói trong trường còn thành lập cả một cái hội gọi là “Hội Phản Mạc Phàm”.
Cái hội này chuyên nhắm vào Mạc Phàm, công địch của tất cả mọi người. Ngày trước, hành động của Mạc Phàm trong mắt các học sinh khác chẳng khác nào một đại ma đầu. Giờ đây, cái hội này ngày càng lớn mạnh, bọn họ đã đến giai đoạn ‘chinh phạt ma đầu, biểu dương chính nghĩa’ rồi!
Thế nhưng, Mạc Phàm chưa bao giờ hối hận về hành động đoạt tài nguyên đó.
Nếu lúc đó hắn không chiếm đoạt, làm sao hắn có thể đối phó được với Lân Bì Yêu Mẫu? Không giết được Lân Bì Yêu Mẫu, tiền của hắn lấy đâu ra mà nhiều như vậy? Lấy đâu ra tiền mua Minh Li Thuẫn với Linh Cấp Lôi Chủng?
Đây chính là hiệu ứng kẻ mạnh càng thêm mạnh!
Cái đám cặn bã kia, tưởng rằng chỉ cần khổ tu một năm là có thể chống lại hắn sao? Tới lúc đó, họ Mạc ta sẽ đánh cho bọn hắn phải kêu một tiếng Mạc gia gia!!