Toàn thân Reynolds run lên bần bật, nhưng cơn run rẩy ấy dần chuyển thành phẫn nộ.
Con người là vậy, khi cảm xúc bị dồn nén đến cực điểm sẽ dễ dàng bùng nổ thành cơn thịnh nộ. Cơn thịnh nộ này không phải là một đòn đáp trả có tính toán, mà giống như con thú hoang mất hết lý trí, bị dồn vào chân tường liền điên cuồng lao tới cắn xé.
Trong cơn thịnh nộ, Reynolds lao về phía Trảm Không. Một cột băng xoáy cực lớn bao bọc lấy gã, sắc trắng của băng giá lan tỏa khắp Thánh Thành, tựa như một trận tuyết lớn trên bầu trời bị một sức mạnh vô hình khuấy động, tán ra tứ phía.
Một màu trắng xóa bao trùm tất cả, bụi tuyết tung bay mịt mù. Mọi người không còn nhìn thấy Thánh Thành nữa, chỉ biết rằng trong màn tuyết trắng mênh mông ấy ẩn chứa sát cơ kinh hoàng, bao phủ hoàn toàn Trảm Không vào vùng không gian tĩnh mịch đó.
Cột băng xoắn ốc ngày một lớn dần, màn tuyết trắng tựa như một đám mây khổng lồ đang chậm rãi cuộn lên. Cái lạnh thấu xương xuyên qua không gian Thánh Thành, lan đến tận chân núi An-pơ phía Tây, khiến mùa đông vốn đã lạnh lẽo nay biến thành một cơn ác hàn khủng khiếp.
Cây cỏ đọng sương, núi non phủ tuyết, thành phố đóng băng, ngay cả không khí dường như cũng bị đông cứng lại thành những tinh thể trong suốt kéo dài đến vô tận.
"Gàooo!"
Tiếng gầm rít của kim long vang vọng từ trong vùng không gian trắng xóa mịt mù. Một luồng kim quang vạn trượng xuyên thủng đám mây băng khổng lồ, bắn thẳng lên trời cao. Chỉ đến lúc này, mọi người mới đoán được kim long đang vận dụng ma lực hoàng kim của nó. Thế nhưng, vong đế tà ác kia rốt cuộc có bị thương hay không, có bị khuất phục hay không, tất cả vẫn chỉ là suy đoán.
*Boong...*
Bất chợt, một tiếng trống kỳ ảo nhưng lại gieo rắc nỗi khiếp đảm không tên vang lên. Dưới âm thanh ấy, băng tuyết đầy trời nhanh chóng tan biến.
Tiếng trống phảng phất như một loại Phạn âm có khả năng tịnh hóa trọc khí đất trời, bất kể là mây băng trắng xóa hay hào quang của kim long, tất cả đều tan biến trong âm thanh đó.
Chiến trường Thánh Thành một lần nữa hiện ra rõ ràng, mọi người trên mặt đất có thể thấy rõ tình cảnh bên trong.
Không biết từ lúc nào, vong linh đế vương đã tiến đến cách Thánh Điện chưa đầy 2 km, còn sau lưng hắn, Reynolds đang khuỵu một gối xuống đất.
Mồ hôi túa ra như băng tan, chảy ròng ròng từ trên đầu Reynolds xuống, thấm đẫm chiến y của gã. Cột băng xoắn ốc kia giờ đây chẳng khác nào trò ảo thuật của gã hề trong rạp xiếc, một khi bị vạch trần liền trở nên vô vị.
Reynolds vẫn luôn kiêu ngạo về ma pháp Băng hệ của mình, nhưng chiêu thức mạnh nhất còn chưa kịp thành hình đã bị tiếng trống quái lạ kia phá tan.
Chưa kịp bắt đầu đã bị đối phương nhìn thấu tử huyệt, một đòn tan tác.
Tiếng trống vang lên cũng chính là khúc nhạc táng hồn của Reynolds. Mồ hôi lạnh túa ra ngày một nhiều, bốc hơi nghi ngút trên đỉnh đầu, khiến gã trông như người vừa vớt lên từ hầm băng, đôi mắt tràn ngập vẻ thống khổ.
Rất nhanh sau đó, từ tai, mắt, mũi, miệng của Reynolds điên cuồng tuôn ra chất lỏng. Lần này không phải mồ hôi, mà là máu tươi.
Âm thanh của tiếng trống đã rung nát lá lách, dạ dày, gan cùng toàn bộ nội tạng của Reynolds. Gã biết sinh mệnh của mình đang dần trôi đi, trong tầm mắt mơ hồ, gã gắng gượng nhìn thấy bóng hình khoác khải bào màu đen, ánh mắt tràn ngập vẻ khinh thường, không ngừng bước về phía trước.
Rõ ràng đối phương có thể tiện tay đoạt mạng mình, nhưng lại cố tình để gã chật vật quỳ gối trên mặt đất trong đau đớn.
Không phải Reynolds đại nhân là Cấm Chú Pháp Sư sao?
Sao lại ra nông nỗi này...
Bên dưới Thánh Thành, các Thánh Tài Pháp Sư và Tài Giáo đều đã chết lặng.
Reynolds là Cấm Chú Pháp Sư, theo lý thuyết thì phải ngang cơ với sinh vật cấp Đế Vương mới đúng, tại sao trận chiến này lại có sự chênh lệch khủng khiếp đến vậy?
Kim long đâu rồi?
Kim long vẫn còn đó. Niềm trông cậy lớn nhất của Reynolds chính là sứ giả kim long.
Reynolds thất bại, nhưng chỉ cần kim long vẫn còn xoay quanh chiến trường Thánh Thành thì hy vọng của mọi người vẫn chưa bị dập tắt. Bản thân sức mạnh của Reynolds chính là triệu hồi được Vị Diện Chi Long, kim long chính là ma pháp cấm chú của gã.
Không biết từ lúc nào, long lân trên thân kim long đã vỡ nát thêm vài phần. Đôi mắt nó không còn vẻ kiêu ngạo, mà thay vào đó là ánh nhìn đầy cảnh giác như đang đối mặt với đại địch, gắt gao nhìn chằm chằm Trảm Không.
Trước đó, kim long còn ngạo nghễ chắn ngang con đường mà Trảm Không đang tiến bước, đôi cánh thần hoàng kim dang rộng đầy uy mãnh, tựa hồ muốn tuyên bố rằng đừng hòng tiến thêm nửa bước.
Nhưng hiện tại, kim long chỉ có thể lượn lờ gần Trảm Không. Trảm Không vẫn tiếp tục bước về phía Thánh Điện, còn kim long thì chỉ biết chờ đợi một cơ hội thích hợp để tấn công.
Các pháp sư Thánh Thành vẫn đang tập hợp. Trên trung tâm đại lộ Thập Tự, từng nhóm pháp sư Thánh Thành tập hợp thành những đội hình chiến đấu chỉnh tề, toàn thân tỏa ra khí thế bi tráng nghênh đón Trảm Không.
Sắc xanh lan tràn trên nền gạch Thánh Thành. Từ mặt đất nhìn lên Thánh Thành phản chiếu, mọi người kinh ngạc phát hiện, không biết từ lúc nào, trên đại lộ Thập Tự của Thánh Thành đã được bố trí một ma pháp cạm bẫy chấn động.
Quỹ tích của ma pháp cạm bẫy này chằng chịt khắp nơi trong Thánh Thành để truyền dẫn ma năng, lấy những tòa nhà và tháp canh làm điểm hội tụ. Dấu ấn màu xanh lít nha lít nhít tựa như một bản đồ thành thị, ẩn chứa một thần lực mà không ai biết tới.
Những đội hình pháp sư Thánh Thành bắt đầu cùng nhau ngâm xướng. Những ký tự cổ xưa trúc trắc hiện ra, tỏa sáng rực rỡ rồi bay lên cao. Mỗi một ký tự đều nắm giữ ma lực đặc thù, khiến cho những dấu ấn màu xanh bên trong bản đồ thành thị càng thêm sáng chói.
Kia không phải là thành hoa của Thánh Thành sao?
Khi tất cả các dấu ấn đều sáng lên, mọi người mới nhận ra đó chính là một đóa hoa Phạn Quỳ màu xanh.
Chưa ai từng thấy một đóa Phạn Quỳ nào khổng lồ đến thế. Thậm chí những lão nhân đã sống ở Thánh Thành 40, 50 năm cũng không hề biết rằng đường phố, tháp chuông, giáo đường nơi đây lại được phân bố dựa theo hình dáng những cánh hoa Phạn Quỳ. Và khi ma năng Thực Vật hệ được truyền vào, sự sắp đặt này đã khiến cả thành phố trong nháy mắt mọc đầy cành, lá và thân Phạn Quỳ.
Phạn Quỳ bung tỏa, từ mỗi một ô cửa sổ, mỗi một con hẻm nhỏ, phong ma chi lực khuếch tán theo mùi hương hoa tràn ngập khắp thành phố.
Rễ cây không ngừng sinh trưởng, tựa như vô số binh sĩ vây quanh Trảm Không một cách ngay ngắn, có trật tự.
Mùi thơm của Phạn Quỳ xua tan đi trọc khí vong linh lượn lờ quanh Trảm Không. Khải bào trên người hắn tựa như bị ăn mòn, có thể thấy được loại thánh hương này có tính công kích cực mạnh đối với sinh vật hắc ám.
Phong Ma Phạn Quỳ.
Cả thành phố khổng lồ, với thân và lá cây đã tạo thành một tòa Phạn Quỳ có quy mô ngang một tòa thành. Cuối cùng, Trảm Không đang bước đi cũng phải dừng lại. Giờ đây, hắn đang đứng giữa rừng Phạn Quỳ đầy rẫy nguy cơ, đôi mắt trống rỗng dường như có thể thấy trước tất cả những gì sắp xảy ra. Mỗi một bước chân của hắn sẽ khiến cho Phạn Quỳ sinh trưởng một cách điên cuồng.