Liệp vương Arsène thấy bầy thú trên núi kéo xuống không ngớt, cả người choáng váng.
Bọn họ vốn định lợi dụng bầy thú để làm suy yếu Cực Hàn Cổ Ưng một chút, đợi chúng chết hết sẽ nhanh chóng tiến lên Thiên Sơn. Ai ngờ trên đỉnh núi vẫn còn một lượng lớn yêu thú, chúng lại chọn đúng lúc nhân loại bị Cực Hàn Cổ Ưng tấn công để đổ xuống.
Cuối cùng thì những bầy thú này lại lợi dụng sự khôn vặt của nhân loại, quan trọng hơn là việc chúng lao xuống với số lượng lớn sẽ tạo thành trở ngại cực lớn cho các đoàn đội pháp sư.
"Mẹ nó, chúng ta bị lũ súc sinh này dồn vào đường cùng rồi! Sao đám động vật ở Thiên Sơn con nào con nấy cứ như thành tinh hết vậy?" Triệu Mãn Duyên có một cái tật là cứ lúc nguy hiểm lại thích gào toáng lên, nên giữa trận chiến hỗn loạn vẫn nghe rõ mồn một giọng của hắn.
"Phải có người ra chặn bầy thú lại!" Nam Giác nói.
Bầy thú muốn xuống núi sẽ dàn hàng ngang lao xuống như những cỗ chiến xa, tạo thành một đòn xung kích cực mạnh vào tất cả mọi người.
Yêu ma trước mắt vừa đông vừa mạnh, trong khi pháp sư đơn lẻ lại yếu thế. Bình thường, một pháp sư cao giai rất dễ bị một yêu ma cấp Thống Lĩnh giết chết. Chỉ khi lập thành trận hình, đội ngũ thì các pháp sư mới phát huy được tác dụng, đặc biệt là các đoàn thợ săn và lính đánh thuê.
"Đội 9, lên phía trước chống đỡ!" Bỗng nhiên, giọng của Lỗ Tu truyền đến.
"Nói chuyện nực cười gì thế, dựa vào cái gì mà bắt bọn này lên làm khiên thịt?" Triệu Mãn Duyên chửi ầm lên.
"Lẽ nào cậu thấy trong đội ngũ còn ai chống đỡ được sao?" Lỗ Tu hỏi ngược lại.
Đoàn lính đánh thuê Mạch Long đối phó với Cực Hàn Cổ Ưng đã mệt bở hơi tai, không ít người đã hối hận vì sao trước đó không xuống núi cùng những người khác. Dựa vào bọn họ lúc này đúng là không thể chống đỡ nổi.
"Chúng ta lên phía trước, nếu bọn họ chết thì chúng ta cũng khó mà vượt qua Thiên Sơn trì." Ngải Giang Đồ nói.
Ngải Giang Đồ dẫn đội ngũ tiến lên, đang định đảm nhiệm vai trò tiên phong, nhưng Mạc Phàm đã đứng dậy nói với hắn: "Cảnh giới Không Gian hệ của cậu cao hơn, nên đứng ở trung tâm thì tốt hơn, như vậy mới có thể quán xuyến được toàn bộ đội của mình... Những người khác sống chết ra sao thì kệ, nhưng người của chúng ta không thể xảy ra chuyện ngoài ý muốn. Lão Ngải, cậu ở giữa chỉ huy toàn đội, đảm bảo an toàn, tớ và Mục Ninh Tuyết sẽ xung phong."
Ngải Giang Đồ liếc nhìn Mạc Phàm, rồi lại nhìn Mục Ninh Tuyết. Nói về chiến đấu, đúng là trong đội không ai mạnh hơn Mạc Phàm và Mục Ninh Tuyết, còn về ma pháp tấn công và hủy diệt thì Ngải Giang Đồ biết mình thua xa. Hắn lập tức gật đầu, nói: "Tớ sẽ chăm sóc tốt cho những người khác, hai cậu yên tâm!"
"Được, mọi người cũng phải hết sức cẩn thận. Hiện tại ở Thiên Trì không chỉ có Cực Hàn Cổ Ưng, bầy thú xuống núi, mà còn có quái vật không rõ lai lịch dưới hồ. Ma pháp phòng ngự lúc nào cũng phải sẵn sàng trong tay, đừng để xảy ra chuyện gì." Mạc Phàm dặn dò những người phía sau.
Loại chiến cuộc hỗn loạn khôn tả này khiến Mạc Phàm không thể không lo lắng. Tuy mọi người đều có tu vi cao cường, nhưng yêu ma cũng toàn là loại hung hãn nhất.
"Mạc Phàm, Hàn Thiết Bụi Gai Ngưu Thú!" Nam Giác dùng âm quỹ đặc thù nhắc nhở Mạc Phàm về vị trí của chúng.
Mạc Phàm lần theo âm thanh tìm kiếm, phát hiện có hai con Hàn Thiết Bụi Gai Ngưu Thú trong bầy thú đang lao xuống. Thân thể chúng như khoác một lớp giáp da bằng thép sắc nhọn màu xám bạc, hình thể to như chiếc xe buýt hai tầng, với tốc độ lao tới như vậy thì lực xung kích quả là đáng sợ.
Hỗn Loạn Chi Tự!
Mạc Phàm dùng tay vẽ ra một vết rách không gian kỳ lạ. Hai con Hàn Thiết Bụi Gai Ngưu Thú thấy Mạc Phàm, nhưng vì muốn nhanh chóng xuống núi nên định dùng thân thể sắc bén phá tan tất cả, cứ thế đâm thẳng vào vết rách kỳ lạ đó.
Chúng như thể bị lôi vào một con đường khác do Mạc Phàm mở ra. Chưa đầy nửa giây sau, hai con Hàn Thiết Bụi Gai Ngưu Thú lại lao ra, nhưng điều kỳ quái là chúng lại đâm sầm vào hai con đồng loại ở hai bên.
Lực xung kích của Hàn Thiết Bụi Gai Ngưu Thú quả thực kinh người. Chúng nó húc văng đồng loại sang hai bên, một cú va chạm khiến hơn chục con Hàn Thiết Ngưu Thú khác lộn nhào, tạo thành một vụ tai nạn liên hoàn. Giáp trụ trên người chúng văng ra tung tóe như linh kiện máy móc, con thì lăn lông lốc, con thì trượt dài, có con vừa dừng lại đã bị hất bay đi.
"Trên đầu chúng ta có bảy con Cực Hàn Cổ Ưng!" Nam Giác nói.
"Giao cho tớ!" Mạc Phàm tự tin đáp.
Mạc Phàm liếc nhìn một đám Thiên Sơn Khiếu Hùng đã đến rất gần, thấy chúng cũng mang dáng vẻ thần cản giết thần, phật cản giết phật, hắn liền cười nói: "Chắc các ngươi đã tích oán với mấy tên trên trời kia lâu rồi nhỉ, ta đưa các ngươi lên đó trút giận một phen."
Tinh tọa màu bạc nhanh chóng được phác họa, Mạc Phàm đã hoàn thành ma pháp Không Gian hệ cao giai.
Dịch Chuyển Tức Thời!
Một tinh đồ màu bạc tuyệt đẹp hiện ra dưới chân đám Thiên Sơn Khiếu Hùng. Chúng nó đang định dùng móng vuốt xé nát nhân loại nhỏ bé thành thịt vụn thì đột nhiên ma pháp không gian dưới chân chuyển động, trực tiếp đưa cả đám lên không trung.
Ở độ cao 70-80 mét, bảy con Cực Hàn Cổ Ưng đang lao xuống. Thiên Sơn Khiếu Hùng xuất hiện đột ngột làm bọn chúng cũng phản ứng không kịp, vội vàng phanh gấp.
Thiên Sơn Khiếu Hùng được coi là một trong số ít sinh vật có thể chống lại Cực Hàn Cổ Ưng, nhưng chúng có một nhược điểm chí mạng là không thể với tới đối thủ, thường bị một đám Cực Hàn Cổ Ưng tra tấn cho đến chết.
Bỗng nhiên, Thiên Sơn Khiếu Hùng phát hiện những con Cực Hàn Cổ Ưng đang ở ngay trước lồng ngực dày rộng của mình, chúng lập tức vung Thần Lực Hùng Trảo Thiên Sơn theo bản năng.
Phập!
Một mảng máu thịt văng tung tóe, Cực Hàn Cổ Ưng không thể chịu nổi Thần Lực Hùng Trảo Thiên Sơn, mấy con bị trúng đòn đầu một nơi thân một nẻo.
...
"Ngăn bầy thú lại! Đoàn thợ săn Nghịch Điểu chúng mày mau chóng ngăn bầy thú lại!"
"Sao cứ việc bẩn thỉu nào cũng đến tay bọn này thế! Mẹ nó chứ, sao mấy con Thiên Sơn cẩu hùng màu trắng lại bay lên trời được rồi?" Triệu Khang gầm lên.
Không ai biết mấy con Thiên Sơn Khiếu Hùng này bay lên bằng cách nào.
"Đừng nói nhiều nữa, mau xông lên!"
"Ưng quân tấn công rồi! Ưng quân tấn công rồi!"
"Không phải con lúc nãy!"
"Trời ơi, có tới hai con Ưng quân cấp Quân chủ! Mau để Liệp vương Arsène ra tay!"
Liệp vương Arsène đang nhìn chằm chằm vào con Bạch Sắc Trùng Ma dưới Thiên Trì, cảm thấy đó mới là mối uy hiếp cực lớn. Nhưng ông không ngờ trong đám Cực Hàn Cổ Ưng lại xuất hiện thêm một con Ưng quân cấp Quân chủ nữa, xem ra chủ tướng của bầy Cực Hàn Cổ Ưng đã liên tục được cử xuống núi.