Mạc Phàm hoàn toàn cảm nhận được từ con tiểu bạch hổ này rằng, muốn giảng đạo lý để lừa gạt mấy nhóc con thời nay đúng là chuyện cực khó.
Chẳng phải chỉ là một cục đá vụn thôi sao, vừa không có mùi vị gì, lại còn có thể làm mẻ răng, ngậm bên mép thì có ích lợi gì chứ.
"Tin ta đi, ta mang nó đi cứu người. Nhân loại bọn ta sống rất trọng tình trọng nghĩa, tộc bạch hổ các ngươi cũng không kém chút nào đâu. Ta đã mang ngươi ra khỏi sào huyệt của Cực Hàn Cổ Ưng, ngươi nên báo đáp, đưa cho ta cái ti giả này đi," Mạc Phàm tận tình khuyên nhủ tiểu bạch hổ.
"Y ô!" Tiểu bạch hổ bĩu môi, hoàn toàn không thèm để ý đến lời Mạc Phàm, còn trưng ra thái độ "ngươi mà dám giật, ta nuốt luôn vào bụng".
Mạc Phàm vò đầu bứt tai, lúc này hắn lại nhớ Tiểu Viêm Cơ da diết. Có Tiểu Viêm Cơ ở đây thì có thể giao tiếp với tiểu bạch hổ, cũng có thể dụ dỗ đồ vật từ miệng nó ra, dù sao thì Tiểu Viêm Cơ cũng không còn là trẻ con nữa rồi!
Tiểu bạch hổ không đưa, là bởi vì trong mắt nó, sào huyệt của Cực Hàn Cổ Ưng là sân chơi của nó. Mạc Phàm đã mang nó ra ngoài thì phải đưa cho nó đồ chơi xịn hơn, nếu không thì cứ trả nó về "nhà trẻ ưng sào" đi.
"Cái tên nhóc này, sao lại lật lọng như thế. Chính ngươi nói bọn ta giúp ngươi thoát khỏi Thiên Ngân Bạch Hổ thì sẽ đưa đồ cho bọn ta, bọn ta liều mạng chiến đấu với Thiên Ngân Bạch Hổ xong thì ngươi lại chơi xấu. Lũ hổ yêu các ngươi không giữ chữ tín được à, chẳng lẽ Thiên Sơn không thấy xấu hổ vì các ngươi sao?" Mạc Phàm nói.
"Y ô!" Tiểu bạch hổ kiêu ngạo ngẩng đầu lên, ra vẻ ta đây là trẻ con, làm gì cũng được tha thứ.
Cưỡng đoạt ư? Nói thật, thực lực của tiểu bạch hổ không hề yếu, muốn cướp đồ từ miệng nó cũng hơi khó. Còn nói về chuyện xuống tay tàn nhẫn thì Mạc Phàm lại càng không dám. Hắn đã thấy Thiên Ngân Bạch Hổ rồi, nếu mình có hành vi thô lỗ nào với nhóc con này thì tám chín phần là đừng hòng ra khỏi Thiên Sơn.
"Vậy rốt cuộc ngươi muốn cái gì?" Mạc Phàm bất đắc dĩ hỏi.
"Y ô..."
Tiểu bạch hổ biểu đạt ý của mình.
Tương Thiếu Nhứ lại gần, dùng tâm linh ma pháp để phỏng đoán ý nghĩ của tiểu bạch hổ. Đại khái ý của nó là, cứ dẫn nó đi chơi đến khi nào nó hài lòng thì sẽ đưa đồ ra.
Dường như Tương Thiếu Nhứ nói đúng, tiểu bạch hổ gật đầu lia lịa, cái đầu to tròn trông như một con gấu trúc, chẳng có chút dáng vẻ nào của một con hổ.
"Thế quái nào lại gặp phải một tiểu tổ tông khó lừa thế này. Thôi bỏ đi, bỏ đi, ty thạch anh ở trong tay nó... mang theo nó cũng coi như mang theo ty thạch anh vậy," Mạc Phàm nói.
Mạc Phàm thả tiểu bạch hổ xuống để nó chơi với Dạ La Sát. Cùng thuộc họ mèo, nhưng Dạ La Sát quả thực lạnh lùng hơn tiểu bạch hổ rất nhiều, hoàn toàn không buồn để ý đến nhóc con hoang dã này. Nhưng tiểu bạch hổ lại rất dạn người, không ngừng vờn cái đuôi của Dạ La Sát.
Dạ La Sát có hơi nổi nóng, lập tức hóa thành một tia hắc quang, trong nháy mắt đã trốn lên đám mây băng trên đỉnh đầu mọi người. Vẻ ngoài thì như đang tuần tra trên mây, nhưng thực chất là muốn tránh xa tiểu bạch hổ.
Vèo!
Vèo!
Bỗng nhiên, một tàn ảnh màu trắng nhanh chóng lóe lên trên đám mây băng. Chưa đến một hơi thở, người ta đã thấy tiểu bạch hổ xuất hiện ngay sau lưng Dạ La Sát, bàn chân mập mạp vẫn đang vờn cái đuôi của nó. Dạ La Sát ghét nhất là bị chạm vào đuôi, bị tiểu bạch hổ tóm lấy như vậy liền dựng hết lông toàn thân lên, sau đó móng vuốt bất giác lộ ra, hung thần ác sát quay đầu nhìn chằm chằm tiểu bạch hổ.
Tiểu bạch hổ lập tức ngẩng đầu lên, đôi mắt to tròn lấp lánh nhìn Dạ La Sát. Dạ La Sát giơ móng vuốt lên không trung, rồi lại đành phải thu về.
Đánh không được, mắng cũng không xong, Dạ La Sát đành dùng tốc độ cực nhanh để né tránh cái đuôi nhỏ phiền phức này. Nào ngờ tốc độ của tiểu bạch hổ cũng kinh người không kém, bất luận Dạ La Sát đi đến đâu, tiểu bạch hổ cũng bám theo đến đó.
"Tiểu bạch hổ này cũng có bản lĩnh đấy," Mạc Phàm kinh ngạc nói.
Tốc độ có thể sánh ngang với Dạ La Sát, chẳng trách tiểu bạch hổ có thể bình an vô sự trong sào huyệt của lũ ưng. Tiểu bạch hổ chơi với Dạ La Sát rất vui vẻ, nhưng Dạ La Sát thì sắp phát điên rồi. Tại sao lại phải mang theo cái của nợ này chứ, cứ như một cái đuôi nhỏ không tài nào cắt đi được.
Cũng may thể chất của tiểu bạch hổ vẫn là của trẻ con, chơi một hồi, hưng phấn qua đi thì chẳng bao lâu sau đã ngủ say như heo con. Tiểu bạch hổ muốn ngủ trên người Mục Ninh Tuyết, nhưng bị Mạc Phàm thẳng thừng từ chối.
"Chỗ đó là để lão tử ngủ, ngươi cút sang một bên đi!" Mạc Phàm tức giận ném tiểu bạch hổ cho Tương Thiếu Nhứ ôm.
Mục Ninh Tuyết lườm Mạc Phàm một cái, tỏ vẻ rất bất mãn với cái kiểu lưu manh mà còn nói lớn tiếng như vậy.
"Tuyết Tuyết, thuộc tính của nhóc con này rất hợp với em, hơn nữa trông nó cũng đặc biệt thích em. Em cứ để nó đi theo em đi, anh thấy nó sẽ đồng ý thôi," Mạc Phàm nói.
Mạc Phàm cảm thấy để Mục Ninh Tuyết nuôi tiểu bạch hổ thì mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn nhiều, ty thạch anh sẽ về tay trong mười giây.
Mục Ninh Tuyết lắc đầu, vẻ mặt như có tâm sự.
"Anh thấy em có tâm sự, nói cho anh nghe một chút đi," Mạc Phàm nói.
Mục Ninh Tuyết ngồi trước đống lửa trại, ánh mắt nhìn ngọn lửa bập bùng, dáng vẻ có chút thất thần. Thấy Mạc Phàm vẫn nhìn mình, nàng mới do dự một lúc rồi mở miệng nói: "Khế ước của em là tử khế ước..."
"Tử khế ước?" Mạc Phàm chưa từng nghe qua khái niệm này.
"Cùng với việc chữa trị và hoàn thiện, Băng Tinh Sát Cung cũng có linh hồn của riêng mình. Để có thể điều khiển Băng Tinh Sát Cung tốt hơn, em đã buộc chặt khế ước của mình với nó. Cứ như vậy, hệ thứ ba của em coi như vô dụng," Mục Ninh Tuyết nói với Mạc Phàm.
Mục Ninh Tuyết rất ít khi nói về chuyện liên quan đến hệ thứ ba, chủ yếu là vì nhìn thấy tiểu bạch hổ, chuyện cũ ở Thiên Sơn lại khiến nàng không thể nào quên được.
"Hệ thứ ba của em là gì?" Mạc Phàm hỏi.
"Hệ Triệu Hoán," Mục Ninh Tuyết đáp.
"A, anh chưa bao giờ thấy thú triệu hồi của em," Mạc Phàm nói.
"Chính vì em xử lý không tốt nên mới biến thành tử khế ước..." Mục Ninh Tuyết nói.
"Tử khế ước là sao?"
"Linh hồn của em và Băng Tinh Sát Cung liên kết với nhau, mà anh cũng biết Băng Tinh Sát Cung đối với em là một loại thử thách và tra tấn. Một khi em ký khế ước với thú triệu hồi, nó cũng sẽ phải gánh chịu phần thử thách và tra tấn này..." Giọng Mục Ninh Tuyết bắt đầu nhỏ dần, rõ ràng là đang nghĩ đến chuyện đau lòng: "Anh còn nhớ Tần Vũ Nhi không, người bị đóng băng ở di chỉ Thiên Sơn ấy?"