Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 2127: CHƯƠNG 2061: BẢY NGƯỜI CAI QUẢN THÁNH THÀNH

Một khi đã đầu tư sâu như biển, từ nay về sau vĩnh viễn là người nghèo.

Thực ra Mạc Phàm vẫn còn chút lo lắng đề phòng, nhưng nghĩ đến việc Nham hệ có Thiên Chủng cùng bốn hiệu ứng phụ mạnh mẽ, dù mình vẫn chỉ là một pháp sư cao giai quèn thì cũng tuyệt đối có thể đánh cho pháp sư siêu giai nát mông, tâm trạng hắn lại trở nên cực kỳ phấn khích.

Thiên Chủng là thứ cầu mà không được, bốn hiệu ứng phụ lại càng bá đạo, những thứ như vậy biết tìm ở đâu bây giờ? Sau này cũng không cần gọi mình là Lôi Hỏa Đại Ma Đầu hay Ám Ảnh Soái Pháp nữa, cứ trực tiếp quỳ xuống hô to Nham Hoàng Mạc Phàm là được rồi.

Đang say sưa với cái tên Nham Thần, những con Linh Nga ở gần đó đột nhiên trở nên hoảng hốt, chúng vội vàng đập cánh bay vào trong căn nhà gỗ nhỏ của Du Sư Sư.

Tiểu Nguyệt Nga Hoàng và tiểu bạch hổ đang chơi đùa say sưa không biết trời đất gì cũng nhận ra điều đó, chúng nhanh chóng quay về nhà gỗ, khuôn mặt nhỏ nhắn cảnh giác nhìn về phía luồng trọc khí đang bay tới.

"Ầy, làm u linh như ta thật là thất bại, một ngọn núi nhỏ đầy cây thế này mà vẫn bị hai nhóc này phát hiện ra hành tung." Cửu U Hậu bay vào trong sân, chậm rãi hiện hình giữa luồng trọc khí.

"Cậu và cô ta ra ngoài sân nói chuyện đi, chúng nó không thích loại khí tức này." Du Sư Sư nói.

"Được." Mạc Phàm nhìn dáng vẻ của đám Linh Nga là biết, chúng nó rất sợ Cửu U Hậu.

Cửu U Hậu cùng Mạc Phàm đi ra một nơi xa hơn, tâm tư của Cửu U Hậu vẫn nặng trĩu như trước, trực tiếp biến thành dáng vẻ của Du Sư Sư, hai tay vuốt mái tóc dài phía sau, ra vẻ thanh thuần không nhiễm bụi trần.

"Nhớ lúc đầu, ta cũng là một cô gái mặt hoa da phấn, tâm như nước giếng đấy nhé." Cửu U Hậu nói.

"Thế cô không phải là hoạn quan chi hậu sao?"

"Là quan hoạn cơ đấy!" Cửu U Hậu cười lớn.

"Ồ ồ, thế có gì khác nhau không?" Mạc Phàm hỏi.

Cửu U Hậu tỏ vẻ khinh thường, nói chuyện với kẻ vô học như Mạc Phàm thật chẳng có gì thú vị, thôi thì vào thẳng vấn đề chính.

"Chuyện bây giờ hơi rắc rối rồi, ta cảm thấy mình không thể tuân thủ chuyện Đại vương đã giao phó." Cửu U Hậu nói.

"Cô muốn thả tự do cho tôi?" Mạc Phàm hỏi.

"Ta vốn cho rằng Đại vương dự định dùng Hoàng Lăng để đưa Bát Phương Vong Quân cùng đến Thánh Thành ở châu Âu. Nếu khai chiến, dù không thể san bằng Thánh Thành thì cũng biến nó thành một đống phế tích. Thế nhưng Đại vương lại không muốn thấy cảnh máu chảy thành sông... Haiz, Đại vương vẫn nhân từ như thế, không phải con cháu của mình thì khách khí làm gì. Đổi lại là ta, nhất định phải khiến Thánh Thành sinh linh đồ thán, để cho chúng biết thế nào là tôn trọng vong linh." Cửu U Hậu nói.

"Không mang theo Vong Quân sao? Kẻ mà Thánh Thành thực sự muốn xử lý là lão đại, mà lão đại lại đi một mình đến đó?" Mạc Phàm có chút không dám tin.

"Thực ra Vương cũng cân nhắc cho chúng ta, dù sao Thánh Thành cũng có Thánh Quang cấm chế cực mạnh, đám vong linh chúng ta đến đó chẳng khác nào bị hỏa táng tập thể." Cửu U Hậu nói.

"Ẹc... cái ví dụ này của cô, cũng không ổn lắm đâu."

"Đại vương không cho cậu nhúng tay, cũng không cho Bát Phương Vong Quân chúng ta nhúng tay, cả sự kiện này Vương chỉ muốn tự mình kết thúc." Cửu U Hậu nói.

"Nhưng đó là một cái bẫy, không phải sao?" Mạc Phàm nói.

"Vì thế nên ta mới không muốn tuân thủ... chúng ta đến Thánh Thành thôi. Ta không vào được, cậu có thể giúp ta. Còn tên Hắc thủ trong nước, cứ tạm tha cho hắn vài ngày, chờ từ Thánh Thành trở về rồi giết sau cũng không muộn." Cửu U Hậu nói.

"Tôi đang chờ câu nói này của cô đấy." Mạc Phàm nói.

Có nơi nào không dám xông, có việc gì mà không dám làm.

...

Thánh Thành nằm ở phía tây dãy An-pơ, do Thánh Tài Viện và Dị Tài Viện cùng nhau quản chế. Pháp luật được sinh ra từ đây, và tất cả pháp sư trên toàn thế giới đều phải tuân thủ.

Từ trước đến nay, sách vở không hề nhắc đến Thánh Tài Viện và Dị Tài Viện, bởi vì họ đã thành lập các Hiệp Hội Ma Pháp trên khắp thế giới, nhưng lại độc lập với Hiệp Hội Ma Pháp, không can thiệp vào việc chấp hành của Hiệp Hội Ma Pháp, không tham dự vào bất kỳ tranh đấu nào của Hiệp Hội Ma Pháp. Họ được gọi là người quản lý của Thần, chỉ giám sát, chỉ tuần tra, chỉ tịnh trừ.

Dưới Thần là bảy Đại Thiên Sứ.

Trong Thánh Thành có bảy vị Thánh Sư cường đại nhất, cũng chính là danh xưng của bảy Đại Thiên Sứ, lần lượt là Michael, Raguel, Rafael, Gabriel, Uriel, Sariel, Metatron, Remiel.

Hắc Giáo Đình có bảy Hồng Y Giáo Chủ, cũng tham chiếu theo hình thức của bảy Thánh Pháp Sư Thánh Thành. Điều thú vị là, ngoại trừ ba người chuyên trấn thủ Thánh Thành là Raguel, Rafael và Uriel, thì bốn người còn lại chưa từng công khai thân phận.

Nói cách khác, bốn vị Đại Thiên Sứ còn lại là ai thì trên thế giới này không một ai biết. Mọi người đều biết họ tồn tại, cũng biết họ đang dò xét thế giới này, nhưng vẫn mãi không thấy bóng dáng của họ, tựa như những sứ giả của Thần giáng lâm nhân gian.

Mạc Phàm vốn không biết gì về chuyện của Thánh Thành, sau khi cùng Mục Ninh Tuyết và Cửu U Hậu giả làm du hiệp ma pháp, hắn mới từ từ nghe Mục Ninh Tuyết và Cửu U Hậu kể về kết cấu của Thánh Thành.

Cửu U Hậu cần một cơ thể phù hợp để ký sinh, không muốn bị Long Diệu cấm chế của Thánh Thành chặn lại ở ngoài cửa, nên nhất định phải ký sinh lên một cô gái có điều kiện cực kỳ hà khắc.

Mà người Cửu U Hậu chọn lại khiến Mạc Phàm khá bất ngờ, đó chính là cô em gái bán cà phê ở đầu đường mà hắn từng gặp ở Mỹ, sau đó lại gặp ở Học viện An-pơ, Lý Vũ Nga.

Vì thế, Mạc Phàm không thể không cố ý chạy một chuyến đến Học viện An-pơ để nhờ Lý Vũ Nga giúp đỡ.

Lý Vũ Nga cũng là một cô gái hiểu chuyện đến bất ngờ. Bị u linh nhập là một chuyện rất kỳ lạ, rõ ràng bản thân vẫn có ý thức, nhưng cơ thể lại bị người khác điều khiển. Trong suốt hành trình, vạn nhất Cửu U Hậu có "làm này làm nọ" với Mạc Phàm bên cạnh, Lý Vũ Nga dù muốn cũng không thể phản kháng, mọi lạc thú đều do Cửu U Hậu hưởng hết.

"Có bốn Đại Thiên Sứ chưa rõ thân phận, khả năng họ cũng chính là Hồng Y Giáo Chủ cũng rất lớn đúng không? Ví dụ như họ đang thi hành một nhiệm vụ nào đó, nhưng thực chất lại tồn tại tì vết lớn, hoặc có dấu hiệu tội ác, nên mới sáng tạo ra thân phận Hồng Y Giáo Chủ của Hắc Giáo Đình. Vừa ôm thân phận Đại Thiên Sứ, vừa có tội lỗi gì thì đùn đẩy hết cho Hồng Y Giáo Chủ, đây chẳng phải là đùa giỡn với dân chúng trong ván cờ quyền mưu thế này sao?" Mạc Phàm nói.

"Mạc Phàm, nếu bây giờ chúng ta đang ở trong một câu chuyện dài tập, mà loại người như cậu lại đi tiết lộ âm mưu cuối cùng, thì quá nửa sẽ là kẻ chết đầu tiên trong kịch bản. Nếu kịch bản cẩu huyết một chút, cậu sẽ chỉ nói được nửa câu rồi ngã xuống vì trúng độc." Cửu U Hậu khó chịu nói.

"... Trí tưởng tượng của tôi hơi phong phú, nhưng cũng không loại trừ khả năng này." Mạc Phàm tỏ ra lúng túng.

"Bảy Đại Thiên Sứ đều có năng lực Cấm Chú, mà Cấm Chú có chữ 'cấm' là do sức mạnh hủy diệt mà nó mang lại. Nơi nào Cấm Chú giáng xuống, trong vòng chục năm sẽ không một ngọn cỏ mọc nổi, nguyên tố hỗn loạn, không gian bóp méo, về cơ bản là tất cả sinh mệnh, bao gồm cả nhân loại, đều không thích hợp để sinh tồn... Ồ, đám vong linh chúng ta đều phỉ nhổ vào cái mảnh đất bị Cấm Chú tàn phá này." Cửu U Hậu nói.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!