Tiếc là năng lượng mà đám pháp sư vận chuyển kia cung cấp không nhiều, nếu không hắn đã sớm tạo ra một cạm bẫy Toái Thạch Khuyên hoàn chỉnh, đủ để dọa bọn họ sợ són ra quần.
“Ồ, vẫn còn nữa à?” Mạc Phàm đột nhiên phát hiện ra điều gì đó, ánh mắt hắn hướng lên đỉnh núi đối diện, nhận thấy phía bên trái đỉnh núi liên tục xuất hiện rất nhiều đá vụn.
Số lượng đá vụn tăng lên cực nhanh, phân tán lộn xộn trên đỉnh núi, rõ ràng là đang có một nguồn năng lượng dao động mạnh hơn, giúp ma pháp Toái Thạch Khuyên của hắn đánh cắp được nhiều hơn.
Toàn bộ khu mỏ là một thung lũng hình bầu dục, mỏ khoáng nằm dưới đáy thung lũng. Những con đường cho xe tải qua lại dường như do nhà thầu tự đào, men theo sườn thung lũng, đi từ dưới thấp lên trục đường chính.
Mạc Phàm, Mục Ninh Tuyết và Du Sư Sư đang ở trên trục đường chính này. Đỉnh núi đối diện họ có thể xem như nằm ngoài khu an toàn, bản thân khu mỏ này cũng nằm giữa ranh giới của khu an toàn và vùng ngoại vi, lấy con sơn cốc nhỏ này làm đường phân chia.
Mạc Phàm còn tưởng có pháp sư Trung cấp nào đó đang thi triển ma pháp trên đỉnh núi, nhưng rất nhanh đã nhận ra nơi đó không hề có khí tức ma pháp.
“Là yêu ma,” Mạc Phàm nói.
“Ở sườn bên kia của ngọn núi sao?” Mục Ninh Tuyết nhìn sang, nhưng chẳng thấy gì cả.
“Đúng vậy, ít nhất có ba con,” Mạc Phàm nói.
Mục Ninh Tuyết khá kinh ngạc.
Theo lý thuyết, là một pháp sư Phong hệ, nàng mới là người nhạy cảm với khí tức nhất. Cớ sao Mạc Phàm lại có thể phát hiện ra yêu ma đang lảng vảng ở sườn núi bên kia từ khoảng cách hai cây số, trước cả mình.
“Xem ra Toái Thạch Khuyên còn có cả năng lực dò tìm, có thể nhanh chóng khóa chặt kẻ địch đang sử dụng năng lực,” Du Sư Sư cười nói.
“Ừm, không ngờ Toái Thạch Khuyên lại có thể bao phủ phạm vi xa như vậy, ta còn tưởng nó chỉ có tác dụng ở một hướng nhất định,” chính Mạc Phàm cũng khá bất ngờ.
Khả năng dò xét của mình mạnh như vậy từ khi nào thế?
Trước đây, Mạc Phàm dò xét hoàn toàn dựa vào Ám Ảnh hệ, nhưng nếu chưa tung vật chất hắc ám ra ngoài thì hắn không thể nhận biết được gì.
Nói cách khác, Ám Ảnh hệ cần có dấu hiệu báo trước về sự tồn tại của thứ gì đó ở gần, sau đó mới khuếch tán vật chất hắc ám ra xung quanh để tìm kiếm mục tiêu. Vậy mà Toái Thạch Khuyên của Nham hệ lại không cần Mạc Phàm chủ động tìm kiếm. Chỉ cần chân hắn đạp trên mặt đất, bất kỳ kẻ địch nào tiếp xúc với đại địa, dù sử dụng yêu thuật hay ma pháp, năng lượng của chúng đều sẽ bị Toái Thạch Khuyên đánh cắp.
Vì thế, trong phạm vi hai cây số, nếu có kẻ nào muốn đánh lén hắn, e là cả đời này cũng không làm được.
“Phải đến nhắc nhở bọn họ một tiếng,” Mục Ninh Tuyết nói.
“Đi thôi,” Mạc Phàm nói.
Từ vị trí này nhìn sang vừa vặn có thể quan sát thẳng tới ngọn núi bên kia.
Thực tế, trên ngọn núi đó có một tháp canh, vốn được dùng để dò xét tình hình địch ở khu mỏ. Thế nhưng gã chủ thầu tư nhân này ý thức phòng bị an toàn cực kém, vị trí đáng lẽ phải có người canh gác 24/24 thì lại trống không.
“Hẳn là người kia, hắn vẫn đang uống rượu đánh bài với những người khác,” Du Sư Sư nhìn thấy một người mặc chế phục bảo vệ, gã đã tự ý rời vị trí, đang ăn chơi trác táng, nào biết yêu ma đã mò đến đỉnh đầu rồi.
“Không phải pháp sư nào cũng chăm chỉ cầu tiến như tôi và Tuyết Tuyết đâu,” Mạc Phàm cũng chẳng thấy lạ.
Con đường tu luyện vốn khô khan vô vị, nhiều pháp sư sau khi nhận ra tu vi của mình không còn hy vọng đột phá, về cơ bản sẽ đi tìm một công việc ổn định.
Mà công việc ổn định trên thực tế lại không mang tới cuộc sống dư dả, rất nhiều lúc công việc còn chẳng làm cho tốt, dần dà lười biếng rồi bỏ bê.
Khu mỏ do tư nhân thầu vốn không chính quy, nhân viên canh gác lại không được huấn luyện nghiêm ngặt. Ở cái nơi khỉ ho cò gáy này, nếu không uống rượu đánh bài cho qua ngày, chắc chắn bọn họ sẽ phát điên mất.
“Hay là chúng ta đừng ra tay vội?”
“Cũng được, cứ để cho gã chủ thầu này nếm trái đắng đã.”
Khu mỏ này bị hủy, đám chủ thầu tư nhân còn có thể sang nơi khác làm ăn. Nhóm ba người Mạc Phàm tới đây cũng chỉ để thử nghiệm ma pháp mới, yêu ma xuất hiện trước mặt thì tiện tay diệt đi thôi, nhưng làm sao họ đảm bảo được lần sau gã chủ thầu này còn may mắn như vậy.
Không trải qua một vài biến cố, trong đầu của gã chủ thầu chỉ toàn là tiền và lợi ích, căn bản không quan tâm đến sự an toàn của các công nhân mỏ.
“Mạc Phàm, anh xuống nói chuyện với họ là được rồi, nếu có tình huống nguy cấp thì hẵng ra tay,” Mục Ninh Tuyết nói.
“Được, vừa hay cũng cần tích lũy thêm năng lượng cho Toái Thạch Khuyên. Cứ để bọn chúng đánh một lúc, anh quan sát tình hình xem sao,” Mạc Phàm nói.
Hiệu ứng phụ tầng hai khiến Mạc Phàm có chút mong chờ. Hắn trượt theo những con dốc sỏi, cảm giác như một vận động viên trượt tuyết chuyên nghiệp đang lao vun vút xuống dốc.
Như một làn khói lướt tới khu mỏ, Mạc Phàm tạo một dáng phanh gấp như siêu xe, vừa vặn xuất hiện trước mặt mấy người kia.
“Khụ khụ khụ khụ!”
“Khụ khụ, mẹ nó, thằng nào đi xe đạp làm bụi bay mù mịt thế, đừng có làm bẩn rượu của ông!” tên pháp sư mặc chế phục bảo vệ khu mỏ hét lớn.
“Đi đi đi, mẹ kiếp, mau đưa cho tiểu gia mấy bình rượu nữa! Khà khà khà, tiền công tuần này của bọn mày lại chui vào túi tao rồi… Này này, làm cái gì thế, nhét đất cát vào mà cũng chậm như rùa, còn là pháp sư Trung cấp nữa chứ! Lão tử đây không cần qua trường lớp mà còn làm nhanh hơn chúng mày. Mấy cái xe tải này chưa tới mười phút là tao xử lý xong, cho chúng mày cơ hội rèn luyện thì nên biết trân trọng đi!” gã đốc công mặt to béo mắng.
Mạc Phàm nhìn sang mấy chiếc xe tải, phát hiện vài tên pháp sư trẻ tuổi còn rất non nớt, hơn nửa là chưa tốt nghiệp, không hiểu sao lại bị kéo đến đây làm công việc chân tay cho người ta.
Mặc dù là dùng ma pháp, nhưng cũng có khác gì làm chân tay đâu.
“Này, mấy người không đi canh gác à? Lỡ có yêu ma đến thì phải làm sao?” Mạc Phàm hỏi.
“Cút cút cút, nói cái gì xui xẻo vậy!” gã đốc công mặt to béo quát.
“Nhóc, mày mới tới phải không? Đến chỗ bọn tao làm việc, chỉ có ngần ấy bản lĩnh thì giết được yêu ma chắc? Canh gác trên kia thì có tác dụng chó gì. Tháng sau là khai thác xong khu mỏ này, cầm tiền rồi té. Trước khi đến đây làm việc, tao đã đi xin chỉ thị của Bồ Tát rồi, Bồ Tát nói làm việc ở đây rất bình an, mày đừng có đến đây trù ẻo bọn tao!” gã pháp sư bảo vệ vênh váo ra vẻ từng trải.
Mạc Phàm nghe tên bảo vệ này nói mà cằm như muốn rớt xuống đất.
Đám người này canh giữ khu mỏ mà lại dựa vào Bồ Tát?
Ôi trời ơi, đúng là một đám pháp sư hệ Phật.