Lão tử nhịn mày lâu lắm rồi, cú đấm này là nhân danh chính nghĩa!
Mạc Phàm vung nắm đấm lên. Nộ Hải Tiều Ma cao sừng sững hơn cả một thành phố, hoàn toàn dung hợp với hắn. Nắm đấm cuồng nộ lơ lửng trên không trung chẳng khác nào một thiên thạch hủy diệt, có thể khiến đại địa nổ tung bất cứ lúc nào.
Sức mạnh xưa nay không đến từ lời nói, mà đến từ nắm đấm hủy thiên diệt địa này.
“Hống!”
Nộ Hải Tiều Ma rít gào một tiếng, toàn bộ đại dương dâng lên bọt nước, tạo thành một vệt sóng trắng xóa sau lưng con ma thạch khổng lồ.
Nắm đấm lao đi, biển bụi trắng xóa tan tác hóa thành mưa rào xối xả, còn luồng sức mạnh nham thạch thuần túy nhất thì công phá về phía Tổ Hướng Thiên.
Tổ Hướng Thiên đang lẩn trốn ở khu phố số 6, định dựa vào những dãy cửa hàng để né tránh cú đấm diệt thần của Nộ Hải Tiều Ma. Nhưng cú đạp vừa rồi đã san bằng toàn bộ nhà lầu ở đó, khiến hắn chẳng còn gì che chắn, chỉ có thể chạy trối chết như chó mất chủ giữa làn bụi trắng xóa.
Chạy mau, chạy mau, chạy mau nữa lên! Tổ Hổ Côn Lôn cũng biết lấy lợi tránh hại, bây giờ không phải là Tổ Hướng Thiên có muốn chiến đấu hay không, mà là con Tổ Hổ trên người hắn đã không còn can đảm ở lại nơi này.
Cú đấm trông rất chậm, uy lực không lan tỏa quá nhanh. Mắt thường có thể thấy được luồng sức mạnh hủy diệt tựa như một loại thần lực nào đó giáng xuống nhân gian, tất cả vật thể trên đường đi của nó đều bị nghiền nát. Lực phá hủy vô biên vô hạn kéo dài theo thời gian, trốn chạy cũng chỉ là giãy giụa vô ích trước khi chết mà thôi.
“Không, không! Mạc Phàm, chỗ đó là khu đô thị mới! Mạc Phàm, đừng!” Phó thị trưởng ngã lăn từ trên ghế xuống, chỉ thiếu chút nữa là quỳ lạy Mạc Phàm.
Mạc Phàm không nghe thấy gì cả, dưới sức mạnh của Cự Thần Nham Ma, tất cả âm thanh xung quanh đều hóa thành tĩnh lặng.
Cái gì mà cựu chiến thành với tân chiến thành, miễn không có người là được. Ép cho ta, ép cho ta, xem Tổ Hướng Thiên chạy đi đâu!
Tổ Hướng Thiên biết chạy cũng vô ích, hắn chỉ muốn tìm một khoảng cách an toàn để tìm ra sơ hở trong luồng sức mạnh hủy diệt này. Nhưng khi quay đầu lại, hắn kinh hoàng phát hiện ra rằng phạm vi công phá của Nộ Hải Tiều Ma đã lan rộng ra ngoài tầm mắt.
Sau lưng Tổ Hướng Thiên, thứ duy nhất hắn thấy là bụi phấn mịt mù, một cảnh tượng khủng bố như ngày tận thế.
“Tại sao lại như vậy… tại sao lại như vậy…” Tổ Hướng Thiên thấy sóng quyền của Nộ Hải Tiều Ma ngày càng gần, toàn thân rơi vào tuyệt vọng, như thể sắp bị biển gầm tử vong nuốt chửng.
Không biết tại sao, trong tình cảnh này, đầu óc Tổ Hướng Thiên lại lóe lên một suy nghĩ: phải băm cái tên thu thập tình báo về Mạc Phàm ra thành tám mảnh rồi cho chó ăn.
Hắn đã thu thập cái thứ khốn nạn gì vậy? Tổ Hướng Thiên hận không thể lôi tên đó đến đây để trực tiếp cảm nhận tình cảnh của mình lúc này.
Cái gì mà Ám Ảnh hệ chỉ tầm thường thôi? Cái gì mà cần chú ý Lôi hệ? Không Gian hệ thì chỉ là chém gió? Còn Nham hệ chỉ là trò chơi bùn đất ư?
Con cự ma ngất trời sau lưng kia mà là một đống bùn sao? Nó thừa sức hủy diệt một thành phố cỡ vừa rồi!
“Không… đừng mà… tài sản của tôi… tài sản mới của tôi!” Nước mắt phó thị trưởng giàn giụa, mỗi khi nhìn thấy một công trình hóa thành hư không, tim ông lại như bị dao cắt thêm một nhát.
Ông ta còn định mượn tay hai pháp sư trẻ tuổi này để san bằng cựu chiến thành, nào ngờ con quái vật Mạc Phàm kia lại phá hủy hoàn toàn những tòa nhà mới xây. Mấy trăm triệu một công trình, Phàm Tuyết Sơn bọn họ không bồi thường thì đừng hòng đặt chân vào khu căn cứ Phi Điểu nữa.
“Phó thị trưởng, sao ông không bố trí kết giới ở đó? Tuy rằng kết giới không chống đỡ được nhưng cũng giảm đi phần nào tổn thất.”
“Mẹ nó chứ, làm sao tôi biết Mạc Phàm lại biến thái như vậy!” Phó thị trưởng chửi ầm lên.
Mọi mưu đồ tính toán đều bị Nộ Hải Tiều Ma của Mạc Phàm phá vỡ triệt để. Giả như tên khốn này cũng phá luôn bãi săn đá ngầm, thì bây giờ ông ta đã nhảy xuống liều mạng với Mạc Phàm rồi, còn quan tâm gì đến quyết đấu công bằng của Hiệp hội Ma pháp nữa.
“Không có gì… Mạc Phàm, cầu xin cậu thu lại thần thông, bãi săn đá ngầm của tôi…” Hiện tại phó thị trưởng không còn hy vọng bảo vệ được tài sản mới nữa, chỉ cầu xin.
“Hình như Tổ Hướng Thiên còn chưa phục, đừng vội, để tôi đấm hắn thêm mấy phát nữa.” Mạc Phàm liếc nhìn Tổ Hướng Thiên nhỏ bé như hạt bụi ở phía xa, lại phát hiện hắn vẫn còn đang nhảy nhót được.
“Dừng… dừng tay lại! Tại sao cậu có thể không để ý đến an nguy của thành thị, tùy ý dùng sức mạnh của mình, coi thường Hiệp hội Ma pháp như vậy?” Rốt cuộc Tổ Bác cũng không thể ngồi yên được nữa, lên tiếng chỉ trích Mạc Phàm.
“Tổ phó tịch, ông đang lo lắng cho cháu trai của mình có thể phải sống nửa đời còn lại trong viện dưỡng lão hay sao?” Chúc Mông nói.
“Nói bậy, tôi đang lo lắng cho nền móng của thành thị!” Tổ Bác nói dối không chớp mắt.
Thị trưởng không lên tiếng, phó thị trưởng đau lòng vì tiền, còn Tổ Bác lại nói lời đại nghĩa lẫm nhiên, nhưng ai cũng biết là ông ta sợ rồi.
Không ai là không bị dọa sợ. Mạc Phàm dùng máu tươi gọi ra Nộ Hải Tiều Ma quả thực là một cỗ máy phá hủy thành thị. Những công trình kiến trúc được cho là có thể chống đỡ yêu ma, dưới sức mạnh hủy diệt của Mạc Phàm, thực sự chỉ mong manh như bọt biển. Chỉ một dư chấn nhỏ cũng đủ khiến chúng sụp đổ.
Thị trưởng vẫn có tầm nhìn xa hơn, chỉ quan tâm đến việc không làm người vô tội bị thương. Phó thị trưởng thì khác, đó đều là những công trình mà ông ta đã kéo về…
“Tổ Hướng Thiên, mày có phục không?” Mạc Phàm đứng trên đỉnh thành phố, quả thực không có tòa nhà nào cao bằng Nộ Hải Tiều Ma.
Tổ Hướng Thiên không trả lời.
“Mạc Phàm, cậu quá đáng lắm rồi, người ta bị cậu đánh cho chấn động não, trả lời làm sao được?” Không biết là ai tốt bụng lên tiếng nhắc nhở.
“Ồ ồ, vậy để tôi đấm thêm phát nữa cho hắn tỉnh lại. Mà đúng rồi, Tổ Hướng Thiên đâu rồi, sao không thấy đâu cả? Này, huynh đệ canh gác ở phía Bắc, có thấy Tổ Hướng Thiên bay qua đó không?” Mạc Phàm hỏi.
“Không xác định được, quá nhanh. Vị đại lão này, lần sau ra tay nhẹ một chút, chúng tôi đều cảm giác suýt chút nữa là toi rồi.” Mấy vị pháp sư phụ trách canh gác cựu chiến thành nói.
“Tôi ra tay có chừng mực lắm mà, khà khà khà.” Mạc Phàm nói.
Mạc Phàm gãi đầu, phát hiện đúng là vẫn không tìm được Tổ Hướng Thiên.
Thôi quên đi, Đại Địa Huyết Ước không phải là kỹ năng triệu hoán, về cơ bản chỉ có một đòn hủy diệt. Đã đến lúc thu lại công kích rồi.
“Mạc Phàm, trả lại bãi săn đá ngầm cho tôi mau lên!” Phó thị trưởng chỉ vào Mạc Phàm, không cần giữ thể diện nữa.
“Ồ, khối đá ngầm này của ông tốt thật, giúp Đại Địa Huyết Ước của tôi mạnh lên không ít. Lần sau…” Mạc Phàm nói.
“Còn có lần sau thì tôi liều mạng với cậu!” Phó thị trưởng gầm lên.
“Tôi thắng chưa? Không phải ông nên long trọng tuyên bố một tiếng, nhân tiện làm người chứng kiến sao?” Mạc Phàm nói với phó thị trưởng.
“Vẫn chưa tìm được Tổ Hướng Thiên sao?” Thị trưởng bình tĩnh hỏi.
“Pháp sư canh giữ phía Bắc đang tìm, chắc là sẽ có tin tức ngay thôi.”
“Chắc là biến thành cặn bã rồi, mà vốn dĩ hắn ta cũng thuộc loại này còn gì.” Mạc Phàm nói bâng quơ.
Tổ Bác nghe được câu này suýt nữa thì nhảy dựng lên.
Nếu cháu trai bảo bối của ông ta thật sự thành cặn bã, Tổ Bác nhất định sẽ tự tay bóp chết Mạc Phàm.