Dực Tuyết Hồ Quân là loài xảo quyệt nhất trong đám Du Ly Giả. Bọn chúng xưa nay chỉ lảng vảng quanh chiến trường, chuyên lựa chọn những mục tiêu yếu thế, những đội ngũ bị tách lẻ hoặc trọng thương để ra tay.
Nó trà trộn vào đám đông, tàn sát cả Lãnh Sơn Tuyết Thú lẫn con người, nhiều lúc còn không ai phát hiện ra sự tồn tại của nó. Nếu không nhờ các pháp sư Âm hệ nghe được tiếng hít thở và những tiếng kêu thảm thiết bất thường, có lẽ mọi người vẫn không hề hay biết rằng có vài người chết không phải do Lãnh Sơn Tuyết Thú gây ra.
– Lũ súc sinh chết tiệt, tao phải lột da chúng mày treo trong phòng ngủ! – Lỗ Tu gầm lên phẫn nộ.
Nhìn từng thành viên trong đoàn lính đánh thuê biến mất, mấy người dẫn đầu đều đỏ cả mắt. Lỗ Tu đã khóa chặt vị trí của Dực Tuyết Hồ Quân, ngưng tụ ra Tinh Cung màu vàng rực rỡ của Quang hệ.
– Thẩm Ma Kiếm!
Lỗ Tu gầm lên một tiếng giận dữ, triệu hồi một thanh thánh quang kiếm hùng hậu giáng từ trên trời xuống, luồng sáng của nó còn xua tan cả băng sương trong một khu vực rộng lớn. Dực Tuyết Hồ Quân vẫn còn đang ngoạm một tên đội trưởng, sau khi thấy Thẩm Ma Kiếm khóa chặt mình liền vung đầu một cái, ném thẳng tên đội trưởng đang sống dở chết dở kia lên trời.
Thẩm Ma Kiếm mang theo sức nóng thiêu đốt mãnh liệt, thân thể tên đội trưởng kia còn chưa kịp chạm vào đã bị nó hóa thành tro tàn.
Dực Tuyết Hồ Quân dang rộng tứ chi, cơ thể nó lập tức xòe ra, biến thành một đôi cánh lượn đặc thù. Nương theo luồng gió mạnh, nó lướt đi như một cánh diều, nhanh chóng bay vút lên cao.
Thẩm Ma Kiếm vẫn giáng xuống, còn Dực Tuyết Hồ Quân đã nương gió bay lên trời, thân ảnh nhanh chóng biến mất sau những ngọn núi băng lởm chởm, không còn thấy bóng dáng đâu nữa.
Rầm rầm!
Hơn nửa bức tường băng sụp đổ, một chuỗi tiếng cười quỷ dị vang vọng từ xa. Lỗ Tu trừng mắt nhìn về hướng Dực Tuyết Hồ Quân đào tẩu, lồng ngực phập phồng kịch liệt.
Trêu ngươi.
Rõ ràng, con Dực Tuyết Hồ Quân kia đang cố tình trêu ngươi Lỗ Tu.
– Không phải Thẩm Ma Kiếm một khi đã giáng xuống thì không thể né tránh sao? – Quan Ngư có chút kinh ngạc.
Thẩm Ma Kiếm là ma pháp đơn thể hệ Quang mạnh nhất ở cấp siêu giai, trước khi giáng xuống nó sẽ hình thành một vùng cường quang chói lòa như ánh mặt trời ngay trên đầu mục tiêu, khiến mục tiêu không thể xác định được vị trí kiếm rơi xuống, vì thế việc né tránh là vô cùng khó khăn.
Nếu Dực Tuyết Hồ Quân chỉ đơn thuần né tránh thì đã đành, điều trớ trêu nhất là nó còn cố tình ném đội trưởng của đoàn lính đánh thuê Mạch Long vào quỹ đạo của Thẩm Ma Kiếm, chẳng khác nào để Lỗ Tu tự tay kết liễu đồng đội của mình.
Tốc độ của ma pháp siêu giai cực nhanh, trong mắt người thường chỉ là một vệt sáng lóe lên, một khắc sau đã là một thanh quang kiếm chấn động cắm sâu xuống mặt đất, tạo ra một hố kiếm khủng bố. Hành vi của Dực Tuyết Hồ Quân khác nào đang nói với Lỗ Tu rằng: “Loại ma pháp chậm chạp như thế này, ta đây vừa nhảy múa tại chỗ vừa né còn thừa thời gian.”
– Dạ La Sát, ngươi theo dõi sát sao con Dực Tuyết Hồ Quân đó, chắc chắn nó sẽ quay lại, đừng để nó bắt thêm người nào của đoàn đánh thuê Mạch Long nữa! – Giang Dục dặn dò Dạ La Sát.
Hành tung của Dực Tuyết Hồ Quân quá mức quỷ dị, năng lực né tránh lại đạt đến cấp tối đa. Nếu ngay cả ma pháp Quang hệ siêu giai như Thẩm Ma Kiếm cũng không làm gì được nó, vậy thì những ma pháp khác cũng chẳng có tác dụng gì. Trước mắt, chỉ có thể dùng tốc độ kinh người của Dạ La Sát để kiềm chế nó.
“Meo!”
Dạ La Sát cực kỳ kiêu ngạo, nó vốn không có hứng thú với những đối thủ tầm thường, nhưng Dực Tuyết Hồ Quân thì khác, đây là một đối thủ đáng để nó dốc toàn lực đối phó.
“Y ô!”
Bỗng nhiên, một tiếng gọi non nớt vang lên từ phía sau Dạ La Sát. Dạ La Sát sợ đến nỗi lông tóc dựng đứng, giật nảy mình nhảy dựng lên, xoay người trên không rồi đáp đất bằng bốn chân, vào tư thế cảnh giác cao độ, địch ý ngập tràn.
Tiểu Bạch Hổ chớp chớp đôi mắt to tròn long lanh, đường đường là một con hổ uy vũ bá đạo mà lại tỏ ra đáng yêu hơn cả mèo sữa, khiến cho một kẻ hung thần ác sát như Dạ La Sát trông càng giống một tên côn đồ. Dạ La Sát sắp phát điên rồi, nó chưa từng thấy con hổ nào vô liêm sỉ như vậy, rốt cuộc ai mới là mèo đây hả?!
– Tiểu Bạch Hổ, ta gọi Dạ La Sát chứ không có gọi ngươi, ngươi cứ đứng yên một bên là được rồi. – Giang Dục tỏ ra lúng túng.
Dây thần kinh nào của con Tiểu Bạch Hổ này có vấn đề vậy không biết, rõ ràng Giang Dục đang ra lệnh cho Dạ La Sát, mà nó còn tỏ ra tích cực hơn cả Dạ La Sát.
– Đừng quậy nữa, mặc dù tốc độ của ngươi nhanh thật, nhưng không phải là đối thủ của con Dực Tuyết Hồ Quân xảo quyệt kia đâu. – Rốt cuộc Apase cũng đã tìm thấy Tiểu Bạch Hổ đang chạy lung tung, vội vàng ôm nó vào lòng.
“Y ô!”
“Y ô!”
Tiểu Bạch Hổ tỏ vẻ không cam lòng, không ngừng giãy giụa trong lồng ngực Apase, khiến cho bộ ngực của nàng càng thêm phần đồ sộ, trông cực kỳ giống những gã trai tham lam.
– Cầm thú! – Triệu Mãn Duyên liếc mắt một cái rồi buông lời chửi mắng.
…
Cuộc chém giết giữa Lãnh Sơn Tuyết Thú và đoàn pháp sư đã gần đi đến hồi kết. Sau khi giết chết một tên thám hiểm giả của Tự Do Thần Điện, con Lãnh Sơn Quân Chủ kia cuối cùng cũng lựa chọn tháo chạy.
Một khi Lãnh Sơn Quân Chủ đã lùi bước, những con Lãnh Sơn Tuyết Thú còn lại cũng không ở lại bảo vệ cái sào huyệt đã bị tấn công tan hoang này nữa.
Chỉ có điều, đám Du Ly Giả sẽ không bao giờ buông tha cho kẻ thua cuộc. Khi bầy Lãnh Sơn Tuyết Thú tan tác bỏ chạy, chiến trường lập tức biến thành một cuộc đi săn, đám Du Ly Giả bắt đầu điên cuồng truy đuổi.
Mỗi một con Lãnh Sơn Tuyết Thú đều là cấp thống lĩnh, nhưng tấn công chúng vào lúc chúng thương tích đầy mình và đang liều mạng chạy trối chết thì dễ dàng hơn nhiều so với bình thường.
– Thấy chưa, nếu kẻ bỏ chạy là chúng ta, chúng ta cũng sẽ trở thành con mồi cho đám Du Ly Giả. Tình huống như vậy, làm gì có đường lui! – Giọng của Liệp vương Arsène cất cao.
– Nhưng chúng ta cũng tổn thất quá lớn rồi… – Botan nhìn thi thể la liệt khắp nơi.
Tên thám hiểm giả kia là đồng bạn của Botan, bị đánh văng vào một cái hố băng, trong lòng nàng dâng lên cảm giác khó chịu.
– Dù sao cũng tốt hơn là tất cả đều chết ở đây. – Arsène nói.
Đám Du Ly Giả này quả thực rất buồn nôn, chúng nó luôn ưu tiên chọn kẻ yếu để ra tay.
Sào huyệt của Lãnh Sơn Tuyết Thú bị các pháp sư hợp lực phá hủy, những con Lãnh Sơn Tuyết Thú có ý định đào tẩu cũng nhanh chóng bị tiêu diệt. Bên ngoài cuộc chiến này còn có vô số Du Ly Giả đang rình rập, bởi vậy những kẻ thua cuộc đã mất hết ý chí chiến đấu chẳng khác nào tự dâng mình vào miệng chúng.
– Chúng nó… vẫn chưa có ý định giải tán. – Le Claux nói.
– Chúng ta không chết thì chúng nó sẽ không giải tán. Mọi người cũng thấy kết cục của đám Lãnh Sơn Tuyết Thú rồi đấy, vì vậy dù thế nào cũng không được tỏ ra kiệt sức, phải để chúng nó biết chúng ta vẫn còn mạnh, để chúng nó không dám manh động! – Arsène nói.
✩ Vần thơ AI rót dịu dàng — Thiên Lôi Trúc nâng bước trang vàng ✩