Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 2061: CHƯƠNG 1995: CHỨNG BỆNH BỘC PHÁT (2)

Một bóng người có phần thô kệch chui vào lều, Mục Ninh Tuyết mệt mỏi mở mắt ra, không hề có chút hoảng loạn nào.

“Nói thật nhé, đừng nói là cô giúp tôi thắng cược gấp bảy lần, cho dù phải trả cho bọn chúng một khoản tiền lớn để được một đêm mây mưa với cô, tôi cũng cam lòng. Cô là người phụ nữ quyến rũ nhất mà tôi từng thấy đấy,” đoàn vụ trưởng Gavin đứng đó, ngắm nghía Mục Ninh Tuyết trong lều.

Từ dung nhan tinh xảo, đến chiếc cổ trắng ngần, rồi cả thân thể mềm mại yếu đuối.

“Phó đoàn trưởng không nói với các người sao?” Giọng Mục Ninh Tuyết yếu ớt.

“Cô ta? Cô ta thì làm được cái thá gì… Nói thật cho cô biết, mười năm trước cô ta cũng có chút nhan sắc, nhưng cũng chỉ là món đồ chơi trong đoàn lính đánh thuê này thôi. Lão lính đánh thuê nào mà chẳng từng say xỉn rồi thì thầm to nhỏ với cô ta? Nếu không phải mười năm trước cô ta gặp may lên được Siêu Giai, thì cái chức phó đoàn trưởng này làm gì đến lượt một con đàn bà như thế?” Gavin vừa nói vừa tiến lại gần.

“Ba bước,” Mục Ninh Tuyết nói.

“Cô nói gì cơ?” Gavin nở nụ cười, nói tiếp: “Người bên cạnh cô đều bị tôi điều đi cả rồi, yên tâm, nơi này chỉ có chúng ta thôi.”

Bọn lính đánh thuê rất thích cá cược, nhưng thực ra ai tham gia cũng đều biết, người đặt cược vào Mục Ninh Tuyết chính là đoàn vụ trưởng Gavin.

Vừa nghĩ đến một cô gái đẹp vô song lại ở cùng một gã trai trẻ, Gavin lúc này chỉ muốn chứng minh sự dũng mãnh của mình.

“Một bước,” Mục Ninh Tuyết nhìn Gavin đang tới gần.

“Đừng sợ, khoảng cách của chúng ta sẽ sớm về 0 thôi… À không, là khoảng cách âm mới đúng,” Gavin cười nham hiểm.

Mục Ninh Tuyết thoáng lộ vẻ khinh thường, nhẹ nhàng nhắm mắt lại, một luồng băng quang lóe lên trên đầu ngón tay.

“GÀO!”

Phía sau Mục Ninh Tuyết, một vết rách ánh trăng chẳng biết đã xuất hiện từ khi nào. Vết rách ấy như thông đến một thế giới khác, một tiếng gầm gào mang theo sức mạnh băng sương khủng khiếp vọng ra, luồng sức mạnh hùng hậu lập tức thổi bay Gavin.

Toàn thân Gavin bị băng đâm thủng, máu tươi tuôn ra, văng xa khoảng 50, 60 mét rồi đập mạnh vào vách đá.

Tiếng gầm rống này làm tất cả mọi người kinh hãi, bọn họ cảm nhận được nó thuộc về một sinh vật vô cùng mạnh mẽ nào đó, đồng thời đang ở rất, rất gần mình.

“Xảy ra chuyện gì vậy?”

“Có tiếng hú!”

“Đoàn vụ trưởng, đoàn vụ trưởng!”

Một đám người vây quanh, lập tức thấy đoàn vụ trưởng Gavin toàn thân đầy máu ngã trên mặt đất.

Gavin phẫn nộ, toàn thân như một túi thuốc nổ, ánh mắt nhìn chòng chọc vào Mục Ninh Tuyết.

Mục Ninh Tuyết đã đứng dậy, trông qua thì yếu đuối mỏng manh nhưng lại toát ra một khí thế mạnh mẽ như trời ban.

“Cô dám tấn công tôi?” Đoàn vụ trưởng Gavin giận dữ nói.

Mục Ninh Tuyết không hề trả lời. Người như thế trong mắt cô không khác gì kẻ đã chết, mà đã là người chết thì tự nhiên chẳng có gì để nói.

“Đoàn vụ trưởng, hay là… hay là thôi đi…” Lúc này, Hứa La Thanh đến khuyên giải.

“Hừ, ở đây tao mới là người có quyền quyết định!” Gavin gằn giọng.

Hứa La Thanh làm sao không biết vừa rồi Gavin định làm gì. Nếu đã bị phát hiện, lại còn bị đánh trọng thương, thì nên nhịn thì nhịn, nếu không đợi những người đội 9 trở về sẽ rất khó giải thích.

“Con mụ này đánh lén tao, chúng mày còn đứng đó làm gì? Bắt nó lại cho tao!” Gavin ra lệnh cho mấy người bên cạnh.

“Đoàn vụ trưởng, thế này không hay lắm, hay là chờ phó đoàn trưởng trở về rồi quyết định sau.”

“Chúng mày còn coi tao là đoàn vụ trưởng nữa không?” Gavin giận dữ.

Không nhắc đến phó đoàn trưởng Kuma thì còn đỡ, vừa nhắc tới đã chạm đúng vào nỗi uất ức lớn nhất của Gavin. Trên người hắn bùng lên một chuỗi xích lửa hừng hực, một Tinh Tọa ẩn hiện trong ngọn lửa.

“Phụt!”

Ngay khi Tinh Tọa sắp hoàn thành, đột nhiên một tên lính đánh thuê bên cạnh Gavin phun ra một mảnh lá cây, dán thẳng vào mặt hắn.

“Mày muốn chết à?” Gavin nổi trận lôi đình, cặp mắt bốc cháy nhìn chằm chằm tên lính đánh thuê này.

Thế nhưng, trước khi khí thế của hắn kịp ép tới, tên lính đánh thuê vừa phun lá cây đã trực tiếp ngã quỵ xuống đất, cơ thể co giật không ngừng, tứ chi vặn vẹo thành những tư thế kỳ dị.

Cùng lúc đó, vài tên lính đánh thuê khác cũng gặp tình trạng tương tự. Lỗ mũi bọn họ bị một thứ cặn bã màu xanh lục bịt kín, muốn cạy ra cho sạch nhưng trong dạ dày lại không ngừng trào ngược thứ cặn bã đó lên.

Ban đầu chỉ chặn khoang mũi, không lâu sau đã lấp kín cả khoang miệng. Bốn năm tên lính đánh thuê phát bệnh nhanh đến như vậy, khiến bầu không khí vốn đang giương cung bạt kiếm bỗng trở nên kỳ quái và đáng sợ.

“Ầm!”

“Ầm!”

Từng người một ngã xuống. Đoàn vụ trưởng Gavin đang nổi nóng cũng phải sững sờ, tại sao những tên này lại trúng độc tập thể, mà mỗi tên phát bệnh chỉ cách nhau trong gang tấc.

“Đoàn vụ trưởng, đoàn vụ trưởng, Parker chết rồi… Ôi trời ơi, mọi người bị làm sao thế này?” Đội trưởng Tommy từ một hướng khác chạy tới, kinh hoàng khi phát hiện cảnh tượng từng người ngã xuống.

“Tao… tao cũng không rõ lắm,” Gavin cũng bối rối.

“Đoàn vụ trưởng, bọn họ hình như không qua khỏi rồi,” Hứa La Thanh kinh ngạc nói.

“Những người ngã xuống đều là những người bị bệnh trước đó,” có tên lính đánh thuê phát hiện ra điểm này.

“Không phải bọn họ vẫn đang khỏe mạnh sao?”

Những người đang phân tán ở nơi khác sau khi nhận được tin đều trở lại khu cắm trại.

Nhưng khi họ quay về, họ phát hiện toàn bộ lính đánh thuê đã có mấy chục thi thể ngã la liệt, mỗi thi thể đều không ngừng tuôn ra thứ tro cặn màu xanh lục.

Phó đoàn trưởng Kuma nhìn thấy cảnh tượng này cũng kinh ngạc.

Mới qua một thoáng mà sao lại có nhiều người chết như vậy?

“Hình như là những người bị nhiễm bệnh trước đó…” Warner thấp giọng nói.

“Khốn nạn! Không phải cậu nói Sơn Sương Chi Liên có thể chữa khỏi cho bọn họ sao? Tại sao tất cả đều chết rồi?” Kuma giận tím mặt, suýt chút nữa đã ném Warner cho đám hoa ăn thịt người.

“Tôi cũng không biết nữa, Thiên Sơn này quá đỗi kỳ lạ.”

Toàn bộ lính đánh thuê chìm trong một cái chết quỷ dị, còn đáng sợ hơn nhiều so với việc mọi người đồng loạt đổ bệnh. Không một ai sống sót, kể cả những người có tu vi rất cao.

“Phó đoàn trưởng, đội 9 không có ai chết cả,” Tommy nhẹ giọng nói.

Phó đoàn trưởng Kuma dẫn một đám người tới. Ngải Giang Đồ, Linh Linh, Quan Ngư, Mục Ninh Tuyết trong đội 9 không ai xảy ra chuyện gì, chỉ là bệnh tình của họ vẫn không có chuyển biến tốt hơn.

“Tôi cần một lời giải thích,” Kuma lạnh lùng nhìn các thành viên đội 9.

“Để tôi giải thích cho cô,” Mạc Phàm từ một hẻm núi sâu bước ra, gương mặt lạnh lùng nghiêm nghị.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!