Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 2115: CHƯƠNG 2049: PHONG SƠN ĐẠI TUYẾT

*

Thế giới trắng xóa như thủy tinh bắt đầu đổ tuyết. Vẻn vẹn vài phút, mặt băng đã được bao phủ bởi một lớp tuyết mềm mại, giẫm lên nghe lạo xạo.

Tuyết rơi ngày một dày, cả thiên hoang băng lĩnh chìm trong một màu trắng xóa. Ban đầu, người ta còn có thể trông thấy bầu trời xanh thẳm như lam ngọc, nhưng chẳng mấy chốc chỉ còn lại những bông tuyết mịt mù giăng kín. Dần dần, ngay cả những ngọn núi băng lạnh lẽo, khắc nghiệt ở phía xa cũng biến mất, bị màn tuyết trắng nuốt chửng.

– Chết tiệt, tầm nhìn thấp thế này thì làm sao tìm được yêu nữ kia? – Triệu Khang oán giận.

Tuyết rơi dày đặc như sương mù, đứng cách 20 mét đã khó phân biệt nam nữ, cách 50 mét thì không rõ là người hay vật. Đi trong trận bão tuyết thế này, người ta buộc phải gào lên mới nghe thấy nhau, nhưng có khi lời nói vừa thốt ra đã bị gió tuyết cuốn đi mất.

– Không thể tìm kiếm vô định thế này được. Tuyết lớn thế này rất dễ rơi xuống băng hà, hơn nữa lỡ gặp phải sinh vật nguy hiểm, mọi người cũng khó mà phối hợp với nhau, – Liệp Vương Arsène nói.

– Trước tiên hãy tập hợp mọi người lại đã, quá nguy hiểm rồi, – Le Claux nói.

Arsène bắt đầu dùng một vài tín hiệu Quang hệ để tập hợp những người khác đang phân tán, thế nhưng sau hơn mười lần phát Quang Diệu, cũng chẳng có mấy người tìm đến.

Tài Giáo Molles có chút tức giận:

– Chết tiệt!

Trời quang mây tạnh còn chẳng thấy bóng dáng Tần Vũ Nhi đâu, giờ tuyết phủ ngập trời thế này thì đừng hòng bắt được cô ta.

– Thưa Tài Giáo đại nhân, tôi thấy đây không phải lúc để cân nhắc việc truy bắt yêu nữ đâu, – Liệp Vương Arsène nói với vẻ mặt khó coi.

– Truy bắt dị đoan là sứ mệnh hàng đầu của chúng ta, tất cả những thứ khác đều có thể gác lại, – Tài Giáo Molles đáp.

– Trận tuyết này, e là phong sơn đại tuyết của Thiên Sơn, dấu hiệu cho thấy Thiên Sơn sắp bước vào mùa đông chết chóc. Chúng ta phải mau chóng rời khỏi đây, đặc biệt là khu vực sông băng, nếu không tất cả chúng ta sẽ bị chôn vùi tại nơi này, – Liệp Vương Arsène nói.

Điều lo lắng nhất, phong sơn đại tuyết, cuối cùng cũng đã đến. So với lợi ích, Arsène quan tâm đến tính mạng của mình hơn. Hơn nữa, ông ta thấy rằng mấy vị tài giáo này dù thực lực mạnh mẽ cũng chưa chắc thoát khỏi trận phong sơn đại tuyết.

– Chẳng phải vẫn còn chút thời gian sao? Dù thế nào cũng phải tìm ra cô ta, – Tài Giáo Molles khăng khăng.

Thực tế, mấy vị tài giáo đều đã nghe qua lời khuyên về phong sơn đại tuyết, nếu không họ cũng chẳng vội vàng bắt những người không liên quan này giúp tìm kiếm. Phong sơn đại tuyết của Thiên Sơn, trừ khi được Thánh Linh Thiên Sơn ưu ái che chở, nếu không thì cường giả dưới Cấm Chú cũng đừng mong sống sót.

Cực Hàn Cổ Ưng là sinh vật thuần túy sống ở tầng sông băng Thiên Sơn. Trước khi phong sơn đại tuyết ập đến, chúng sẽ tích trữ một lượng lớn thức ăn, rồi cuộn mình trong sào huyệt để sưởi ấm cho nhau qua mùa đông, cầu mong có thể tỉnh lại vào mùa xuân năm sau.

– Trận tuyết hiện tại chính là tín hiệu báo trước của Thiên Sơn, bây giờ chúng ta rời đi vẫn còn kịp, – Arsène nói.

– Không cần ông nói nhiều, chuyện này chúng ta còn rõ hơn ông! – Molles mất kiên nhẫn.

– Vậy thì xin hãy cho chúng tôi rời đi trước, – Arsène đề nghị.

Thiên Sơn Thánh Liên, Arsène để người khác lấy cũng được. Không lấy được Thiên Sơn Thánh Liên 700 năm thì vẫn còn loại trăm năm, mấy trăm năm, đều không thành vấn đề. Chuyến đi này Arsène đã kiếm được bộn tiền rồi, chỉ cần sống sót rời đi, cả đời còn lại cũng đủ hưởng thụ xa hoa tột đỉnh.

– Ông đùa gì thế? Trước khi bắt được yêu nữ, Cửu Mang Cố Trận không thể giải trừ được. Tôi khuyên các người vẫn nên dồn tâm sức vào việc lùng bắt đi, nếu không có rời khỏi Thiên Sơn được hay không thì khó nói lắm đấy, – Tài Giáo Molles lạnh lùng nói.

Nghe vậy, sắc mặt của Arsène, Le Claux và Triệu Khang lập tức thay đổi. Cửu Mang Cố Trận này vây nhốt toàn bộ bọn họ ở Cửu Ngân Chi Địa? Nói cách khác, nếu họ muốn rời đi, nhất định phải được sự cho phép của các tài giáo này?

Có trời mới biết yêu nữ kia trốn ở đâu, hay thậm chí đã chết dưới khe băng nào đó rồi. Nếu không tìm được, chẳng lẽ bọn họ phải chôn cùng ở đây sao?

– Thưa Tài Giáo đại nhân, chúng tôi chỉ hỗ trợ chứ không có nghĩa vụ... – Giọng điệu của Liệp Vương Arsène đanh lại.

– Có thời gian ở đây phí lời thì không bằng mau chóng tìm ra yêu nữ đi. Bắt được yêu nữ, chúng ta hoàn thành nhiệm vụ, các người được Thiên Sơn Thánh Liên, mọi người cùng nhau xuống núi... Khi nào tìm được thì khi đó sẽ giải trừ Cửu Mang Cố Trận, – Tài Giáo Molles nói, giọng không chút cảm xúc.

Liệp Vương Arsène nghe câu này, sắc mặt âm trầm đến đáng sợ, chút cung kính dành cho Dị Tài Viện trước đó đã bay sạch. Sự ngang ngược của Dị Tài Viện ông ta đã sớm nghe qua, nhưng không ngờ lại đến mức này, muốn kéo theo nhiều pháp sư như vậy chôn cùng ở Thiên Sơn.

Tin tức về phong sơn đại tuyết được truyền đến tai những người khác thông qua những phương thức rất cổ xưa, các pháp sư trong liên minh không ngừng chửi rủa.

– Chuyện này đối với chúng ta lại là tin tốt. Bão tuyết thế này che khuất tầm nhìn, e là chúng ta có giết tên tài giáo nào thì cũng chẳng ai hay biết, – Mạc Phàm cười toe toét. – Trận tuyết này đến đúng lúc vãi, còn giúp mình che giấu tội vặt là xử lý tên Hình Huy kia.

Mọi người đều bị vây trong cơn bão tuyết mịt mùng, một vài nhóm người mất tích không rõ lý do cũng là chuyện hết sức bình thường. Bị mãnh thú Thiên Sơn tha đi, hay không cẩn thận ngã xuống rồi bị tuyết vùi lấp không dậy nổi... Tuyết rơi sẽ khiến mọi cái chết cuối cùng đều hóa thành một màu trắng tinh khôi.

– Hình như chúng ta có lý do chính đáng để phá Cửu Mang Cố Trận rồi đấy, – Triệu Mãn Duyên nói.

– Trong liên minh pháp sư có không ít nhân tài, chắc chắn bọn họ biết cách phá cái cố trận này. Đến lúc đó chúng ta khuếch đại sự đáng sợ của phong sơn đại tuyết lên một chút, có khi chẳng cần chúng ta ra tay, bọn họ cũng sẽ tự tìm cách phá cái lồng sắt này thôi, – Mạc Phàm nói.

Ai mà muốn bán mạng cho kẻ khác chứ?

Hành động này của Dị Tài Viện chẳng khác nào tự rước lấy phiền phức. Dưới trời tuyết thế này, Dị Tài Viện có thần thông quảng đại đến mấy cũng không thể biết ai đã phá hoại Cửu Mang Cố Trận. Vì thế, nhóm Mạc Phàm chẳng cần phải làm gì cả, chỉ cần lặng lẽ chờ đợi các “kỹ thuật viên” bên trong liên minh pháp sư hành động trong bóng tối. Có lẽ vào lúc này, liên minh pháp sư mới thực sự đồng tâm hiệp lực.

Trận tuyết lớn này là lớp ngụy trang tốt nhất cho Tần Vũ Nhi. Nhìn thấy toàn bộ Thiên Sơn trắng xóa bị bao trùm trong tuyết, Mục Ninh Tuyết khẽ thở phào nhẹ nhõm.

– Mà này, nếu cô ấy không xuống núi, liệu có bị vùi ngủ vĩnh viễn trong sông băng không nhỉ? – Triệu Mãn Duyên đột nhiên nghĩ đến vấn đề này.

Mục Ninh Tuyết lắc đầu, nói:

– Cô ấy có thể vượt qua mùa đông này.

– Haiz, Thiên Sơn quả là ưu ái cô ấy hơn những người khác, – Mạc Phàm nói.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!