Trước đây Mạc Phàm không lộ diện, lần này có cơ hội đường đường chính chính ra mặt dằn mặt kẻ khác, bọn họ đã cố ý chạy tới để cổ vũ, quyết không để đám người xấu xa kia chửi bới anh hùng trong lòng mình.
“Không cần, không cần đâu, mọi người không cần phải tin tưởng tôi như vậy. Các vị làm thế sẽ tạo thêm gánh nặng tâm lý cho tôi thôi, dù sao tôi cũng chẳng phải người tốt lành gì, lỡ sau này làm chuyện gì trái với đạo đức của mọi người thì hổ thẹn lắm,” Mạc Phàm khéo léo từ chối.
“À, nhưng chúng tôi vẫn ủng hộ cậu,” một vài người thật thà nói.
Tổ Hướng Thiên hừ lạnh một tiếng, tỏ vẻ khinh thường những kẻ lên tiếng bênh vực Mạc Phàm.
“Hiếm khi tôi có dịp nói chuyện với mọi người trong một sự kiện trọng đại thế này, nhân tiện đây tôi cũng xin nói vài lời. Lúc nãy tôi có nói, từ sau khi giành được danh hiệu quán quân Giải Đấu Các Học Viện Thế Giới, rất nhiều người cho rằng tôi là pháp sư trẻ mạnh nhất trong nước. Thực ra, tôi thấy mình được tâng bốc quá rồi. Khi đó tôi vẫn chỉ là một học sinh, chưa thực sự tiếp xúc với các pháp sư ngoài xã hội, cũng chưa đi được nhiều nơi,” Mạc Phàm bắt đầu nói một cách nghiêm túc.
Lúc này, những người đến Cựu Chiến Thành xem trận đấu đều đã im lặng. Bọn họ đã nghe quá nhiều tin đồn về Mạc Phàm, rằng thực tế hắn không rèn luyện mà chỉ lo tán gái, nên rất ít người trong nước thực sự quan tâm đến hắn. Hiếm thấy Mạc Phàm chịu nói vài câu với tất cả mọi người, nên vẫn có rất nhiều người mong chờ.
Phó thị trưởng thấy Mạc Phàm nói chuyện cẩn thận, sắc mặt cũng dịu đi nhiều.
Mạc Phàm nói những câu này rất hay. Tuổi còn trẻ đã đạt được thành tựu to lớn, nhưng vẫn khiêm tốn cho rằng nên đi nhiều nơi, học nhiều thứ để biết thế giới này lớn hơn mình tưởng. Đây mới là điều nên nói với giới trẻ.
“Mấy năm qua, tôi vẫn luôn đi đến nhiều nơi khác nhau, đã qua những chỗ như Đông Hải, hồ Thiên Đảo, núi Côn Lôn, bồn địa Tarim, Bắc Cương, Đại Hoang, Thiên Sơn. Tôi cũng đã ra nước ngoài, đến núi An-pơ, đến Ai Cập, đi ngang qua Địa Trung Hải, ở Hy Lạp, từng tới Thánh Thành...” Mạc Phàm thuật lại hành trình của mình sau khi kết thúc Giải Đấu Các Học Viện.
Ghê gớm quá, lại đi qua nhiều nơi như vậy.
Không hổ danh là tấm gương sáng cho người trẻ chúng ta.
Các vị lãnh đạo thành phố Phi Điểu nghe Mạc Phàm liệt kê từng nơi đã đi qua, ai nấy đều có cái nhìn mới về hắn. Bọn họ người nào cũng đã bốn mươi, năm mươi tuổi, nhưng e rằng cũng chưa đi được nhiều nơi bằng chàng trai trẻ này.
“Tôi nghĩ, bây giờ không thể xem mình là một học sinh được nữa. Có lẽ có người đã đi qua nhiều nơi hơn tôi, nhưng tôi cảm thấy mình đã có thể cởi bỏ thân phận học sinh để thực sự hòa nhập vào xã hội này,” Mạc Phàm nói.
“Cậu làm rất tốt, Mạc Phàm. Quốc phủ có được một học sinh xuất sắc như cậu thì họ đáng được kiêu ngạo,” thị trưởng thành phố Phi Điểu không nhịn được mà chen vào một câu.
Năng lượng tích cực, đây chính là năng lượng tích cực! Trước đây từng nghe Mạc Phàm là một kẻ không đáng tin cậy, bây giờ nghe những lời này của hắn, mấy vị đại lãnh đạo thành phố Phi Điểu cùng các nghị viên suýt nữa thì tìm lại được nhiệt huyết thanh xuân, thầm tính ngày nào đó công thành danh toại về hưu sẽ đi du lịch lang bạt, làm một hiệp khách ma pháp.
“Những năm qua, tôi đã gặp rất nhiều kẻ xem thường, khiêu khích tôi. Tôi chỉ mỉm cười... rồi đập cho chúng một trận.”
“Rất nhiều người nói tôi là con rùa rụt cổ, không xứng với danh hiệu pháp sư trẻ mạnh nhất, vì chưa bao giờ chấp nhận lời khiêu chiến. Nghe những lời đồn nhảm nhí, bị đủ loại ác ý bôi nhọ, nói thật lòng tôi cũng hơi mệt mỏi. Học ma pháp bao năm, đi xa đến thế này, tôi không còn là một học sinh ma pháp thiếu tự tin nữa rồi.”
“Tôi, Mạc Phàm.”
“Từ hôm nay, tôi sẽ không hành xử như một đứa trẻ nữa!”
“Cái gì mà quán quân Giải Đấu Các Học Viện, pháp sư trẻ mạnh nhất trong nước, đệ nhất pháp sư trẻ tuổi?”
“Hài hước thật.”
“Mấy thứ đó đều là hư danh. Tôi, Mạc Phàm, là pháp sư mạnh con mẹ nó nhất trên thế giới này!”
“Trong nước có kẻ nào không phục, tôi đánh cho hắn phải phục. Nước ngoài có kẻ nào không phục, cứ gọi hắn tới đây, tôi sẽ cho hắn toại nguyện!”
“Tôi bận lắm, nói cho các người biết, võ đài của tôi đặt ngay tại Phàm Tuyết Sơn. Bất cứ kẻ nào, giống như Tổ Hướng Thiên đây, nghĩ rằng có thể lay động được địa vị đại ma đầu của tôi, thì cứ việc đến Phàm Tuyết Sơn xếp hàng lấy số, tôi sẽ lần lượt xử lý hết!”
“Hôm nay, lấy máu của Tổ Hướng Thiên để khai đao tế võ đài!”
Mạc Phàm chỉ thẳng vào Tổ Hướng Thiên, câu nói cuối cùng làm cho tâm lý của gã nổ tung.
Mạc Phàm muốn mở võ đài hàng năm, lại còn lấy lão tử ra làm gà tế cờ?
Càn rỡ! Đời này chưa từng thấy ai càn rỡ như tên này!
Tất cả mọi người đều im phăng phắc. Nơi đây vốn ồn ào như sóng vỗ, giờ đây cả Cựu Chiến Thành chỉ còn lại tiếng sóng biển rì rào.
Mấy vị lãnh đạo thành phố Phi Điểu cùng các nghị viên ngồi chết trân tại chỗ, từng cơn gió lạnh từ Đông Hải thổi táp vào mặt. Chiếc mũ của vị nghị viên hói đầu bị thổi bay mà ông cũng quên cả hình tượng, miệng của phó thị trưởng thì há to đến mức có thể nhét vừa cả một hòn đảo, còn thị trưởng thì run rẩy gọi người mang bình ôxy tới, nhưng trợ thủ bên cạnh lại đứng như trời trồng, mắt dán chặt vào Mạc Phàm trên bãi săn đá ngầm.
Tại sao lại ngông cuồng như thế, không sợ thiên lôi đánh chết à?
“Người trẻ tuổi này... người trẻ tuổi này... Bình ôxy, bình ôxy đâu!” Thị trưởng cảm giác mình sắp tắc thở.
Mấy nghị viên đại diện cho Hiệp hội Ma pháp qua một lúc lâu vẫn không nói nên lời.
Bên Hiệp hội Ma pháp từng nói, tranh đấu giữa những người trẻ tuổi có thể phóng túng một chút, thời đại này cần mùi thuốc súng, cần thực lực chân chính cùng cảm giác xung kích thị giác. Nhưng mà... pháp sư trẻ tuổi này có chút quá đà rồi...
Hiệp hội Ma pháp của bọn họ chỉ muốn nhóm một mồi lửa, còn Mạc Phàm đây là quăng thẳng cả một bó thuốc nổ quân dụng vào!
Phó thị trưởng run rẩy hỏi, mái tóc bay tán loạn trong gió, nói với Mục Lâm Sinh bên cạnh: “Chủ nhà của các vị... không xem kịch bản trước khi phát biểu à? Ban đầu nói hay lắm cơ mà, sao tự dưng lại...”
Sau khi Mạc Phàm thuật lại hành trình của mình, những người lớn tuổi đều cảm thấy xúc động. Ngay khi mọi người đã ngồi vững vàng trên chuyến xe cuộc đời của Mạc Phàm, thì hắn đột nhiên bẻ lái một cú cực gắt. Cái cảm giác đó thật khó hình dung, thực sự như kiểu vừa được lên thiên đường đã bị đạp thẳng xuống đất.
Người trẻ tuổi à, bọn ta có tuổi rồi, tim không chịu nổi đâu!
“Cho nên ý của mày là: Trước đây vì còn là học sinh, chưa trải sự đời nên không cảm thấy mình mạnh. Còn bây giờ đi nhiều nơi rồi, liền tự cho mình là pháp sư mạnh nhất thế giới?” Tổ Hướng Thiên co giật cơ mặt, nói.
“Không sai,” Mạc Phàm đáp.