Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 2120: CHƯƠNG 2054: MỘT NỬA ĐỒ ĐẰNG THÚ

Tiểu bạch hổ nghe vậy thì hết sức không phục, tốc độ của nó cực nhanh, trong làn nước chỉ còn lại một đường viền trắng lướt đi. Trong nháy mắt, nó đã lẻn đến bên cạnh Mạc Phàm, ngoạm chính xác một cánh hoa Thiên Sơn Thánh Liên rồi ung dung rời đi, cứ như thể đó chỉ là một cọng cỏ dại.

"Tiểu tổ tông, nhả ra!" Mạc Phàm vội vàng gọi tiểu bạch hổ lại: "Ngươi pro quá rồi, phiền ngươi nhả đóa hoa ra, có bất mãn gì cứ trút lên người ta đây."

Tiểu bạch hổ phát ra một tiếng "hừ" lạnh, ra vẻ kiêu ngạo của một vị hổ vương, chỉ có dòng nước dãi trong suốt bên khóe miệng là hơi mất hình tượng.

"Ta lấy thịt bò kho tương cho ngươi, ngươi trả cánh hoa lại cho ta... Ồ, đúng rồi, nếu ngươi còn bảo bối gì khác thì cứ tha về đây, ta đổi cho ngươi bằng món thịt bò kho tương 15 tệ một cân trân quý của ta. Nói thật nhé, thịt bò kho tương chính là thần vật của nhân loại chúng ta đấy, nếu ngươi không phải Thánh Linh Bạch Hổ Thiên Sơn thì ta còn lâu mới đổi, ngươi nghĩ cho kỹ đi. Ăn Thiên Sơn Thánh Liên chẳng khác nào nhai rơm, làm sao so được với hương vị đậm đà cay cay của thịt bò kho tương chứ?" Mạc Phàm nghiêm túc nói với tiểu bạch hổ.

Tiểu bạch hổ hung hăng gật đầu. Từ nhỏ nó đã ở Thiên Sơn, ăn Thánh Liên trừ bữa như người thường ăn rau dại, ăn đến sắp nôn ra rồi. Thịt bò kho tương này ngon bá cháy, đâu có giống lũ trâu bò dai như sắt trên Thiên Sơn, nhai không khác gì gặm lá thép.

"Ê a..." Tiểu bạch hổ vung vẩy chân, lại chơi trò "đoán xem ta nói gì" mà nó yêu thích nhất.

"Ngươi nói là, tuyết lớn đã phong tỏa núi, phải đến mùa xuân năm sau ngươi mới về được?" Mạc Phàm hỏi.

"Ê a!" Tiểu bạch hổ rất hài lòng, cuối cùng thì tên ngốc Mạc Phàm này cũng hiểu được ngôn ngữ của nó.

"Cha mẹ ngươi đâu, họ không lo cho ngươi à, không xuống núi tìm ngươi sao?" Mạc Phàm hỏi tiếp.

"Ê a."

"Mùa xuân năm sau họ mới xuống núi, cho nên ngươi có thể rong chơi cả mùa đông này? Mẹ nó, ngươi đúng là cái đồ không làm nên trò trống gì!" Mạc Phàm có chút cạn lời.

Con tiểu bạch hổ này rốt cuộc là bị đứt dây thần kinh nào vậy? Là một sinh vật mạnh mẽ và hiếm có của Thiên Sơn, lại còn là một đứa trẻ, sao có thể không sợ người lạ như thế chứ? Cha mẹ nó không dạy là không được nói chuyện với người lạ, không được tùy tiện đi theo người lạ hay sao? Xã hội bây giờ hiểm ác biết bao, nếu không phải tình cờ gặp được một thanh niên chính trực, tâm địa thuần khiết thiện lương như mình thì không chừng đã bị lột da làm ủng rồi.

"Hay đây chính là sức hút nhân cách?" Mạc Phàm cẩn thận ngẫm lại, tại sao tiểu bạch hổ lại muốn đi cùng bọn họ xuống núi, ngoài lời giải thích này ra thì chẳng còn lý do nào khác.

Rốt cuộc tiểu bạch hổ đã sắp xếp thế nào thì Mạc Phàm cũng không biết, tâm cơ của con hổ này cũng sâu thật, dường như nó đã sớm ủ mưu làm sao để nhân lúc tuyết lớn phong sơn mùa đông này trốn xuống núi chơi, vừa hay lại đi nhờ được xe của Mạc Phàm.

"Mạc Phàm, Mạc Phàm!"

Giọng nói lo lắng của Linh Linh vang lên từ bên ngoài.

"Anh ở đây, sao thế?" Mạc Phàm hô lên.

Linh Linh theo tiếng gọi mở cửa chạy vào.

"Đồ lưu manh!" Linh Linh lập tức xoay người bỏ đi.

Tắm xong, tinh thần Mạc Phàm sảng khoái vô cùng, đặc biệt là khi thấy Triệu Mãn Duyên, Giang Dục, Ngải Giang Đồ vẫn còn đang chịu đựng cái lạnh buốt, tâm trạng của hắn lại càng thêm vui vẻ.

"Linh Linh, vội vàng tìm anh có chuyện gì thế?" Mạc Phàm đi tới phòng khách, thấy Linh Linh đang cầm bút, dáng vẻ tập trung ghi chép gì đó.

Mạc Phàm lại gần xem, phát hiện Linh Linh đang vẽ một đồ án.

"Anh xem đây là cái gì?" Linh Linh nói.

"Không biết." Mạc Phàm lắc đầu.

"Hôm đó nhìn thấy Thiên Ngân Bạch Hổ, em đã ghi nhớ ngân ấn trên trán nó, sau đó thử so sánh ấn ký của hổ với những dấu ấn Đồ Đằng khác mà chúng ta đã biết. Anh đoán xem em phát hiện ra điều gì?" Linh Linh hơi hưng phấn nói.

"Không biết." Mạc Phàm lại lắc đầu.

"Dấu ấn của Thần Lộc Đồ Đằng có độ trùng khớp với ngân ấn trên trán Thiên Ngân Bạch Hổ gần 50%!" Linh Linh nói.

"Điều này nói lên cái gì?" Mạc Phàm hỏi.

"Nói rõ suy đoán trước đây của chúng ta là chính xác, Thiên Ngân Bạch Hổ chính là hậu duệ của Đồ Đằng, hơn nữa chỉ cách một đời. Nói cách khác, chúng ta chỉ cần tìm được đời trước của Thiên Ngân Bạch Hổ là có thể tìm ra Đồ Đằng Thú Thiên Sơn rồi!" Linh Linh nói.

"Ầy... Thiên Ngân Bạch Hổ đời sau thì đúng là dễ tìm thật." Mạc Phàm liếc nhìn tiểu bạch hổ có bộ lông xù như bờm sư tử, nói tiếp: "Nhưng muốn tìm Thiên Ngân Bạch Hổ đời trước thì khó lắm, chúng ta lại không lên núi được."

"Nhưng chúng ta đã có manh mối rõ ràng." Linh Linh nói.

"Cái này cũng đúng. À phải rồi, hay là chờ đến mùa xuân năm sau, cha mẹ tiểu bạch hổ nhất định sẽ xuống núi đón nó về, chúng ta có thể thương lượng với nó một chút, bảo ông bà nó đến đón." Mạc Phàm nói.

"Đầu óc anh bị băng hòa tan rồi đúng không?"

"Linh Linh à, trẻ con đừng nói những câu độc mồm như thế, cẩn thận sau này ngực không lớn được." Mạc Phàm nói.

"Hừ."

"Linh Linh, trên trán tiểu bạch hổ cũng có ngạch ấn, em so sánh thử xem, có phải độ trùng khớp là 25% không?" Mạc Phàm nói.

"Trước đây em cho rằng Thần Lộc và Đồ Đằng Bạch Hổ thuộc về hai Thánh Thú Đồ Đằng khác nhau, không ngờ chúng lại có quan hệ mật thiết như vậy. Nói thế thì cách phân nhóm trước đó có vấn đề, Thiên Sơn Thánh Ngân Bạch Hổ hẳn phải được xếp vào nhóm của Thần Lộc..." Linh Linh rơi vào trạng thái suy tư, không để ý đến lời Mạc Phàm nói.

Mạc Phàm bất đắc dĩ lắc đầu, cảm thấy mình nên đi xử lý Thiên Sơn Thánh Liên một chút, thứ này bán được không ít tiền, ma cụ Siêu Giai của hắn có hy vọng rồi.

Mạc Phàm vừa định xoay người rời đi thì Linh Linh bỗng nhiên hét lớn một tiếng. Mạc Phàm giật cả mình, suýt nữa làm rụng mất cánh hoa Thiên Sơn Thánh Liên trên tay.

"Em làm gì thế?" Mạc Phàm chạy về.

"Anh xem, anh xem đi, tự anh nhìn đi..." Linh Linh chỉ vào màn hình mini của mình, cả người hưng phấn đến mức không kiềm chế nổi.

"Một trăm phần trăm?" Mạc Phàm thấy hệ thống so sánh hiện lên một chỉ số.

Để tìm kiếm nhiều Đồ Đằng, Linh Linh đã tự mình viết ra một chương trình. Hệ thống này hoạt động tương tự như so sánh dấu vân tay, chuyên dùng để ghép nối các mảnh ấn ký Đồ Đằng, cũng có thể suy luận và phục dựng lại một vài ấn ký.

Vừa nãy, Linh Linh dùng ngạch ấn của Thiên Ngân Bạch Hổ để so sánh với Thần Lộc, nhưng thực ra hệ thống đã so sánh với tất cả các ấn ký Đồ Đằng khác, cuối cùng phát hiện ấn của Thần Lộc Đồ Đằng có độ trùng khớp cao nhất.

Thiên Ngân Bạch Hổ là 50%, điều đó chứng tỏ nó là hậu duệ của Đồ Đằng Bạch Hổ Thiên Sơn, xem như là một nửa Đồ Đằng Thú.

Nhưng hiện tại... con số 100% này là của ai? Ai mới là Đồ Đằng thật sự, mang huyết thống thuần khiết nhất?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!