Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 215: CHƯƠNG 213: TAM BỘ THÁP

Bên trong trại an dưỡng tư nhân Tĩnh An, một nam tử trung niên đứng bên cạnh giường bệnh, ánh mắt dán chặt vào một người toàn thân đều băng bó bằng thạch cao.

“Phó Thiên Minh, ta hỏi ngươi lại một lần nữa. Có phải ngươi đã bị bại lộ rồi không?” gã đàn ông lạnh lùng hỏi.

“Không có! Ta xin lấy tính mạng ra thề! Lần này ta đã thăm dò kỹ lưỡng trước rồi mới hành động, chỉ đơn thuần lấy danh nghĩa trợ giúp tên Cổ Văn Thanh kia mà thôi. Tuyệt đối đám giáo viên bên đó không thể phát hiện ra được gì cả. Chỉ là ta thật sự không hiểu tại sao gã kia lại ra tay tàn nhẫn với ta như vậy.”

Gã toàn thân băng bó thạch cao nói.

Người này chính là Phó Thiên Minh, kẻ bị Mạc Phàm tung một cước đá gãy hết xương. Ánh mắt hắn lộ rõ vẻ e dè kẻ đang đứng trước mặt.

“Ta sẽ có sắp xếp khác. Nhiệm vụ của ngươi bây giờ là dưỡng thương cho tốt. Sau khi khỏi hẳn, ngươi dùng người của mình đi tìm hắn báo thù rửa hận, đánh lừa dư luận giúp ta.” gã đàn ông đứng bên cạnh nói, sát khí nồng đậm toát ra.

“Tu sĩ đại nhân, tên này ở học phủ Minh Châu vốn có rất nhiều kẻ thù. Cho dù các ngài không ra tay với hắn thì hắn cũng bốn bề thọ địch. Theo ta thấy, thời cơ thích hợp nhất chính là kỳ kiểm tra vào Chủ giáo khu. Ta nhận được tin tức có mấy đệ tử thế gia dự định liên thủ đối phó với hắn trong kỳ kiểm tra đó.” Phó Thiên Minh nói.

“Không cần ngươi phải dạy khôn ta. Ta tự có chủ ý của mình.” gã đàn ông lạnh lùng đáp.

Sau cuộc trò chuyện, gã đàn ông tỏa ra sát khí kia liền rời đi. Phó Thiên Minh gắng gượng chống đỡ thân thể nhìn ra ngoài cửa sổ. Cảnh tượng trước mắt khiến hắn hoảng sợ. Hắn phát hiện sau khi vị tu sĩ đại nhân này bước vào bóng tối, lập tức có mấy thân ảnh dữ tợn lẽo đẽo theo sau…

Hiển nhiên, những thân ảnh đó chính là đám Hắc Súc Yêu mà vị tu sĩ này nuôi dưỡng. Nghe nói đám Hắc Súc Yêu này được luyện chế từ nửa người nửa thi. Chúng quả thực là những sinh vật xấu xí, hèn hạ và thảm thương nhất thế giới này!

“Mạc Phàm, để xem lần này ngươi có trốn thoát được nữa không?”

Trong bụi cỏ âm u, vị tu sĩ đại nhân kia đột nhiên đứng sững lại, đôi mắt hắn nhìn chằm chằm về phía ngọn đèn dầu vẫn đang chiếu sáng học phủ Minh Châu.

Hắn chậm rãi cởi chiếc mũ trùm trên đầu xuống, để lộ ra một khuôn mặt đeo mặt nạ. Vẻ mặt của người này vặn vẹo đến mức khiến bất cứ ai nhìn vào cũng phải nổi da gà.

“Ngươi trốn vào học phủ cũng vô dụng. Ta đã nói rồi, ta sẽ biến ngươi thành nô lệ của ta, giống như đám sinh vật chó chết đang bị ta thao túng này. Ta nói là làm!” gã đeo mặt nạ hung tợn nói.

Hắn liếc nhìn đám Hắc Súc Yêu đang cố lấy lòng mình bên cạnh, rồi thô bạo đá một cước vào cổ một con. Trong ánh mắt hắn không hề có một tia thương hại nào!

Vũ Ngang có một ham muốn, đó là biến kẻ mà hắn căm hận nhất thành một con quái vật người không ra người, quỷ không ra quỷ. Nó sẽ phải vì hắn mà bán mạng, bị hắn hành hạ không khác gì một con súc vật!

Tam Bộ Tháp tọa lạc tại Chủ giáo khu của học phủ Minh Châu. Đó chính là nơi các tinh anh không ngừng tranh đoạt tài nguyên!

Tam Bộ Tháp, giống như Địa Thánh Tuyền, chính là một loại thiên tài địa bảo.

Địa Thánh Tuyền là do tự nhiên dưỡng dục mấy nghìn năm mà thành, năng lượng tích trữ trong đó có thể tẩm bổ cho cả một tòa thành, từ đó sản sinh ra rất nhiều Ma pháp sư xuất sắc.

Tam Bộ Tháp cũng có lịch sử lâu đời như Địa Thánh Tuyền, là kết tinh trí tuệ của con người. Nó là một kiến trúc ma pháp vô cùng đặc thù, có thể thu thập năng lượng phiêu tán trong trời đất về một nơi.

Nguyên tố tồn tại ở khắp mọi nơi. Sở dĩ Linh Chủng xuất hiện là vì ở nơi đó có năng lượng nguyên tố vô cùng dày đặc, trải qua năm tháng dùi rèn mà dần dần hình thành. Vị trí và cấu tạo của Tam Bộ Tháp khiến cho năng lượng trong phạm vi mấy ngàn dặm đều hội tụ về đây…

Nó giống như một bộ rễ cây khổng lồ lan tràn dưới lòng đất hàng ngàn cây số, không ngừng hút lấy năng lượng từ một vùng đất tưởng chừng như cằn cỗi để cung cấp cho một cái cây khô.

Sự ngưng tụ năng lượng này của Tam Bộ Tháp có thể nói là mấu chốt để học phủ Minh Châu đào tạo ra các thiên tài ma pháp.

Vốn dĩ nhà trường quy định chỉ những sinh viên tiến vào được Chủ giáo khu và có biểu hiện ưu việt mới có tư cách tiến vào Tam Bộ Tháp. Thế nhưng, Mạc Phàm lại là một trường hợp đặc biệt!

Cơ hội này Tiêu viện trưởng cũng đã dặn dò Mạc Phàm, hắn chỉ có một lần duy nhất, cho nên phải biết quý trọng.

Mạc Phàm biết con đường phía trước của mình có một nguy cơ trọng đại. Hắc Ám Giáo Đình đã chỉ đích danh muốn đối phó với hắn. Vì vậy, hắn không thể chần chừ thêm nữa, phải nhanh chóng nâng thực lực của mình lên một tầm cao mới.

Tam Bộ Tháp, đúng như tên gọi, là một tòa tháp hình tam giác. Nhìn từ bên ngoài, nó đứng sừng sững và được bao phủ bởi một lớp kim khí màu bạc. Chỉ cần bước chân vào Chủ giáo khu là có thể dễ dàng nhìn thấy nó.

“Viện trưởng.”

Đứng cạnh lối vào Tam Bộ Tháp là hai người đàn ông. Họ nhìn thấy Tiêu viện trưởng liền lễ phép cúi chào.

“Hôm nay đến phiên các cậu bảo vệ ở đây à? Các cậu cũng thấy rồi đấy, học sinh này đã được sự đồng ý của ta. Dẫn cậu ta vào trong đi.” Tiêu viện trưởng nói.

“A! Vị này chính là tân sinh viên của Thanh Giáo Khu. Nhớ ngày trước, sau khi vào được Chủ giáo khu, ta phải mất hai năm mới có cơ hội tiến vào Tam Bộ Tháp. Cơ duyên của học đệ thật đúng là khiến chúng ta phải ngưỡng mộ.” một trong hai người bảo vệ có vẻ thân thiện cười nói.

Mạc Phàm khiêm tốn mỉm cười.

“Đi theo ta, ta sẽ nói cho ngươi biết làm sao để vào tháp.”

Người bảo vệ liền dẫn Mạc Phàm đi về phía Tam Bộ Tháp.

Mạc Phàm đi theo hắn tiến vào một lối đi dài, có ánh sáng màu kim khí.

Đi trong lối đi này mới vài phút, Mạc Phàm đã không nhịn được mà tò mò.

Lối đi này thật kỳ quái. Dường như hắn vẫn luôn đi thẳng về phía trước. Nếu dựa theo tốc độ hiện tại, có lẽ hắn đã đi xuyên qua Tam Bộ Tháp từ lâu rồi mới phải. Tại sao đi mãi mà vẫn chưa thấy điểm cuối? Tam Bộ Tháp này nhìn từ bên ngoài đường kính cùng lắm cũng chỉ 50 mét!

“Ngươi có biết vì sao nơi này lại có tên là Tam Bộ Tháp không?” vị học trưởng bảo vệ thân thiện lên tiếng hỏi.

“Chẳng lẽ nơi này là một mê trận? Nhìn thì có vẻ chúng ta đi thẳng, nhưng thật ra là đang đi vòng. Từ lúc vào đến giờ, chúng ta đi ít nhất cũng được 500 mét, mà Tam Bộ Tháp kia rộng lắm cũng chỉ 50 mét thôi!” Mạc Phàm nói.

“Không phải. Quả thật từ nãy đến giờ chúng ta vẫn đi theo một đường thẳng. Ngươi vẫn còn là sinh viên Thanh Giáo Khu nên có lẽ chưa tiếp xúc qua lý thuyết về Không Gian hệ. Trong không gian có một khái niệm: một bước ngàn trượng, hai bước vạn dặm, ba bước vô biên! Thật ra Tam Bộ Tháp còn có một tên gọi khác là Tháp Vô Biên. Bởi vì nhìn từ bên ngoài nó không hề to lớn hùng vĩ, nhưng không gian bên trong thì lại khó mà đi đến tận cùng.” học trưởng thân thiện giải thích.

“Không Gian học?” Mạc Phàm lần đầu tiên nghe thấy danh từ này.

“Đúng vậy. Tam Bộ Tháp này là do một vị Đại hiền giả chủ tu Thổ hệ, phụ tu Không Gian hệ kiến tạo nên. Nơi này có một trận pháp không gian vô cùng kỳ diệu, cho tới bây giờ vẫn chưa có ai hoàn toàn thấu hiểu được nó. Cho nên chúng ta chỉ có thể dựa theo phương thức mà các tiền bối để lại để sử dụng. Tam Bộ Tháp có rất nhiều tầng không gian, mỗi tầng có khả năng ngưng tụ năng lượng khác nhau. Ngươi là Trung cấp Ma pháp sư, cao nhất chỉ có thể ở tầng một và tầng hai tu luyện. Nếu ngươi đi lên các tầng trên, có thể sẽ bị năng lượng nơi đó xâm nhập đến mức bạo thể mà chết.” học trưởng thân thiện nhắc nhở.

“Như vậy… làm sao ta phán đoán được mình đang tu luyện ở tầng không gian thứ mấy?”

“Cái này ngươi cứ tự mình trải nghiệm là sẽ biết.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!