Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 2167: CHƯƠNG 2101: BÁO ÁN ĐẦU THÚ

Hai tay Đại Địa Ma Linh giơ lên, rồi đột ngột vung về phía chiến thú da xanh và Phó Anh.

Ầm!

Một khối đá màu máu, tựa như sống lưng của một con mãnh thú khổng lồ, đột ngột trồi lên từ mặt đất, đâm sầm vào chiến thú da xanh.

Ầm!

Lại một tảng đá máu khổng lồ khác, to hơn trước vài phần, trồi lên với tư thế man dại, hất tung cả chiến thú da xanh lẫn gã thủ lĩnh lính đánh thuê lên không trung.

Ầm!

Mặt đất nơi Đại Địa Ma Linh đứng nứt toác ra trong tiếng nổ vang trời, một ngọn núi nhọn hoắt màu đỏ máu trồi lên.

Ngọn núi nhọn cực kỳ khổng lồ, chiến thú da xanh bị xiên thẳng lên đó, máu tươi tuôn xối xả như suối.

Mà Phó Anh đang ở trên lưng chiến thú da xanh cũng bị ghim chặt trên đỉnh núi, thân thể cứng đờ như một mẫu tiêu bản. Đôi mắt hắn cố gắng nhìn xuống, không thể tin nổi lồng ngực mình lại bị sức mạnh này đâm thủng.

Bất kể là chiến thú da xanh hay thủ lĩnh Phó Anh, cả hai đều không có lấy một cơ hội giãy dụa. Đòn tấn công này của Đại Địa Ma Linh đã biến cả hai thành mẫu vật trưng bày trên dãy núi.

"Thủ lĩnh!"

Tên lính đánh thuê tóc lam anh vũ sợ hãi hét lên, những tên lính đánh thuê khác đều thất kinh hồn vía.

Đại Địa Ma Linh xuất hiện vốn đã là một cú sốc tâm lý cực lớn đối với bọn chúng, càng không thể ngờ được người có thực lực mạnh nhất trong đoàn lính đánh thuê lại bị xiên thủng một cách trực tiếp, biến thành kẻ nửa sống nửa chết.

"Mày... mày..." Phó Anh khó nhọc thốt ra từng chữ, nhưng chỉ được có vậy.

"Hóa ra lại lợi hại đến thế, hahaha, tầng hiệu ứng phụ thứ ba này ngon đấy, ngon thật!" Mạc Phàm hoàn toàn không thèm để ý đến Phó Anh, đang đắm chìm trong năng lực mới của mình.

Uy lực đòn đánh của Đại Địa Ma Linh vượt xa dự liệu của Mạc Phàm, cảm giác như trận chiến còn chưa bắt đầu đã kết thúc trong chớp mắt.

Giống như Du Sư Sư đã nói, đòn tấn công của Đại Địa Ma Linh mạnh hay yếu phụ thuộc vào lượng máu. Máu trên tay Mạc Phàm chỉ nhỏ xuống vài giọt, giả như một ngày nào đó có đối thủ nào làm mình chảy máu đầm đìa, chẳng phải là sẽ triệu hồi được cả Đại Địa Ma Quân hay sao? Đến lúc đó, e rằng rất nhiều pháp sư Siêu Giai cũng không chống đỡ nổi!

"Chuyện này... chuyện này..." Đốc công Lưu đang ở bên bờ vực tuyệt vọng thì thấy Mạc Phàm đột nhiên đại hiển thần uy, sau cơn khiếp sợ lại mừng rỡ như điên: "Tiểu huynh đệ, chẳng lẽ cậu là pháp sư Cao Giai? Được cứu rồi, được cứu rồi, chúng ta được cứu rồi!"

Tên lính đánh thuê tóc lam anh vũ, tên lính đánh thuê cởi trần cùng những tên khác nghe được câu này của đốc công Lưu, suýt nữa thì hộc ra ba lít máu.

Cao Giai cái quỷ ấy!

Thủ lĩnh Phó Anh của bọn chúng là pháp sư Cao Giai tam hệ mãn tu, là một tồn tại đỉnh cao trong giới Cao Giai.

Người trước mắt này còn chẳng thèm dùng ma pháp, chỉ nhỏ vài giọt máu xuống đất đã thuấn sát thủ lĩnh của bọn họ. Người như vậy sao có thể là pháp sư Cao Giai được?

"Chẳng cần tao phải nói nhiều, lũ chúng mày biết phải làm gì rồi chứ?" Mạc Phàm nhìn những tên lính đánh thuê còn lại.

"Đại pháp sư, đại pháp sư, chúng tôi có mắt không thấy Thái Sơn, đã mạo phạm ngài..." Tên lính đánh thuê tóc lam anh vũ lập tức quỳ xuống trước mặt Mạc Phàm, trông vô cùng thành khẩn.

Không thành khẩn cũng không được, lão đại Phó Anh trong mắt bọn họ đã là nhân vật mạnh đến đáng sợ, vậy mà người này có thể ung dung thuấn sát Phó Anh. Muốn bóp chết bọn họ chẳng phải dễ như trở bàn tay sao?

"Đại pháp sư, chúng tôi không cần viên Ngân Thạch Tâm kia nữa, xin dâng tặng cho ngài... Ồ ồ, còn có số tiền làm ăn bất chính trong mấy năm qua của chúng tôi, xin dâng hết cho ngài. Thực ra chúng tôi tới công trường cũng chỉ đùa một chút thôi, nào dám chôn người thật." Tên cởi trần vội nói.

"Có điện thoại di động không?" Mạc Phàm hỏi.

"Có, có." Tên cởi trần vội vàng đưa điện thoại của mình cho Mạc Phàm.

"Gọi cho Thẩm Phán Hội báo án đi, mày hẳn là tự biết phải nói gì. Gọi đi, kể lại tỉ mỉ tình hình ở đây, tao cũng chưa giết chết lão đại của chúng mày. Tao đoán phần lớn mấy hoạt động bẩn thỉu buồn nôn cũng là do lão đại của bọn mày sai khiến." Mạc Phàm nói.

"A? Bọn tôi tự gọi điện tới Thẩm Phán Hội báo án?" Tên cởi trần há hốc miệng.

Là một đoàn lính đánh thuê khét tiếng là khối u ác tính của xã hội, bị Thẩm Phán Hội tóm được điểm yếu đã là một sự sỉ nhục, bây giờ lại còn bắt bọn họ tự đi đầu thú.

"Không gọi cho Thẩm Phán Hội cũng được, vậy để tao xử lý chúng mày. Vừa hay tao còn nhiều ma pháp mới chưa thử nghiệm. Suýt chút nữa thì quên mất, nơi này là địa giới Phàm Tuyết Sơn của tao, coi như đoàn lính đánh thuê tụi mày chưa được cho phép mà tới đây làm điều ác, tao có quyền xử quyết trực tiếp. Đến khi Thẩm Phán Hội tới hỏi, tao chỉ cần giao thi thể của chúng mày ra là được rồi, có khi bọn họ còn thưởng tiền cho tao nữa." Mạc Phàm nói.

"Gọi, tôi gọi ngay đây..."

...

Thẩm Phán Hội núi Nam Hi, Đường Nguyệt đang ngồi trong phòng làm việc, bộ chế phục không che giấu được những đường cong nóng bỏng của một người phụ nữ trưởng thành.

"Chánh án!"

"Không biết gõ cửa à?"

"Xin lỗi, xin lỗi, có một người tự xưng là thành viên đoàn lính đánh thuê Chiến Thú báo án, nói là đang ở địa giới Phàm Tuyết Sơn. Bọn họ nói cái gì mà được cao nhân cảm hóa, quyết định không làm người xấu nữa, muốn lập tức đi đầu thú, hy vọng bên phía Thẩm Phán Hội chúng ta đưa bọn họ vào nhà lao." Lê Đông nói.

"Anh đang đùa tôi đấy à?" Đường Nguyệt lườm Lê Đông một cái.

"Ban đầu tôi cũng nghĩ có người lừa chúng ta, nhưng theo tình báo cho thấy thì đoàn lính đánh thuê Chiến Thú gần đây thường xuyên qua lại biên giới Phàm Tuyết Sơn." Lê Đông nói.

...

Tiểu khu khoáng sản phía tây bắc Phàm Tuyết Sơn.

Tắt điện thoại, tên cởi trần chỉ muốn khóc.

Nếu để cho những lính đánh thuê khác biết được bọn họ bị bắt vào Thẩm Phán Hội với lý do như thế, e rằng sau này vào tù cũng đừng hòng sống yên ổn.

"Vào trong đó cố mà cải tạo cho tốt. Đúng rồi, tao nghe nói Thẩm Phán Hội sẽ đưa tù nhân ma pháp tới quân khu tây bắc để hỗ trợ kiến thiết lại, không chừng là đi đào khoáng ở đại khu khoáng sản. Đúng, đúng, xem ra chúng mày có duyên với khoáng sản thật đấy." Mạc Phàm nói.

"Vâng, là duyên số, là duyên số. Máu của lão đại chúng tôi sắp chảy khô rồi, có thể thả lão đại ra trước được không ạ?" Tên lính đánh thuê tóc lam anh vũ hỏi một cách cẩn thận.

"Được thôi, đúng là mang theo cũng khó coi. À phải rồi, lúc nãy tao gọi ra Đại Địa Ma Linh, cảm giác của chúng mày thế nào?" Mạc Phàm hỏi.

Tên lính đánh thuê tóc lam anh vũ và tên cởi trần suýt nữa thì phát điên.

Vị pháp gia này còn muốn thu thập phản hồi của người xem sao?

Thứ đó, quả thật là Đại Địa Ma Linh uy mãnh và hung tợn nhất mà bọn họ từng gặp. Dù nó không tấn công trực tiếp, nhưng cảm giác áp bức mạnh đến nỗi khiến bọn họ suýt ngất đi.

Toàn quốc mới có bao nhiêu pháp sư Siêu Giai, tại sao bọn họ ở chốn rừng núi hoang vắng này lại đụng phải một người như vậy, lại còn ngụy trang giỏi đến thế, khiến bọn họ bất tri bất giác đắc tội... Lẽ nào đây thật sự là báo ứng sao?

✫ Một chữ gieo, ngàn câu hát ✫ Thiên Lôi Trúc hóa giấc mơ xanh

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!