— Giết ư? Đúng là mụ ta đã rỉ tai mẹ rằng ngươi ưu tú hơn bọn ta quá nhiều, hành động có hơi cực đoan, nhưng ta đâu có giết mụ. Ta còn đặc biệt yêu thích huyết thống của mụ nữa là. Ngươi xem, chẳng phải mụ ta vẫn đang ở chỗ ta đây sao? — Euryale nở nụ cười.
Một làn sương hồng nhạt hiện ra trên mặt Euryale, dung mạo của ả cũng bắt đầu biến đổi theo, khóe mắt mở rộng hơn, sống mũi cao hơn, ngay cả đôi môi cũng trở nên căng mọng.
Làn sương tan đi, dung mạo của Euryale đã hoàn toàn thay đổi. Đó là một khuôn mặt rất trưởng thành, mang khí chất của một người phụ nữ khoảng 30-40 tuổi, chiếc cổ trắng thon dài cùng gò má đầy đặn khiến bà trông đặc biệt cao quý.
Apase nhìn thấy khuôn mặt này, trong mắt lóe lên một tia kinh ngạc, sau đó là sự phẫn nộ ngút trời.
Apase không thể nào quen thuộc hơn với khuôn mặt này nữa. Dù Apase có mẹ, nhưng người mẹ đó lại giống như một nữ hoàng cao cao tại thượng, mọi lời nói và cách giáo dục nàng đều mang giọng điệu nghiêm nghị. Apase chỉ cảm nhận được sự lạnh lẽo và nghiêm khắc từ bà.
Người thật sự chăm sóc Apase một cách tỉ mỉ lại là mẫu nương của nàng, một người mẹ hiền dịu, chu đáo, luôn che chở và bảo vệ nàng.
Mẫu nương của Apase là con người, nhờ vậy mà Apase mới được học ngôn ngữ và trí tuệ của nhân loại. Nhưng cuối cùng, mẫu nương vẫn bị hai người chị của nàng giết chết.
Apase đã chấp nhận sự thật này nhiều năm, nhưng không ngờ Euryale lại chiếm lấy gương mặt của mẫu nương, khoác lên mình dáng vẻ của người nàng yêu quý nhất.
Nghĩ đến việc khuôn mặt này bị người phụ nữ tàn bạo và ghê tởm kia sử dụng, Apase chỉ muốn trút hết lửa giận trong lòng ra ngoài.
Nơi này là Thánh Thành, Medusa bọn họ cũng chỉ có thể sống như con người, không thể bộc lộ bất kỳ năng lực đặc thù nào. Nhưng nếu đến mức ngọc đá cùng tan, Apase hoàn toàn có thể dẫn người của Thánh Tài Viện tới đây, cùng lắm thì đồng quy vu tận.
Thế nhưng, vừa nghĩ đến việc làm vậy sẽ khiến đại tỷ Cessna hưởng lợi, Apase lại vô cùng không cam lòng, không muốn dùng cách ngu xuẩn như vậy.
Euryale vẫn còn định chọc tức Apase thêm, nhưng đôi mắt rắn của ả đột nhiên nhìn chằm chằm ra cửa tiệm, lộ vẻ cảnh giác.
— Có người đến, chị phải đi trốn một lát. Apase, phải hứa với chị là giữ gìn bản thân cho tốt nhé. — Euryale cười, sau đó chậm rãi lùi vào sau tấm rèm cửa.
Tấm rèm vẫn còn khẽ lay, chiếc chuông gió treo trên cửa tiệm rung lên. Một người đàn ông mặc trang phục Tài Phán Sư uy nghiêm bước vào, ánh mắt sắc bén quét một vòng quanh cửa tiệm.
Ánh mắt của vị Tài Phán Sư anh tuấn uy vũ lướt qua, lúc này bà chủ đã trở lại dáng vẻ một phụ nữ trung niên trang điểm đậm, đôi môi đỏ mọng trông đặc biệt quyến rũ.
Tuy rất giống nhưng Apase biết đây không phải Euryale.
— Sao lại là cô? — Sau khi quét mắt một vòng, ánh mắt của vị Tài Phán Sư kia dừng lại trên người Apase. Vẻ mặt nghiêm túc ban nãy lập tức biến thành kinh ngạc và vui mừng.
Nhưng gã Tài Phán Sư này rất biết cách che giấu cảm xúc, nhanh chóng khôi phục lại vẻ trấn định ban đầu.
Apase ngẩng đầu, liếc nhìn người đàn ông châu Á này, có chút bất ngờ khi Thánh Thành cũng thu nạp cả Tài Phán Sư không mang huyết thống châu Âu.
Tài Phán Sư ở Thánh Thành có địa vị cực cao, không thua kém gì các Nữ Hiền Giả của Thần Miếu Parthenon. Bọn họ nắm giữ sức mạnh và quyền phán xét tối cao, về cơ bản có thể được xem là nam thần trong lòng tất cả thiếu nữ ở các quốc gia châu Âu.
Trong tiệm không thiếu các cô gái, sau khi nhìn thấy vị Tài Phán Sư, tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía anh ta, giống như gặp được một ngôi sao quốc tế, không kìm được mà phấn khích.
Apase thì chẳng phấn khích nổi. Thứ nhất, nàng không ngờ gã Tài Phán Sư này lại quen mình. Thứ hai, nàng không ngờ gã này lại chính là Tổ Hướng Thiên, người đã hẹn quyết đấu với Mạc Phàm.
Tổ Hướng Thiên là Tài Phán Sư của Dị Tài Viện?
Nếu Mạc Phàm mà biết chuyện này, chắc chắn cũng sẽ kinh ngạc lắm.
— Cô không nhớ ra tôi à? Ồ… — Tổ Hướng Thiên có chút bối rối nhìn Apase, trong lòng vô cùng thất vọng.
Tổ Hướng Thiên có chút hối hận, hối hận vì lúc trước đã không hoàn toàn dẫm nát Mạc Phàm. Không biết nửa năm qua, tên súc sinh Mạc Phàm đó có làm chuyện gì tồi tệ với cô gái thuần khiết tuyệt sắc này không.
Kể từ lần gặp ở Hy Lạp, mỗi khi đêm về, Tổ Hướng Thiên lại nhớ đến cô gái xinh đẹp như thiên thần bên cạnh Mạc Phàm. Lần đầu gặp, hắn đã rất rung động. Lần thứ hai gặp lại, hắn cảm thấy mình đã có chút sa ngã. Hắn đã từng qua lại với không ít thiếu nữ xinh đẹp như Apase, nhưng tất cả cũng chỉ là vui chơi qua đường, không thể nào dập tắt được ngọn lửa cuồng nhiệt và khao khát trong lòng.
Hôm nay, Tổ Hướng Thiên chỉ đến đây theo manh mối, không ngờ lại gặp được người con gái khiến mình hồn xiêu phách lạc, quên cả nhiệm vụ mà Đại Tài Phán Sư đã giao phó.
— Nhớ chứ. — Apase khôi phục lại dáng vẻ thiếu nữ tràn đầy sức sống, nụ cười cũng ngọt ngào hơn.
Vừa rồi Tổ Hướng Thiên còn trưng ra bộ mặt lạnh lùng, ai ngờ nụ cười hoàn mỹ này lại lột phăng lớp ngụy trang nhiều năm của hắn, trong mắt lóe lên ánh sáng cực nóng.
— Nếu cô ở đây… — Tổ Hướng Thiên vẫn chưa ngu hẳn, hắn nhanh chóng nhớ ra Apase luôn đi cùng Mạc Phàm. Tuy không rõ quan hệ của họ là gì, nhưng thấy Apase thì lại nhớ tới Mạc Phàm.
— Tôi lén ra ngoài chơi thôi. Anh Mạc Phàm bảo vệ tôi ở trường học, tôi lừa anh ấy là trường tổ chức đi Thánh Thành tham quan, nên anh ấy mới yên tâm để tôi đi.
Mặt Tổ Hướng Thiên đanh lại, không để lộ quá nhiều cảm xúc, nhưng trong lòng chỉ muốn đè cô gái này xuống mà hung hăng chiếm đoạt.
— Ừm, ừm. Tuy cô có một người anh trai khiến người ta khó chịu, nhưng với tư cách là một Tài Phán Sư, tôi không thể không nhắc nhở cô rằng đi du lịch một mình rất nguy hiểm. Tôi đang thi hành một nhiệm vụ khá bí mật, trong Thánh Thành có kẻ lợi dụng các cửa hàng để bắt cóc những thiếu nữ xinh đẹp. Những cô gái như cô phải đặc biệt cẩn thận, nếu không sẽ bị chúng nhắm tới. — Tổ Hướng Thiên nói.
— Cảm ơn đã nhắc nhở. — Apase nở nụ cười, dường như đã biết cách trả thù nhị tỷ.
…
Trở lại nơi ở, Apase vội vàng chạy về phòng, thấy Mạc Phàm đang ở bên trong.
— Ngươi đoán xem ta gặp phải ai? — Apase như một chú chim sẻ nhỏ, nhào tới nằm trên giường Mạc Phàm, đôi mắt tiểu hồ ly lấp lánh ánh sáng.
— Này, này, này! Đừng có nhào lên giường ta như thế! Ngươi là tiểu… ba, bốn, năm… à, tiểu lục đó! Có chút giác ngộ nào không hả? — Mạc Phàm thực sự sợ Apase.
— Tổ Hướng Thiên là Tài Phán Sư đó, đại ca ca, anh không nghĩ tới chuyện này đúng không? — Apase nói.
— Cái gì? Cái thằng cha đó là Tài Phán Sư á? — Mạc Phàm kinh ngạc.
ღ Dòng chữ cũ hoá hoa mới ღ