Con đường tu luyện vốn dài đằng đẵng và khô khan.
Rất nhiều người chán ghét việc học, cho rằng đó là một chuyện vô cùng nhàm chán và tẻ nhạt.
Thực ra, bất kể là công việc gì, dù ban đầu có hứng thú hay chán ghét đến đâu, thì việc lặp đi lặp lại nó suốt 365 ngày trong năm cũng sẽ khiến người ta cảm thấy ngán ngẩm, thậm chí là buồn nôn.
Không phải vì chán ghét học tập, mà là không có cách nào dập tắt được ham muốn vươn lên.
Ở thế giới này, điều Mạc Phàm nhận thức sâu sắc nhất chính là: Quá trình tu hành ma pháp là một quá trình khô khan, buồn tẻ, ai cũng như vậy. Lúc đầu thì có vẻ mới mẻ, nhưng theo năm tháng, cảm xúc này dần dần biến mất. Thứ chống đỡ họ luyện tập mỗi ngày, luyện tập không ngừng nghỉ chỉ là động lực muốn nâng cao thực lực bản thân mà thôi.
Cho dù có phải sống một ngày dài bằng một năm, bọn họ vẫn kiên trì bền bỉ…
Ví dụ như việc luyện tập khống chế. Muốn khống chế một tinh tử thì phải cẩn thận, hết sức chăm chú. Nếu một tinh tử bị đổ, nó sẽ kéo theo hiệu ứng domino sụp đổ hàng loạt, và rồi lại phải bắt đầu lại từ đầu.
Trong quá trình này, nội tâm không được có chút dao động nào. Nếu tâm ngươi hỗn loạn khiến việc khống chế tinh tử không tốt, rất có thể chỉ vì một lỗi nhỏ đó mà kéo theo toàn bộ các tinh tử khác sụp đổ theo.
Từ việc liên kết thành một Tinh Quỹ cho đến phác họa nên một Tinh Đồ, mỗi một lần khống chế tinh tử đều tiêu hao tinh thần lực gấp trăm nghìn lần so với việc giữ cho một quân bài domino không đổ. Để có thể hoàn thiện Tinh Đồ một cách nhanh chóng và chuẩn xác, pháp sư buộc phải khổ luyện ngày đêm.
Trong tình huống bình thường, không có bất kỳ thứ gì quấy nhiễu thì việc kết nối tinh tử sẽ không xuất hiện sai lầm. Khống chế tinh tử không khác gì một cuộc tâm chiến, nó liên quan tới tính mạng của pháp sư trong trận chiến, chứ chưa cần nói tới chuyện có thể phóng thích ra ma pháp hay không.
……………………
“Ta rất vui mừng khi hôm nay lại được thấy các em có mặt tại đại hội này. Ta thấy rất nhiều em đã trưởng thành hơn trước.”
“Ta nhớ cách đây không lâu, từng có người ví von kỳ kiểm tra vào Chủ Giáo Khu như một con ác quỷ bao trùm lên Thanh Giáo Khu. Đôi mắt nó nhìn chằm chằm xuống các em, thúc giục các em, khiến các em phải tu luyện miệt mài hơn…”
“Ví dụ này không sai. Bất kể các em nghe thấy, tận mắt nhìn thấy, hay lấy được tin tức liên quan tới Chủ Giáo Khu từ đâu đi nữa, ta tin chắc rằng đó không phải là lời đồn. Thậm chí nó còn tàn khốc hơn so với tưởng tượng của các em!”
“Thanh Giáo Khu, đó là trạm dừng chân cuối cùng trong quãng đời tu hành thanh xuân của các em. Ở đó, các em chỉ phải đối mặt với những con sóng nhẹ, những dòng thác êm đềm. Nhưng chặng đường sắp tới mới là con đường ma pháp chân chính! Các em phải chịu bao nhiêu uất ức, gánh bao nhiêu bất công, nếm trải bao nhiêu khổ sở, chẳng lẽ cứ thế nuốt ngược vào trong sao? Sẽ không một ai đứng ra giải quyết cho các em đâu, một khi thực lực của các em yếu kém!”
Vẫn là lời thuyết trình đầy hào hùng, chan chứa tình yêu thương của Tiêu Viện trưởng đối với toàn thể học sinh.
Nhưng lần này, bài phát biểu cuối cùng lại khiến rất nhiều người không thích ứng kịp. Vị Tiêu Viện trưởng mà họ kính yêu giờ đây không khác gì một huấn luyện viên tàn nhẫn, coi thường tất cả.
Chẳng lẽ sự cạnh tranh trong Chủ Giáo Khu thật sự tàn khốc đến vậy sao?
Chẳng lẽ người không có bối cảnh thật sự chỉ có thể hèn mọn núp trong một góc, còn người có bối cảnh thì mặc sức hô phong hoán vũ hay sao?
“Tất cả học viên có tu vi không đạt tới Trung cấp Ma pháp sư đều không có tư cách tham gia kiểm tra vào Chủ Giáo Khu. Các em sẽ được ở lại Thanh Giáo Khu trong thời hạn 3 năm. Trong 3 năm này, các em vẫn được hưởng những tài nguyên do nhà trường cung cấp, vẫn được hưởng các ưu đãi dành cho mình. Nhưng sau 3 năm, nếu các em vẫn không thể đột phá lên Trung cấp Ma pháp sư, thì sau khi rời khỏi học phủ Minh Châu, đừng bao giờ nhận mình là sinh viên của nơi này nữa!”
Lời của Tiêu Viện trưởng không khác nào sấm sét đánh thẳng vào đầu tất cả học sinh bên dưới.
3 năm không đột phá thì sẽ không còn là sinh viên học phủ Minh Châu nữa ư?
Chuyện này có phải là quá vô nhân đạo rồi không?
“Những ai chưa đạt tới Trung cấp Ma pháp sư, có thể rời đi. Chiến trường này không thuộc về các em.”
Tiêu Viện trưởng như biến thành một con người khác, khiến tất cả sinh viên ở đây không tài nào chấp nhận được.
Hôm nay, ông không còn là vị lão sư tốt đẹp mà họ hằng mơ ước nữa.
Ông chính là con ác quỷ như trong lời ví von kia, không chút lưu tình xua đuổi những kẻ yếu đuối.
“Chẳng lẽ các em còn chưa nghe rõ? Yếu đuối như các em không xứng đáng trở thành học viên chính thức của học phủ Minh Châu. Năm sau, ở đây, ta cũng sẽ nói những lời như vậy. Nếu các em muốn ở lại đây, muốn có thể ngẩng cao đầu ưỡn ngực, thì ngay lúc này, hãy trở về và nỗ lực cho năm sau đi!”
Trong đám người đông nghịt, dù rất uất hận nhưng không một ai dám lên tiếng phản kháng.
Dần dần, một số lão sinh viên bắt đầu cất bước quay trở về Thanh Giáo Khu. Theo thời gian, số lượng người rời đi ngày một nhiều hơn. Trên khuôn mặt họ vẫn hằn rõ sự không cam lòng và khuất nhục.
Còn những tân sinh viên thì lại mờ mịt đứng tại chỗ.
Có lẽ đây là lần đầu tiên họ phải đối mặt với sự phân biệt đối xử dựa trên thực lực một cách công khai như vậy. Trước đây, bất kể học viên có cấp bậc thế nào, giáo viên cũng chưa từng công khai kỳ thị, khiển trách họ đến mức này.
Họ nhìn những lão sinh viên kia rời đi, và cuối cùng cũng có người cất bước, lựa chọn ra về.
“Lý Tuấn Hạo, đi thôi.”
Một nam sinh nói với người bạn bên cạnh.
“Tại sao ta phải đi? Ta chỉ thiếu chút nữa là đột phá rồi. Tại sao không cho chúng ta tham gia kiểm tra Chủ Giáo Khu!” Lý Tuấn Hạo gằn giọng.
“Đi thôi. Năm sau chúng ta chắc chắn sẽ được ở lại.”
“Đáng hận, đáng hận, đáng hận!!!”
…
“Mấy người này thật là, khổ sở làm gì chứ. Không có tư cách thì là không có tư cách. Ở Thanh Giáo Khu không phải cũng tốt sao. Quả Quả, chúng ta đi thôi. Anh biết em cũng rất buồn. Không sao, anh mời em đi ăn một bữa.”
Một nam sinh có vẻ cà lơ phất phơ, tỏ ra không quan tâm, nói với bạn gái của mình.
“Anh đi đi.” Cô gái tên Quả Quả đứng im tại chỗ, đáp.
“Sao vậy? Em đứng ì ở đó thì có ý nghĩa gì đâu? Nơi này dành cho Trung cấp…”
Nam sinh cà lơ phất phơ đang nói thì đột nhiên nhận ra điều gì đó. Hắn có chút khó tin nhìn bạn gái của mình:
“Em… em đột phá lên Trung cấp rồi ư?”
“Ừ. Thật ra em vẫn luôn muốn nói cho anh biết, nhưng ngày nào anh cũng chỉ biết nhậu nhẹt với đám bạn của mình. Em nghĩ, hôm nay chúng ta kết thúc đi.”
Nữ sinh tên Quả Quả đứng im tại chỗ, lạnh nhạt như băng.
Nàng ở lại, còn chàng trai thì rời đi.
Cuộc đối thoại của đôi nam nữ này, Mạc Phàm ở gần đó vô tình nghe được hết.
Nhìn dáng vẻ thất hồn lạc phách của gã nam sinh cà lơ phất phơ kia, Mạc Phàm không khỏi cảm khái.
Không phải cô gái kia vô tình, mà là con đường hai người theo đuổi đã khác nhau, ở bên nhau còn có ý nghĩa gì nữa. Ngược lại, Mạc Phàm còn tán thưởng hành động quyết đoán của cô nàng Quả Quả này.
Đúng là con gái thời nay, toàn thích mấy anh nhà giàu, đẹp trai, mồm mép dẻo quẹo. Thế này thì bảo mấy thằng chỉ biết dùng thực lực để nói chuyện như bọn ta sống sao đây?
Biết bao nhiêu người chỉ vì bị các nàng chê cười mà nỗ lực học tập ma pháp. Những nhân tài cố gắng như vậy xứng đáng có được những cô nàng tốt hơn chứ.
…………..
Mọi người lục tục rời đi.
Sinh viên thời nay quả thật tâm lý mỏng manh dễ vỡ quá, mới bị mắng có vài câu đã không chịu nổi, ai nấy đều tỏ ra như phải chịu uất ức vô cùng to lớn.
Nếu Mạc Phàm lúc này vẫn còn ở Sơ cấp, hắn khẳng định mình sẽ là người rời đi đầu tiên.
Yếu! Bảo ngươi cút đi đã là may lắm rồi. Nếu gặp phải yêu ma, chúng nó chỉ biết ngươi yếu đuối rồi tấn công, xé xác ngươi ra thôi.
Đại hội lần này có tổng cộng 5 vạn người tham dự. Những năm trước, kỳ kiểm tra vào Chủ Giáo Khu không có quy định khắt khe như vậy, tất cả mọi người đều có thể tham gia, nhưng tỉ lệ đào thải cực kỳ cao.
Lần này, Tiêu Viện trưởng trực tiếp loại bỏ sạch sẽ những người chưa đạt tới Trung cấp. Đưa ra một quyết định quyết đoán như vậy, không phải lão sư nào cũng làm được.