Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 2099: CHƯƠNG 2033: THÁNH CÀ KHỊA MẠC PHÀM

*

Phải tìm được Thiên Sơn Thánh Liên, nên vẫn phải đi theo đại đội, chỉ có họ mới biết Thánh Liên ở đâu.

Hiện tại đã có Ty Thạch Anh, chỉ cần trông chừng tiểu bạch hổ là được, tiếp theo đi cùng đại đội cũng sẽ an toàn hơn nhiều.

Mọi người tìm đến Liệp Vương Arsène theo dấu vết đã để lại, đoàn người của họ chưa đi được bao xa. Chỉ là khi thấy số lượng thành viên lại giảm xuống, có thể đoán được rằng một vài đội ngũ tách ra trước đó đã hoàn toàn không còn đường về.

“Vận may của mấy người không tệ nhỉ.” Hình Huy cười khẩy nhìn đội của Mạc Phàm.

Đội ngũ của họ quả thật vẫn còn khá nguyên vẹn, điều này khiến các thợ săn khác trong lòng không khỏi khó chịu.

Nói xong, Hình Huy còn cố ý nhìn Mục Ninh Tuyết, vẻ mặt trở nên quái dị, nói tiếp: “Tôi biết cô, tôi đã nghe chuyện về cô rồi. Hy vọng sau này cô đừng làm phiền Mục Đình Dĩnh nữa.”

Mục Ninh Tuyết còn chẳng thèm liếc nhìn Hình Huy, coi những lời đó như gió thoảng bên tai. Tính cách của nàng vốn không thích đôi co với người khác, những lời đổi trắng thay đen thế này nàng đã nghe quá nhiều rồi, càng chẳng buồn tốn nước bọt để phản bác.

“Có những kẻ luôn thích quy hết thành công của người mạnh hơn mình cho vận may. Cọp trong sở thú thả về nơi hoang dã cũng mất đi bản năng săn mồi, huống hồ là cái loại chó già chỉ biết nghe lệnh chủ mà đi cắn càn sủa bậy.” Mạc Phàm xoay người, ánh mắt nhìn chằm chằm Hình Huy.

Hình Huy cũng là người của Mục Gia, nhưng lại không mang họ Mục. Trong Mục Thị thế tộc, không ít phụ nữ nắm quyền lớn, cũng có không ít kẻ ở rể để được Mục Thị chống lưng.

Nói cũng lạ, Hình Huy là một tên ở rể rất đỗi bình thường ở Mục Gia. Một số ít người ở Đế Đô biết Hình Huy là một thằng khốn, đã vứt bỏ vợ cũ để đến với Mục Nam, em gái của Mục Đình Dĩnh.

Mục Đình Dĩnh coi Hình Huy như em rể, vậy mà tên này ngay từ đầu đã liếc mắt đưa tình với Mục Ninh Tuyết.

Điều thú vị là trong mắt Hình Huy rõ ràng mang theo vẻ thèm thuồng, nhưng vẫn phải dùng thái độ hằn học như vậy để nói chuyện với Mục Ninh Tuyết, cốt để cho các thành viên khác của Mục Thị thấy rằng hắn một lòng trung thành với hai chị em Mục Đình Dĩnh và Mục Nam.

Mạc Phàm đã trở lại rồi, sao có thể để loại chó mèo nào cũng dám nhảy ra cắn Mục Ninh Tuyết được. Dù sao thì bây giờ Mục Ninh Tuyết cũng là chủ nhân Phàm Tuyết Sơn, một thế lực lớn ở khu căn cứ Phi Điểu. Cái loại bám váy Mục Thị này đúng là không biết nể mặt ai.

“Tao ghét nhất cái trò chỉ chó mắng mèo nhàm chán này. Tao có thể coi như mày đang đánh rắm, nhưng nếu muốn chửi tao thì cứ nói thẳng tên ra. Tốt nhất là mày nên chịu trách nhiệm cho lời nói của mình.” Hình Huy tiến lên một bước, nói với Mạc Phàm.

“Tao cũng chẳng rảnh mà nhớ tên mấy đứa vô danh tiểu tốt làm gì. Nhìn ngón tay của tao này, không phải ngón trỏ, không phải ngón cái, không phải ngón út, cũng chẳng phải ngón áp út. Nó chỉ vào ai thì chính là người đó... Là ai nào? Mấy người đứng sau tránh ra một chút, kẻo lát nữa hắn lại hỏi có phải tao đang chỉ mấy người không. Giờ thì tao cho mày vạn phần yên tâm nhé, chó già!” Mạc Phàm vươn tay ra, giơ thẳng ngón tay giữa sáng choang.

Ngón tay này không hề xa, Mạc Phàm chỉ thẳng vào mặt Hình Huy.

Đoàn lính đánh thuê Mạch Long gồm Kuma, Lỗ Tu và Tommy nghe Mạc Phàm gào lên thì hơi ngớ người.

Đại ca à, ngón tay của anh sắp chọc vào lỗ mũi người ta rồi, anh còn nghĩ hắn thiểu năng đến mức tưởng anh đang chỉ người khác sao? Ba người bọn họ đứng cách cả chục mét đấy.

“Sao tên này lúc nào cũng ngông cuồng thế nhỉ?” Lỗ Tu có chút bất mãn nói.

“Đúng là ngông thật, nhưng không có chuyện gì thì đừng chọc vào hắn.” Kuma nói.

Bọn họ đã chính mắt thấy Gavin chết thảm thế nào. Lỗ Tu dù rất kiêu ngạo với Mạc Phàm, nhưng cũng sợ đắc tội với hắn.

“Chó già à...” Được, được lắm! Hình Huy đứng ngay tại chỗ, nhìn chằm chằm ngón tay giữa của Mạc Phàm mà tức nổ phổi, nhất là khi thấy nụ cười ngông cuồng đầy khinh bỉ của hắn. Ngay cả con cháu của các lãnh đạo cấp cao ở Đế Đô cũng không dám làm nhục Hình Huy như vậy. Cái tên Mạc Phàm này ôm cái danh đệ nhất Giải Đấu Học Phủ Thế Giới mà tưởng mình là anh hùng dân tộc à?

“Bây giờ tao có thể giết chết mày đấy!” Hai mắt Hình Huy đỏ ngầu, hàn khí từ người hắn tỏa ra, ngưng tụ thành từng cây hung mâu sắc bén. Nhìn qua, trông như một bụi gai băng bén nhọn trong nháy mắt mọc lên tua tủa, bao trùm toàn bộ khu vực xung quanh hai người.

“Hình Huy, hiện tại chúng ta vẫn là liên minh, hy vọng cậu không phá vỡ quy tắc. Võ mồm là được rồi, không cần phải động thủ, chúng ta vẫn chưa an toàn tuyệt đối đâu.” Vào lúc này, Liệp Vương Arsène đứng ra, toàn thân tỏa ra khí thế hệ Phong mạnh mẽ.

“Hy vọng ông đừng nhúng tay vào chuyện này.” Hình Huy lạnh lùng nói.

“Tao cũng không thích người khác chỉ biết võ mồm, nhạt nhẽo lắm. Nếu muốn giết tao thì làm nhanh lên, chứ nói mồm mà không làm được thì mất mặt lắm đấy.” Mạc Phàm khoanh tay sau gáy, ra vẻ lười biếng, hoàn toàn không coi Hình Huy ra gì.

Đúng là nực cười, kẻ muốn hắn chết có thể xếp thành hàng dài, Hình Huy có xếp cũng chưa tới lượt.

Nghe câu này, cơn giận trong lòng Hình Huy như được châm ngòi, gân xanh nổi đầy trên mặt. Số lượng hung mâu nhắm vào Mạc Phàm càng tăng lên, từ bốn phương tám hướng đâm tới những yếu huyệt trên người hắn.

“Đủ rồi!”

Arsène nổi giận, một luồng khí áp từ trên trời giáng xuống, luồng khí lưu vô tận quét qua khu vực Mạc Phàm và Hình Huy đang đứng.

Bụi gai băng của Hình Huy lập tức tan nát, toàn bộ hóa thành bột mịn, tựa như tất cả nguyên tố Băng đều bị cuồng phong cuốn đi, đến cả ngưng tụ băng sương cũng trở nên khó khăn.

Arsène dường như có chút giao tình với Hình Huy, nhưng vẫn giận dữ chất vấn.

“Quy tắc là quy tắc. Trước khi lập liên minh tôi đã nói rõ, bất kỳ ân oán cá nhân nào cũng phải đợi sau khi liên minh kết thúc. Tôi không cần biết cậu là ai, các người có thù hận gì, nhưng bất cứ ai đẩy mọi người vào nguy hiểm, tôi đều phải đứng ra ngăn cản. Đừng trách tôi không khách khí!” Giọng Arsène đanh thép.

Hình Huy tự biết thực lực của mình không thể sánh bằng Liệp Vương Arsène, nhưng khi nhìn thấy vẻ mặt đắc ý của Mạc Phàm, hắn tức đến xanh mặt, trong lòng như muốn nổ tung, bị bắt dừng tay lại càng khiến hắn thêm phát điên.

“Đã bảo mày không bằng tao rồi mà. Lần sau nhớ giữ mồm giữ miệng một chút. Nể mặt thủ lĩnh ra tay, tao không thèm tính toán với mày nữa...” Mạc Phàm nói.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!