Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 2199: CHƯƠNG 2133: ĐÓ LÀ MỘT CỰ NHÂN

Tháng ba trên đảo Crete vẫn còn những cơn mưa phùn. Mưa rơi xuống biển cả không trong trẻo như mùa hè mà có phần mờ đục, nhưng nắng mưa vẫn thường đan xen. Trên hòn đảo Crete giữa biển Aegean, người ta có thể bắt gặp một cảnh tượng thú vị:

Màn mưa tạo thành một đường ranh giới tuyệt đẹp, một bên là mưa bụi giăng mờ cả hòn đảo, bên kia lại là nắng vàng cùng gió ấm.

Tại khu rừng ô liu xanh thẫm trải dài đến tận bờ biển, ngay ranh giới của màn mưa, vài người nông dân đang bắt sâu cho cây.

Mực nước biển dâng cao khiến việc trồng ô liu ít nhiều bị ảnh hưởng, lại còn xuất hiện thêm vài loại sâu biển chuyên ăn lá. Loài sâu này toàn thân trong suốt như nước, chỉ xuất hiện vào buổi sáng. Chúng bám trên phiến lá, nếu không quan sát kỹ sẽ tưởng là giọt sương còn đọng lại.

Thông thường, chỉ cần phun một ít thuốc là có thể giải quyết được các loại sâu bệnh. Cứ định kỳ phun thuốc trừ sâu không độc, cây ô liu sẽ sinh trưởng khỏe mạnh, rễ không thối, lá không hỏng, từng quả ô liu căng mọng lủng lẳng trên cành. Quả sẽ chuyển dần từ xanh sang đỏ, đến mùa thu hoạch sẽ đạt chất lượng cao nhất, phần lớn được mang đi ép thành dầu ô liu, thu hút thương nhân từ khắp nơi trên thế giới đến tranh nhau mua.

Nhưng một khi loài sâu mới này xuất hiện, thuốc phun lại chẳng có tác dụng, những người nông dân trồng ô liu đành phải tự tay bắt bỏ.

Rừng ô liu rộng bạt ngàn, thuê nhân công thì lại tốn kém, tệ hơn nữa là loài sâu này trong suốt nên rất khó nhìn. Cứ hễ mưa rào là chúng lại xuất hiện, đúng là công việc không dành cho con người.

"Nhân lúc trời còn nắng, chúng ta bắt thêm vài con đi. Tôi nghe nói có mấy tiểu thương ma pháp đang thu mua loại sâu trong suốt chưa từng thấy này đấy, nghề trồng rừng của chúng ta chẳng kiếm được bao nhiêu, kiếm thêm được một khoản cũng tốt." một người phụ nữ trùm khăn nói.

"Sao không bọc quả lại mà bán? Mấy quả đó còn được giá hơn lũ sâu kinh tởm này nhiều." gã thanh niên mặt đầy tàn nhang nói.

"Harper, đừng làm bậy, họ tống cháu vào tù thật đấy."

"Hừ, bắt chúng ta làm đủ thứ việc mà có trả thêm đồng nào đâu. Nếu không phải vì mấy cô nàng nhà chủ rừng thì cháu thèm vào ở cái nơi khỉ ho cò gáy này à?" Gã thanh niên tên Harper tiện tay ném chiếc kẹp xuống, ngả mình nằm dài trên một cành cây.

"Nhanh tay lên, đám mây mưa sắp kéo tới rồi, lúc đó có mò kim đáy bể cũng chẳng tìm được mấy con sâu trong suốt chết tiệt này đâu. Không bắt đủ ba túi thì hôm nay đừng hòng có tiền công." người nữ quản công lên tiếng.

Harper khịt mũi coi thường.

Gã không tài nào hiểu nổi tại sao lại phải nai lưng ra làm để bắt cho đủ ba túi, trong khi chủ rừng chắc chắn sẽ không trừ tiền công.

Theo kinh nghiệm làm việc ở vô số khu rừng, nông trường, trang viên, tu đạo viện của Harper, chỉ cần viện một lý do kha khá rằng công việc quá khó để hoàn thành, họ sẽ chẳng thiếu một xu.

Nếu ngồi dưới tán cây hưởng thụ ánh nắng ấm áp của tháng ba mà vẫn được nhận tiền như thường, vậy tội gì phải khổ cực leo trèo trên mấy cây ô liu này? Leo xong xuống đảm bảo sẽ đau lưng ê ẩm, lỡ mất buổi khiêu vũ với các cô nàng tối nay.

"Còn nửa tiếng nữa, chắc là kịp thôi. Harper, Harper... Haiz, thôi kệ cậu ta, cẩn thận kẻo bị cảm lạnh đấy." người phụ nữ kia cũng lười nói thêm với gã lười biếng này.

Harper coi như không nghe thấy. Nằm ngủ dưới tán cây cạnh bờ biển, tận hưởng ánh nắng vẫn là tuyệt nhất. Một hai tháng nữa thôi, đảo Crete sẽ bước vào mùa du lịch cao điểm nhất. Lúc đó, gã chỉ cần mặc một chiếc quần bơi gợi cảm, ngồi trên thuyền buồm khoe cơ bụng sáu múi là sẽ có vô số cô nàng du khách từ khắp nơi trên thế giới chủ động đến làm quen. Nhiều lúc gã còn chẳng cần tiêu tiền... thậm chí còn kiếm được một khoản kha khá.

Cảm nhận ánh nắng dịu dàng, Harper càng mong thời gian trôi nhanh hơn để được đắm mình vào biển Aegean tìm mỹ nữ. Từ 16 đến 56 tuổi, gái đẹp ở đây nhiều vô kể, chẳng hiểu sao ai cũng muốn có một cuộc tình với trai bản địa, chắc là do ngột ngạt ở quê nhà và gia đình nên mới thế.

Đang miên man suy nghĩ, một cảm giác mát lạnh chợt lướt qua mặt khiến Harper có chút khó chịu.

Không phải còn nửa tiếng nữa mây mưa mới tới sao? Mất nắng thì sao mà ngủ ngoài trời được. Harper bắt đầu nghi ngờ ông trời đang cố tình chống lại mình.

"Nghỉ tay thôi, mây đen tới rồi, sắp mưa!" Harper cao giọng hét lên.

Không một ai trả lời khiến Harper vô cùng bực bội.

Bọn người này là máy móc hết hay sao? Làm việc cật lực như thế thì giàu lên được chắc? Nực cười! Chỉ cần cho gã một mảnh rừng ô liu thế này, chẳng cần động tay động chân cũng thành phú ông, cuộc sống và công việc chẳng liên quan gì đến nhau.

"Mọi người không đi thì tôi đi trước đây! Không có nắng thì làm sao mà thấy lũ sâu trong suốt được..." Harper tiếp tục la lớn.

Rừng ô liu vẫn xanh um, nhưng lạ thay lại không một gợn gió.

Một hòn đảo mà không có gió là chuyện vô cùng kỳ lạ, trừ khi đang ở trong một vịnh tránh gió hoàn hảo, nếu không thì chính là điềm báo của một cơn bão sắp ập đến.

"Mọi người đi đâu cả rồi?"

Harper đi sâu vào trong một đoạn, đột nhiên phát hiện phía trước có một khoảng đất trống.

Khoảng đất trống không lớn lắm, chỉ rộng bằng một sân bóng rổ, nhưng ở nơi tấc đất tấc vàng thế này, ông chủ rừng sẽ không bao giờ lãng phí. Một mảnh đất như vậy ít nhất cũng trồng được bảy cây ô liu loại hảo hạng.

"Ặc, thằng ngu nào lái máy móc vào đây à? Sao lại ép nát bét thế này?" Harper cuối cùng cũng nhận ra khoảng đất trống này thực chất là một cái hố lớn, giờ đã biến thành một vũng bùn lầy lội.

Trong vũng bùn toàn là xác cây ô liu, bị nghiền nát vụn.

Càng đi sâu vào trong, khoảng chừng năm phút sau, Harper vẫn không thấy bóng dáng ai, nhưng gã lại phát hiện một khoảng đất trống y hệt, cũng rộng bằng sân bóng rổ và cũng là một vũng bùn.

Nhưng lần này, trong vũng bùn không chỉ có xác cây ô liu, mà còn loang lổ một màu đỏ tươi, trông như thịt vụn... Không, không phải động vật, vì động vật nào có biết mặc quần áo.

Thần kinh Harper căng như dây đàn, gã bắt đầu từ từ lùi lại.

Nhưng càng nghĩ càng thấy không ổn, bước chân của Harper bắt đầu nhanh dần.

Đột nhiên, một vệt nắng rọi xuống, có chút chói mắt.

Không phải mây mưa đã kéo đến rồi sao? Tại sao lại có nắng chiếu xuống?

Harper theo bản năng ngước nhìn lên qua những tán lá ô liu rậm rạp.

Giây tiếp theo, toàn thân gã như bị một luồng điện cao thế giật trúng, lục phủ ngũ tạng như ngừng hoạt động, cả người bất giác run lên bần bật.

Thứ che khuất ánh nắng trên khu rừng ô liu này... không phải là mây mưa.

Đó là một... một Cự Nhân.

Khi gã Cự Nhân di chuyển thân hình đồ sộ như một dãy núi về phía thị trấn, ánh nắng lại rọi xuống khu rừng. Nhưng Harper chỉ cảm thấy một nỗi sợ hãi sâu tựa vạn trượng, như thể bị nhấn chìm vào bóng tối vô tận, trời đất sụp đổ ngay trước mắt.

Trước mặt nó, con người còn chẳng bằng lũ sâu trong suốt bám trên lá ô liu.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!