Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 2193: CHƯƠNG 2127: MỘT HẠT PHÂN CHUỘT

Tours chẳng thấy lời này có vấn đề gì.

Trong giới quý tộc, lễ nghi chân chính đã được dạy dỗ từ năm ba tuổi. Mỗi một nụ cười, mỗi một tư thế, mỗi một bước đi đều phải tuân theo quy tắc nghiêm ngặt, toát ra khí chất khác biệt từ trong xương tủy.

Ai cũng biết Diệp Tâm Hạ đến từ Trung Quốc, xuất thân từ một gia đình bình dân. Thần miếu Parthenon không xét thân thế, cũng chẳng hỏi quốc tịch, chỉ cần được Thần Hồn lựa chọn thì họ sẽ tôn sùng người đó là Thánh Nữ. Vì vậy, xưa nay Thần miếu Parthenon chưa bao giờ đặt nặng vấn đề xuất thân và quốc tịch của Diệp Tâm Hạ.

Nhưng khi bàn về văn hóa lễ nghi với một gia tộc cổ xưa ở Địa Trung Hải đã truyền thừa lễ nghi hơn ngàn năm, Tours cảm thấy Tâm Hạ đang không xem trọng mình.

Không có gia tộc Tours chống lưng, Ishisa đừng hòng ngồi vững trên vị trí Thần Nữ. Vậy thì một Thánh Nữ nhặt ngoài đường như Tâm Hạ có tư cách gì mà tỏ ra thanh cao kiêu ngạo như vậy?

May mà buổi tiệc tối nay ở Thần miếu Parthenon không có nhiều người tham dự, nếu không chuyện này mà đồn ra ngoài, không biết sẽ gây ra ảnh hưởng lớn đến mức nào.

"Tours tiên sinh, ở Trung Quốc, mỗi một gia đình dù bần cùng đến đâu cũng sẽ dạy dỗ con trai mình không được mạo phạm, không được ức hiếp, không được làm điều ác. Còn dạy dỗ con gái, là phải biết tự trọng, học lễ nghi, hiểu sự tôn trọng... Nhiệt tình, thân mật, không câu nệ tiểu tiết, đó là những gì tôi thích ở lễ nghi châu Âu, nhưng tôi vẫn sẽ tuân theo lễ nghi truyền thống Trung Quốc mà gia đình đã dạy bảo. Vì thế, cũng xin anh tôn trọng lễ nghi mà tôi tôn trọng." Ngữ khí của Tâm Hạ ở nửa câu đầu vẫn ôn hòa, nhưng nửa sau lại trở nên đanh thép.

"Một người không biết tôn trọng văn hóa của người khác, lại còn áp đặt tư duy và tập tục của mình lên họ, đó là một sự sỉ nhục. Anh không hiểu ư? Tôi nói cho anh biết, nếu còn như vậy sẽ bị người khác coi thường."

Mặc dù Tours là kẻ địch của Ishisa, Tâm Hạ chỉ cần duy trì thái độ hữu hảo là được, nhưng điều đó không có nghĩa là Tours thuộc phe mình. Dù có là người cùng phe, không muốn khiêu vũ chính là không muốn. Nếu lễ nghi của Thánh Nữ không cho phép nói từ "cút", thì ngay khi nghe Tours sỉ nhục gia đình mình, Tâm Hạ đã đuổi hắn đi rồi.

Cứ cho rằng quan niệm "nam nữ thụ thụ bất thân" đã có phần cổ hủ, nhưng trong thời đại này, nó vẫn thấm sâu vào văn hóa. Vẫn còn rất nhiều cô gái như Tâm Hạ, không cho phép bản thân buông thả, cũng không cho phép bất kỳ ai áp đặt lên họ những tư tưởng mà người đó cho là phù hợp.

Đừng đùa giỡn, hãy tôn trọng lẫn nhau.

"Tours tiên sinh, quả thật Thánh Nữ có một vài tập tục của Trung Quốc, xin ngài đừng miễn cưỡng. Cũng không phải Thánh Nữ có thành kiến gì với ngài." Lúc này, Tata thấy bầu không khí căng thẳng, vội vàng bước ra hòa giải.

"Trước đó thì không có thành kiến gì với Tours tiên sinh, nhưng hiện tại thì có." Tâm Hạ lạnh lùng bồi thêm một câu.

"Ngài có ý gì?" Tours ngẩn người.

Tâm Hạ không nói gì thêm. Đúng lúc này, Mạc Phàm đã đi tới, giơ ngón tay cái lên với Tâm Hạ, rồi nói thay cô: "Chính là bảo mày cút, hiểu chưa?"

Tata, Hải Long và mấy vị đại tế ty vừa nhìn thấy Mạc Phàm, sắc mặt lập tức khó coi như vừa bị trét phân lên mặt. Quả đúng như dự đoán, một câu nói của Mạc Phàm đã khiến bữa tiệc tối nay nổ tung, làm tất cả mọi người, bao gồm cả Tours, cảm thấy khó chịu trong lòng như vừa nuốt phải thứ gì đó kinh tởm.

"Hahaha, bảo ta cút? Trên đời này, chắc chưa có ai dám nói với ta như vậy!" Tours phá lên cười lớn.

"Nghe cho rõ đây, tao là Mạc Phàm, đến từ cái gia đình rất bình dân kia. Tâm Hạ nhà tao nói không sai, từ nhỏ cha tao đã dạy con trai không được mạo phạm, không được ức hiếp, không làm chuyện ác. Nhưng đối với loại người như mày, tuy cha tao không nói rõ phải làm gì, nhưng tóm lại một câu là phải đánh cho tàn phế, để hắn biết đường mà cút." Mạc Phàm nói rành rọt từng chữ.

Mama Tata nghe xong suýt nữa thì ngất đi.

Người của gia tộc Tours, tuy chúng ta không cần lôi kéo, nhưng cũng tuyệt đối không được đắc tội.

Tata vừa định sai người dẫn Mạc Phàm đi thì bị Tâm Hạ lườm một cái.

"Điện hạ, cứ tiếp tục như vậy sẽ xảy ra chuyện lớn, Điện Mẫu sẽ rất phẫn nộ với ngài." Tata nói.

"Tata, nếu như Điện Mẫu hy vọng tôi trở thành một vị thần không có chút nguyên tắc nào chỉ vì phiếu bầu, vậy thì tôi nghĩ tôi không phải ứng cử viên phù hợp. Tôi tranh giành vị trí Thần Nữ là vì tôi có năng lực, chứ không phải vì Thần Nữ và Điện Mẫu phải đi lấy lòng tất cả mọi người." Tâm Hạ nói với Tata một cách nghiêm túc.

"Nói hay lắm." Asha Corea đứng bên cạnh, mỉm cười nói.

Bên phía Tâm Hạ đã tỏ rõ thái độ, bên kia Mạc Phàm và Tours cũng đang giương cung bạt kiếm, không khí xung quanh hai người đã lạnh đi mấy phần.

"Mạc Phàm? Là cái tên Mạc Phàm tự xưng là pháp sư mạnh nhất thế giới đó hả?" Tours nhìn Mạc Phàm, vẻ mặt lộ rõ sự châm biếm.

"Tin tức truyền đi cũng nhanh đấy nhỉ, thằng nhãi nhà mày ở cái xó xỉnh nào cũng nghe được. Chẳng hiểu sao lần đầu tiên gặp mày, tao đã thấy hơi buồn nôn rồi. Ban đầu còn tưởng do lòng đố kỵ, không ngờ là cái máy quét rác rưởi trong người tao đã hoạt động, khóa chặt mục tiêu là mày."

"Xem ra hai người các người đã mang cái mùi hoang dã và man rợ đến Thần miếu Parthenon. Chẳng trách lúc ta quay về Thần miếu lại ngửi thấy mùi lạ, cảm thấy khác hẳn so với trước đây. Hy Lạp của chúng ta, Athens của chúng ta, Thần miếu Parthenon của chúng ta, đến lượt lũ chuột cống các người đến đây lên tiếng từ bao giờ?" Tours là loại người chẳng kiêng nể gì, nếu mọi người đã không giữ thể diện thì hắn cũng chẳng cần khách khí.

"Mới nãy tao còn đang nói với bạn, chính là một hạt phân chuột làm hỏng cả nồi canh." Mạc Phàm nói.

"Ta không thích đấu võ mồm với kẻ khác, làm vậy chỉ ô uế phẩm cách của ta. Ta là Tours Đệ Thất, tổ tiên của ta đã giúp Thần miếu Parthenon trấn áp bộ tộc Cự Nhân Titan tàn bạo nhất, bảo vệ Athens, bảo vệ Thần miếu Parthenon. Còn ngươi, là cái thá gì?" Tours hỏi ngược lại.

"Đó là tổ tiên của mày, liên quan quái gì tới mày? Một gia tộc đáng kính không có nghĩa là không thể sinh ra một thằng khốn nạn." Mạc Phàm hỏi lại.

"Ngươi, ngươi đang sỉ nhục gia tộc của ta!" Tours giận dữ nói.

"Tao không sỉ nhục gia tộc của mày, tao chỉ nhắm vào mày thôi. Tao hỏi mày, mày có ích lợi gì, mày đã làm được gì? Ngoài cái tính cách vô lễ, tự phụ và khốn nạn ra, tao chẳng thấy mày có thứ gì cả. Còn nói tao sỉ nhục gia tộc của mày, tao thấy chính mày mới đang làm nhục gia tộc mình. Người ta từ chối khiêu vũ, mày lại lôi xuất thân của người ta ra nói. Một gia tộc có gốc gác chân chính sẽ đéo bao giờ dạy con cháu mình như vậy. Cho nên, tất cả chỉ là do lòng tự ái rẻ tiền của mày mà thôi. Làm ơn câm miệng lại đi, để gia tộc nhà mày đỡ mất mặt thêm." Mạc Phàm nói.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!