Nếu một con ưng non đang ngậm viên đá phát sáng mà nhảy nhót ầm ĩ, Mạc Phàm cũng chẳng thấy có gì lạ. Dù sao thì tảng đá lấp lánh kia trông rất quý hiếm, hẳn là ẩn chứa năng lượng cực kỳ mạnh mẽ.
Nhưng điều quái đản nhất chính là, cái đứa nhóc đang ngậm viên đá phát sáng kia lại không phải ưng non, mà là một con hổ con trắng muốt, cực kỳ lanh lợi.
Đôi mắt to tròn như trong anime, long lanh trong ánh sáng yếu ớt. Đôi tai trắng muốt tò mò vểnh lên, cái đầu nhỏ nghiêng sang một bên.
Bàn chân mũm mĩm mềm mại đạp trên mặt băng, tứ chi tuy ngắn nhưng cân đối hệt như một chú mèo con được nuông chiều. Thế nhưng, bộ râu hùm và cái miệng dữ tợn lại mang theo vài phần uy phong lẫm liệt, khiến nó khác xa loài mèo, ít nhất là về mặt khí thế đã cao hơn không biết bao nhiêu đẳng cấp.
Một con hổ con?
Một tiểu bạch hổ toàn thân trên dưới đều tràn ngập linh tính và vẻ đẹp. Mạc Phàm và Apase, hai người bốn mắt mở to, hoài nghi mình đang nhìn nhầm.
Tại sao trong nhà trẻ của loài ưng lại có một con hổ con trắng muốt thế này, lẽ nào Vết tích Thiên Sơn đã xóa bỏ thành kiến, thống nhất cách quản lý đối với các bạn nhỏ yêu ma, tiến hành đại dung hợp rồi sao?
"Này... nhóc, có phải mi đi nhầm lớp rồi không?" Mạc Phàm nhìn con hổ con không chút sợ người lạ, hỏi với giọng điệu ôn hòa.
"Y ô!" Tiểu bạch hổ cũng làm ra vẻ mặt tò mò, nó cũng không hiểu sao nơi này lại xuất hiện sinh vật hình que cao lêu nghêu, rõ ràng trông chẳng giống lão ưng chút nào.
Apase vươn tay ra, ra vẻ thân thiện với tiểu bạch hổ. Tiểu bạch hổ vẫn đang ngậm viên đá phát sáng, giống như trẻ con không rời núm vú, nó hơi bĩu môi, đưa mũi ngửi lòng bàn tay Apase.
"Cô đừng có dùng cái yêu khí loài rắn trên người dọa nó." Mạc Phàm nói với vẻ không vui.
Apase không thèm để ý tới Mạc Phàm, chờ tiểu bạch hổ tới gần một chút rồi sờ vào đôi tai nhọn nhỏ xinh của nó. Đôi tai trông rất thẳng tắp nhưng chỉ cần tùy ý sờ một cái là lại cụp xuống mềm mại. Mạc Phàm còn tưởng con hổ con này toàn thân ngạo khí sẽ tức giận, nào ngờ nó lại biến thành một chú mèo nhỏ đang hưởng thụ, mặc cho bàn tay mềm mại của Apase vuốt ve.
"Hóa ra là một con cọp mê gái." Mạc Phàm xem thường.
"Hình như nó đi lạc vào tổ ưng thật." Apase có vẻ rất thích tiểu bạch hổ, chơi chán rồi ôm nó lên, vùi vào trong bộ ngực cỡ D của mình.
"Không phải ma hổ với cổ ưng là kẻ thù của nhau sao? Đúng là trẻ con không biết sợ, đi nhầm vào hang ổ của kẻ địch mà hay nhất là không hề bị phát hiện." Mạc Phàm nói.
"Chắc là đám ưng non biết đấy, vừa nãy chúng nó còn chơi đùa với nó cơ mà." Apase nói.
Ưng non vốn không có tính công kích, chúng thấy Mạc Phàm và Apase thì cũng quen dần, thậm chí vài con ưng non béo ú gan lớn còn bay tới bên cạnh Apase và Mạc Phàm, lượn vài vòng.
"Két!"
"Két!"
Bỗng nhiên, có tiếng kêu đầy uy mãnh từ trên cao vọng xuống, vừa nghe đã biết là hùng ưng.
"Đi mau, đi mau!" Apase vội vàng nói.
"Còn chưa tìm được Ty Thạch Anh." Mạc Phàm nói.
"Bị phát hiện thì chúng ta khó mà thoát thân. Vừa nãy ta đã quét qua một vòng, nơi này không có Ty Thạch Anh." Apase nói.
"Ngươi chắc chứ?"
"Chắc chắn."
"Vậy còn nhóc này thì sao?" Mạc Phàm hỏi.
"Mang đi cùng luôn, nó mà bị hùng ưng phát hiện thì nhất định sẽ bị xé nát... A, ta biết vì sao trước đó Thiên Tích Bạch Hổ lại tới khiêu khích Cực Hàn Cổ Ưng rồi!" Apase bỗng nhiên tỉnh ngộ.
"Tại sao?" Mạc Phàm không hiểu.
"Là vì tiểu bạch hổ này! Thiên Tích Bạch Hổ biết con trai mình đi lạc vào tổ ưng, nên mới nghĩ ra cách thu hút sự chú ý của đám Cực Hàn Cổ Ưng trưởng thành, để cho tiểu bạch hổ bên trong có cơ hội trốn ra ngoài... Nói cách khác, chúng ta cũng có cơ hội rời đi, Thiên Tích Bạch Hổ kia chắc chắn sẽ biết." Apase nói.
Mạc Phàm lập tức hiểu ra: "Nhóc con à, ngươi đúng là làm cho cha mẹ mình tan nát cõi lòng."
...
Trở lại hầm băng, Apase vẫn ôm tiểu bạch hổ không rời. Các pháp sư khác chỉ cho rằng Apase đang nuôi một con mèo trắng nhỏ làm sủng vật nên không quá chú ý. Chỉ có Dạ La Sát là nhạy cảm nhận ra tiểu bạch hổ không tầm thường, đôi mắt đen của nó cứ nhìn chằm chằm vào con hổ con.
Tiểu bạch hổ lại tỏ ra ngây thơ vô hại, nghiêng cái đầu nhỏ nhìn Dạ La Sát với vẻ thích thú.
Dạ La Sát thấy nhóc này chỉ là một đứa trẻ, lập tức buông bỏ cảnh giác. Ai ngờ nó vừa không chú ý, tiểu bạch hổ đã vồ lấy cái đuôi của nó để nghịch, trông rất khoái chí.
"Meo!"
Dạ La Sát đại khái là một nữ hoàng lạnh lùng trong thế giới loài mèo, sau khi bị tiểu bạch hổ tóm lấy đuôi thì lập tức nổi giận.
Sau khi chọc giận Dạ La Sát thành công, tiểu bạch hổ liền lủi tới bên cạnh Mục Ninh Tuyết.
Dường như cảm nhận được khí tức Băng mà nó yêu thích tỏa ra từ người Mục Ninh Tuyết, tiểu bạch hổ chủ động nhảy lên người nàng, khiến Mục Ninh Tuyết có chút luống cuống.
"Tuyết Tuyết, xem ra nó khá thích em đấy, không giống tiểu yêu xà nào đó, còn phải dùng đến cả mị thuật mới dụ được." Mạc Phàm cười nói.
Mục Ninh Tuyết vốn không thích động vật nhỏ, muốn đặt tiểu bạch hổ xuống, ai ngờ nó đã nằm gọn trên khuỷu tay nàng mà ngủ say sưa, khóe miệng còn ra vẻ thỏa mãn, đúng là nhắm mắt vài giây đã vào giấc.
Mạc Phàm thấy tiểu bạch hổ cứ bám dính lấy Mục Ninh Tuyết, không khỏi có chút bội phục nó. Đúng là vô tư lự, chẳng biết thế giới này hiểm ác đến mức nào.
"Tuyết Tuyết, hay là em nhận nuôi nó luôn đi, nó và em hình như có duyên với nhau." Mạc Phàm cười nói.
Tiểu bạch hổ đang trong độ tuổi dễ dụ dỗ nhất, tràn ngập tò mò với mọi thứ xung quanh, không hề có tính cảnh giác. Pháp sư Triệu Hoán hệ nếu lập khế ước vào lúc này thì tỷ lệ thành công sẽ rất cao, đây cũng là lý do ấu thú trên thị trường lại có giá trên trời. Đáng tiếc là khế ước thú của Mạc Phàm đã đủ chỗ, mà nói về độ hữu dụng thì Apase ưu tú hơn tiểu bạch hổ nhiều, ngoại trừ những lúc không nghe lời.
"Em..."
Bản thân Mục Ninh Tuyết cũng không hiểu tại sao, nhóc con này cứ bám lấy mình không chịu rời.
"Chắc là... em không hợp cho lắm." Mục Ninh Tuyết vội vàng trả tiểu bạch hổ cho Apase.
Tiểu bạch hổ thích khí tức trên người Mục Ninh Tuyết, nó nhăn nhó với Apase một lúc, cuối cùng vẫn mơ màng ngủ thiếp đi.
Mạc Phàm nhìn Mục Ninh Tuyết, phát hiện hành vi của nàng có chút kỳ lạ.