Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 2196: CHƯƠNG 2130: CHỈ LÀ MỘT ĐIỆU MÚA

"Đừng lải nhải bên tai tớ nữa..." Giọng Mục Bạch rất yếu ớt, khác hẳn với chất giọng trầm ấm thường ngày, lần này là phát ra từ sâu trong tâm hồn kiệt quệ của hắn.

"Cậu không biết Mạc Phàm với tớ vì cứu cái mạng chó của cậu mà phải chạy vạy khắp nơi sao? Đầu tiên là đi cầu Bạch Vô Thường, sau đó còn mò tới Thiên Sơn băng giá, nơi kinh khủng nhất thế giới, để giành lại cậu từ tay Hắc Ám Vương đấy. Nói thật, cậu đã gây ra cái nghiệt chướng gì mà chết rồi cũng không yên, lại còn bị Hắc Ám Vương để mắt tới? Bọn này vất vả cứu sống cậu, một câu cảm ơn thì không có, lại còn dám chê tớ phiền à?" Triệu Mãn Duyên tức tối nói.

Có lẽ là Mục Bạch cũng sợ Triệu Mãn Duyên, hắn uể oải đáp một câu: "Được, được, được, Triệu đại thiếu gia, Mục Bạch tôi đây cảm tạ đại ân đại đức của thiếu gia. Phiền thiếu gia đừng gào bên tai tôi nữa được không, tim tôi yếu lắm."

"Thế này mới ra dáng nói tiếng người chứ. Đúng rồi, cậu vẫn nên cẩn thận một chút, bọn tớ vẫn chưa tìm ra hung thủ đã giết cậu, cảm giác đối phương không phải là kẻ dễ dàng bỏ cuộc đâu," Triệu Mãn Duyên nói.

"Trong lòng tớ tự biết." Khi Mục Bạch nói câu này, ánh mắt hắn hướng ra ngoài, vừa vặn bắt gặp Mạc Phàm đang đi tới.

Mục Bạch nở một nụ cười, nhưng gương mặt vẫn trắng bệch.

Giống như Tâm Hạ đã nói, trông Mục Bạch lúc này có vẻ già nua, yếu ớt.

"Du lịch một chuyến ở Hắc Ám Vị Diện cảm giác thế nào?" Mạc Phàm cười hỏi.

"May mà còn sống," Mục Bạch dở khóc dở cười đáp.

Hắc Ám Vị Diện, đó thực sự là địa ngục. Nếu linh hồn bị đưa tới đó sẽ vĩnh viễn bị nhấn chìm trong biển khổ, cảm giác đó quả thực sống không bằng chết.

"Tâm Hạ nói cho cậu rồi sao?" Mạc Phàm hỏi.

"Ừm, em ấy nói cho tớ biết, nếu muốn hoàn toàn bình phục thì cần một bộ phận của Cự Nhân Titan," Mục Bạch trả lời.

"Chuyện này cứ để bọn tớ lo, cậu cứ yên tâm dưỡng thương đi," Mạc Phàm nói.

"Tớ đi cùng các cậu," Mục Bạch nói.

Triệu Mãn Duyên trợn mắt, mắng: "Đi cái khỉ gì mà đi! Nhìn cái bộ dạng của cậu bây giờ, có khi còn chẳng nhanh nhẹn bằng một cô gái nữa là. Gặp phải Cự Nhân Titan chắc bị nó giẫm bẹp dí luôn quá."

"Thân thể tớ tuy yếu, nhưng vẫn có thể dùng một vài ma pháp hữu dụng. Huống hồ tớ đã nằm quá lâu rồi, không đi cùng các cậu thì tớ cũng thấy khó chịu lắm," Mục Bạch nói.

Triệu Mãn Duyên định lên tiếng thì bị Mạc Phàm ngăn lại.

"Vậy thì đi cùng đi. Tớ còn có ván cược với Tours, nếu hắn ta đúng là chuyên gia xử lý Cự Nhân Titan thì muốn thắng cũng không phải chuyện dễ. Cậu không thể chiến đấu chính diện, vậy thì nghĩ cách chế ra loại thuốc nào đó dụ Cự Nhân Titan xuất hiện cũng tốt," Mạc Phàm nói.

Khóe miệng Mục Bạch giật giật.

Mẹ kiếp, vết nhơ từ vụ ở dãy Alps vẫn chưa gột sạch, sớm biết sẽ bị bọn họ trêu chọc lâu như vậy, cớ sao Mục Bạch ta lại bị coi thường đến mức phải đi làm dược sư thế này.

...

Tuyết khẽ rơi, tan vào màn đêm tĩnh mịch.

Tours, với hơi men say, đi dọc theo cầu thang dẫn tới vách núi. Từ đây có thể thấy một ngôi nhà treo đồ sộ, đứng cheo leo bên vách núi trắng xóa, tỏa ra ánh đèn ấm áp.

Bất cứ ai ở Thần Miếu Parthenon đều biết, ngôi nhà này là thánh địa riêng của Asha Corea, ngay cả Điện Mẫu cũng không tự ý đến quấy rầy.

Tours nhảy một cái, thân hình phiêu lãng như một con dạ yến, nhẹ nhàng đáp xuống lan can gỗ bên ngoài ngôi nhà treo.

Asha Corea đang nằm trên chiếc giường nhung, đôi mắt nhìn ra những con sóng lớn màu đen ở phía xa, không hề hay biết sự xuất hiện của Tours. Mãi đến khi hắn đứng ngay trước mặt, nàng mới nhận ra.

"Có chuyện gì không?" Đôi mắt Asha Corea nhìn thẳng vào Tours, hỏi.

"Không có gì, chỉ là muốn trò chuyện với cô một chút." Tours nở nụ cười, thản nhiên bước vào phòng.

"Có vẻ tâm trạng của anh không tốt nhỉ, Tours?" Asha Corea hỏi.

"Đương nhiên, bị một con rệp phá hỏng cả ngày vui mà," Tours nói.

"Tôi không phải chị gái tâm lý của anh. Nếu không có việc gì quan trọng thì anh nên trở về chỗ ở của mình đi. Nếu anh không hài lòng về chỗ ở, tôi có thể sắp xếp lại. Nếu anh có nhu cầu gì khác, tôi cũng sẽ phái người thu xếp." Asha Corea ngồi dậy, ánh mắt nhìn Tours.

"Mấy thứ hàng đó, tôi không có hứng thú," Tours khinh thường nói.

"Vậy thứ gì mới lọt vào mắt xanh của anh?" Asha Corea hỏi.

"Đương nhiên là người như cô rồi." Ánh mắt Tours nhìn chằm chằm Asha Corea, không chỉ nhìn khuôn mặt, mà là soi xét toàn bộ cơ thể nàng.

"Tours, chắc hẳn có người đã nói với anh, bất kỳ ai bước vào phòng của tôi đều sẽ khiến tôi tức giận, đúng chứ?" Asha Corea nói.

"Là do tôi sơ suất, nhưng đêm dài đằng đẵng, cô cũng cần có người giải khuây cho đỡ buồn chứ." Tours dường như không hiểu ý đuổi khách của Asha Corea, tiếp tục tiến lại gần nàng.

Nụ cười của Asha Corea dần mất đi hơi ấm.

"Tôi đoán hôm nay anh rất mất mặt. Vốn dĩ anh đã có thể chứng minh cho mọi người thấy một Tours phi phàm, cuối cùng lại trở thành trò cười trước mặt Diệp Tâm Hạ. Rồi anh uống rất nhiều rượu, sau khi say thì can đảm cũng lớn hơn một chút. Trong lòng anh nghĩ, chẳng phải vẫn còn một Thánh Nữ khác sao? Cô ta không từ chối lời mời của mình, lại còn ưu ái mình rất nhiều. Vì thế mà anh trực tiếp đến đây, đúng không?" Asha Corea phân tích một cách bình tĩnh nhưng không chút cảm xúc.

Tours đứng sững ở đó, vẻ đắc ý nửa vời trên mặt tan biến đi vài phần.

"Chỉ một điệu nhảy mà trong mắt anh, tôi đã trở thành vật trong túi của anh rồi sao? Có thể tùy tiện không để ý quy củ, không màng thời gian, xâm phạm không gian riêng tư mà xông vào phòng tôi, rồi thoải mái uống rượu của tôi? Tours ơi là Tours, đầu óc anh non nớt như một đứa trẻ không biết tự chủ, hay anh đã tự đại đến mức cho rằng cả thế giới này đều phải quỳ rạp dưới chân anh?" Asha Corea nói xong, vừa hay tuyết bên ngoài rơi dày hơn, không khí xung quanh cũng lạnh đi nhiều.

Tours đứng ngẩn người tại chỗ, đầu tiên là kinh ngạc, sau đó khuôn mặt tuấn tú kia lập tức tràn ngập phẫn nộ, khiến nó đã đỏ vì men rượu lại càng thêm đỏ bừng.

"Cô có ý gì? Chẳng lẽ không phải chính cô đã mời tôi xuống núi sao?" Nửa ngày sau Tours mới thốt ra được một câu.

"Tôi chân thành mời anh, nhưng không có nghĩa là mời anh đến để 'hưởng dụng' thân thể của tôi. Cút khỏi phòng tôi ngay!" Asha Corea giận dữ nói.

"Cô tự cho mình là cái thá gì hả Asha Corea? E rằng ngay cả một thực tập sinh mới đến Thần Miếu Parthenon vài ngày cũng tường tận mấy tin đồn về cô, hà tất phải giả vờ thanh cao, trong trắng trước mặt tôi? Ishisa dựa vào bàn tay sắt để nắm quyền, Tâm Hạ dựa vào Thần Hồn, còn Asha Corea cô đây chẳng phải đã dựa vào chính thân thể của mình để leo lên vị trí này sao?" Tours chỉ vào Asha Corea, gào lên với giọng nồng nặc mùi cồn.

Asha Corea vẫn ngồi đó, sắc mặt không có nhiều biến đổi, chỉ có đôi mắt là lạnh buốt như băng tuyết ngoài kia.

Sau khi nói ra những lời trong lúc nóng giận, Tours bỗng ý thức được mình đã đi quá xa, nhưng lời đã nói ra không thể rút lại được.

"Người khác sau lưng nói gì về tôi, tôi không cản được. Nhưng dám nói thẳng vào mặt tôi, anh xem như là người đầu tiên trên thế giới này đấy. Tours ơi là Tours, anh có một gia thế tốt, nếu không thì anh đã sớm biến thành tro bụi rồi..."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!