Ánh mắt Mạc Phàm sáng lên, cuối cùng cũng tìm thấy chút hy vọng. Bola vẫn là Bola, lúc mấu chốt luôn nghĩ ra được một cách hay ho như vậy cho hắn.
Kế hoạch lừa gạt.
Không chỉ báo thù rửa hận cho Apas mà còn đạt được mục đích của chuyến đi đến Thánh Thành lần này, ả Euryale này đúng là một cơn mưa đúng lúc.
"Trước tiên ngài cứ về chỗ ở, tôi đi hỏi thăm một chút mấy lão đồng nghiệp," Bola nói.
"Sợ là ả Euryale này khó đối phó sao?" Mạc Phàm hỏi.
"Ở bên ngoài, không một ai trong chúng ta là đối thủ của ả, nhưng ở Thánh Thành thì lại khác," Bola nói.
"Được, được, nhờ cả vào ngươi."
"Được dốc sức vì ngài là vinh hạnh của Bola tôi đây," Bola nói.
...
Mây đen che kín vầng trăng, nhưng những ngôi nhà rực rỡ sắc màu gần Thánh Thành, nơi các tiểu thương kiếm lợi nhuận chủ yếu dựa vào du lịch, vừa mất đi ánh trăng liền lập tức chìm vào bóng tối, dường như ngay cả Kim Long Chi Nhãn cũng không thể xua tan.
Bola chạy trên con đường vắng. Ở nơi không có ánh đèn, gã không cần phải lo lắng về vấn đề cái bóng.
Đi vào một cửa hàng nồng nặc mùi dầu máy đồng hồ, Bola thấy một lão nhân đang đeo kính lão sửa chữa thứ gì đó.
"Cửa hàng đóng cửa rồi, muốn mua gì thì ngày mai lại..." Lão nhân ngẩng đầu lên, nói được nửa câu thì lập tức dừng lại.
"Fielding, đã lâu không gặp," Bola nói.
"Bola... đúng là ông rồi! Trời ơi, chúng ta đã không gặp nhau hơn nửa thế kỷ rồi!" lão nhân tên Fielding kinh ngạc kêu lên.
"Trong cảm giác của tôi thì chúng ta mới không gặp nhau có vài tháng," Bola nói.
"Ông vẫn như xưa. Nhớ lúc trên chiến trường, tôi đã hứa sẽ không đến muộn trong lễ tang của ông, nào ngờ qua mấy năm, ông lại cùng một cô nương trẻ tuổi hẹn ước đến dự tang lễ của tôi," Fielding than thở.
"Tôi cũng sống không được bao lâu, phần lớn thời gian đều ngủ say. Ông là người bạn cuối cùng của tôi trên thế giới này," Bola nói.
"Đừng nói những lời như thế..."
Đang nói chuyện, bỗng nhiên ngoài cửa có tiếng bước chân dồn dập, nghe như tiếng giày cao gót.
Bola và Fielding lập tức im bặt. Không lâu sau, một cô gái mặc áo khoác màu vàng, đi giày cao gót bước vào. Mái tóc vàng rẽ ngôi phối hợp cùng bộ pháp y thần thánh, toát lên vẻ đoan trang và mỹ lệ khiến người ta không dám khinh nhờn.
Thánh Tài Pháp Sư?
Bola ngẩn người, chẳng lẽ mình đã già rồi sao, năng lực ẩn thân trong đêm cũng đã kém đi, để một Thánh Tài Pháp Sư phát hiện dễ dàng như vậy?
Lần này mà bị bắt thì phiền phức to. Bola không sợ bị bắt, nhưng vào đó cũng là một chuyện phiền phức, không có lợi cho việc đối phó với Euryale.
"Đừng căng thẳng, giới thiệu với ông, đây là Maggie, cháu gái của tôi," Fielding cười nói.
"Ông ơi, nghe cháu nói đã. Ở nội thành cháu ngửi thấy một mùi hắc ám không tầm thường, cũng không biết là kẻ nào đã che chắn khu vực này, không cho chúng cháu điều tra xử lý," Thánh Tài Pháp Sư Maggie nói.
Nói xong câu đó, Maggie quay đầu lại, với khí khái anh hùng nhìn Bola có khuôn mặt trắng bệch. Bola thì vẫn hô hấp như người bình thường.
Maggie nhìn mấy lần cũng không cảm thấy có gì khác lạ, bèn quay sang phàn nàn với ông của mình.
"Bola, ông gặp phải phiền phức gì sao?" Fielding hỏi.
"Tôi muốn đối phó với một nữ yêu."
"Ồ, vậy thì cháu gái tôi có thể giúp một việc lớn... Maggie, không phải ta đã kể cho cháu nghe về một vị chiến hữu cũ tên Bola sao?" Fielding nói.
"Ông, đừng nói nữa, cháu nghe từ lúc 3 tuổi tới tận 13 tuổi rồi, câu chuyện ông kể trước khi ngủ lúc nào cũng là chuyện này... Cháu đoán anh bạn trẻ này chính là cháu trai của chiến hữu ông nhỉ? Dáng vẻ qua lời ông miêu tả quả thực rất giống. Cậu ấy cố ý từ Hy Lạp tới đây bái phỏng ông sao? Ông à, cháu đi công tác rất nhiều, không có thời gian dẫn đường cho tiểu soái ca này đâu. Còn nữa, cháu đã nói rồi, cháu không muốn kết hôn, không cần giới thiệu bạn trai cho cháu đâu," Maggie nói.
"Maggie, cháu làm Thánh Tài Pháp Sư được mấy năm rồi mà sao lại phỏng đoán lung tung như thế. Kia không phải cháu trai của Bola, mà là Bola, chính là Bola. Chỉ là vì vài nguyên nhân đặc thù nên ông ấy không già đi mà thôi," Fielding nói.
Maggie sửng sốt, đôi mắt lại khóa chặt lấy Bola.
Lần này, Maggie quan sát tỉ mỉ, dường như đã phát hiện ra điều gì đó, đôi mắt bắt đầu trở nên sắc lạnh.
"Xem ra năng lực phân biệt của cháu đây còn phải nâng cao nhiều lắm, với tư cách là một Thánh Tài Pháp Sư..." Bola cười, để lộ hàm răng trắng, và cả cặp răng nanh của Huyết tộc.
"Thật to gan, dám xông vào Thánh Thành, coi Thánh Tài Pháp Sư chúng tôi là một lũ ngu à!" Maggie nổi giận, trong mắt tràn đầy địch ý.
"Bình tĩnh đi Maggie, mặc dù ông ấy là Huyết tộc nhưng vẫn tuân thủ thiết luật của Thánh Thành. Ông ấy là người được nhiều tiền bối ở Thánh Thành coi trọng, ước định cổ xưa cho phép ông ấy được thưởng thức kiệt tác của chính mình," Fielding nói.
"Fielding, xem ra lần này ông giúp được tôi một việc lớn... ý tôi chính là nhờ vào cháu gái của ông đó," Bola cảm khái nói.
"Ồ, cứ việc nhờ nó, cứ việc sai khiến. Lời của tôi còn có trọng lượng hơn cả mấy vị Đại Thiên Sứ trong lòng nó đấy, ngoại trừ việc bắt nó mau chóng kết hôn," Fielding nói.
...
...
Bola và Maggie đi dưới ánh đèn đường, Maggie cố ý nhìn Bola, phát hiện gã thật sự không có bóng.
"Đây là lần đầu tiên tôi gặp được Huyết tộc bậc cao như ông. Ông là đời thứ mấy?" Maggie đã biến thành một đứa trẻ hiếu học, dọc đường hỏi Bola rất nhiều chuyện.
"Tôi chỉ cống hiến cho ác ma, không phân chia đời nào để giải thích cả. Tôi cũng cần dựa vào máu để duy trì sức sống và tuổi trẻ, nhưng tôi vẫn tuân thủ giới luật thần thánh."
"Ông vừa nói về nữ yêu kia, thật sự nữ yêu đó đang làm chuyện tàn nhẫn như vậy ở Thánh Thành sao?" Maggie hỏi.
"Đúng vậy, nữ yêu đó là Ưng Thân Nữ Yêu, năm nay lại định săn giết nữ du khách. Tôi quyết định muốn dụ ả ra, nhưng ở Thánh Thành lại khiến chúng ta không thể sử dụng bất kỳ sức mạnh nào, vì thế mới cần cô cho phép," Bola nói.
"Còn nữa, ông nói tới con đường kia... đúng rồi, tôi vừa nghĩ ra, có một tài giáo trẻ tuổi hơn tôi một chút đã nhận nhiệm vụ đó. Lúc đó tôi cũng thấy hứng thú, nhưng sau khi biết là hắn thì không muốn nhúng tay vào nữa," Maggie nói.
"Tài giáo trẻ tuổi kia thì sao?" Bola hỏi.
"Tôi cũng chỉ nghe một chút đồn đại, không biết là thật hay giả, cảm thấy hắn rất dối trá. Hắn ta hình như được gọi là Tổ Hướng Thiên, đúng, chính là cái tên này, thật khó đọc," Maggie nói.
"Cô đoán chính xác rồi đấy," ánh mắt Bola lóe lên vẻ gian xảo, nói tiếp: "Tôi đã có ý tưởng sơ bộ về cách xử lý chuyện này rồi."