Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 2203: CHƯƠNG 2137: LÒNG TỰ TRỌNG BỊ TỔN THƯƠNG

Không muốn bị Harper coi là một thằng ngốc bị xỏ mũi, Mạc Phàm cố ý chạy tới khách sạn trung tâm thành phố, kết quả là khách sạn thật sự không tiếp đãi hắn.

Sống hơn hai mươi mấy năm, đây là lần đầu tiên Mạc Phàm gặp phải trường hợp pháp sư bị kỳ thị như thế này.

Quả nhiên thế giới rộng lớn, chuyện quái gì cũng có.

Hết cách, hắn đành phải quay về căn phòng cũ kỹ của Harper.

“Một tối 700, cũng ngang với khách sạn bình thường rồi, tiện nghi thì chẳng ra sao, nhưng cảnh sắc thì đúng là đẹp thật.”

“Đậu xanh, cậu có gan thì nói lại lần nữa xem nào!” Mạc Phàm túm cổ áo Harper.

“Một đêm 700, không bớt được. Tin tôi đi, mấy tên mà các anh gặp hôm nay chắc chắn sẽ không để các anh thuê được chỗ nào ở thành Hải Bích đâu, nếu có thì giá cũng cao hơn của tôi... Cái tên hay khạc đờm đó tên là Frank, cấp bậc trong Ô Giáo Hội cũng xem như nòng cốt. Bọn chúng chuyên nhằm vào những pháp sư trẻ tuổi, còn những lão pháp sư tính khí nóng nảy, thực lực lại mạnh thì chúng không dám tùy tiện trêu chọc,” Harper nói.

“Mạc Phàm, bỏ đi, chúng ta đến đây để làm việc chính, không cần phải so đo với đám não tàn đó. Loại giáo hội này cũng chẳng có trò gì khác ngoài việc cử mấy đứa não tàn ra gây sự với chúng ta, nổi nóng với chúng chỉ lãng phí thời gian thôi,” Mục Bạch nói.

“Cậu chết một lần rồi nên tâm thái của cậu đúng là chuẩn mực thật. Hiện tại tớ không tức giận Ô Giáo Hội, mà tức cái tên chó má chặt chém khách hàng thế này này!” Mạc Phàm chỉ vào Harper nói.

Cuối cùng vẫn ở lại, vẫn trả tiền.

Đảo Crete có quá nhiều vây cánh của Ô Giáo Hội, đến mức dù có lôi chuyện của Thần Miếu Parthenon ra dọa thì người khác cũng chẳng coi ra gì.

“Cự Nhân Titan lần này hành động có chút kỳ quái. Theo lệ thường, chúng rất coi trọng tiết khí, chỉ xuất hiện khi tuyết tan hoa nở, tức là phải vào tháng Tư, nhưng lần này mới tháng Ba đã...” Mục Bạch cực kỳ tập trung, vừa ngồi xuống đã lập tức thảo luận về vụ án. Có lẽ vì đã nằm quá lâu trong quan tài, cái cảm giác ngủ say như chết đó khiến Mục Bạch vô cùng khó chịu. Khó khăn lắm mới có lại cảm giác mình đang sống, nên làm gì cũng đặc biệt nhiệt tình.

“Không chừng là một con Cự Nhân Titan bị lộn giờ giấc?” Triệu Mãn Duyên nói.

“Cậu tưởng ai cũng như cậu, ngày ngủ đêm cày, sinh hoạt vô tổ chức à?” Mục Bạch nói.

“Hết cách rồi, tớ không giống ai đó đến giờ vẫn còn là trai tân. Nếu buổi tối không ‘lên đồ’ thì sẽ phụ lòng biết bao cô gái,” Triệu Mãn Duyên nói.

Harper đang gọt hoa quả ở bên cạnh bỗng ngẩng đầu lên, vung vẩy con dao nhỏ, nói: “Tôi hoàn toàn tán đồng với câu nói này.”

Triệu Mãn Duyên nhướng mày, đánh giá Harper từ trên xuống dưới một lần nữa, nhớ lại chuyện Harper nói đang tích tiền tán gái, liền sờ cằm nói: “Xem ra cậu cũng là dân chuyên.”

“Đương nhiên, lại đây, tôi cho anh xem thứ này, khà khà.” Harper như tìm được tri kỷ, lập tức lấy ra một cuốn sổ nhỏ cất giấu trong phòng.

Triệu Mãn Duyên thấy cuốn sổ, Harper cũng đã mở ra.

“Cái gì đây, cậu vẽ cái này để ghi lại số ngày ‘nhịn’ à? Tôi thấy nhiều tù nhân cũng thích gạch lên tường để đếm thời gian,” Triệu Mãn Duyên nói.

“Đâu có, đây là tổng số những cô gái đã lên giường cùng tôi, từ khắp mọi nơi trên thế giới. Đây là châu Âu, đây là châu Mỹ, đây là châu Á... anh có thể đếm thử xem,” Harper có chút tự hào nói.

“Buồn cười thật, cậu là một tên nghèo kiết xác, lười biếng, cậu tưởng con gái là rau ngoài chợ, muốn hái là hái à?” Triệu Mãn Duyên khịt mũi coi thường.

“Tôi không cần tiền. Chỉ cần ở trên đảo Crete này, du lịch lãng mạn ở biển cũng đủ khiến tôi hưởng thụ gái đẹp không xuể. Sống ở đây, đến cả nhà vua còn phải ghen tỵ với tôi,” Harper nói.

“Cậu chắc đây không phải danh sách các điểm dừng chân chứ?” Triệu Mãn Duyên lật từng trang sổ của Harper.

“Tôi xưa nay không bao giờ nhớ danh sách chỗ ở, đây chính là cuốn sổ tay săn gái của tôi... Này, anh đi đâu thế, không phải nói giao lưu sao? Tôi xem anh như huynh đệ trong nghề, tuy chưa tới mùa hè nhưng ở đảo Crete có một số cô nàng bản xứ không tệ đâu, tôi không có tiền nhưng có thể dẫn anh đi,” Harper nói.

“Đi cái gì mà đi! Lão tử không phải hạng xoàng nhé, hàng của tao toàn là cực phẩm, hiểu không?” Triệu Mãn Duyên có chút tức giận nói.

Triệu Mãn Duyên đi ra ngoài, uống một ngụm nước lạnh.

Lúc này trong lòng Triệu Mãn Duyên cực kỳ khó chịu. Một kẻ lắm tiền nhiều của như hắn, tiền có thể đem ra đốt lò, vốn tưởng rằng mình đã là cao thủ săn gái hàng đầu thế giới, ai ngờ một tên du thủ du thực trên hòn đảo Hy Lạp này lại có thành tích gấp đôi mình.

Vừa nãy Triệu Mãn Duyên đã đếm qua, đúng là nhiều gấp đôi.

Tu vi người khác cao hơn mình thì còn nhịn được, chứ số em gái qua tay nhiều hơn mình thì nhịn thế quái nào được! Quả nhiên mấy năm nay đi theo thằng Mạc Phàm đúng là không có tiền đồ, lãng phí quá nhiều thời gian, chểnh mảng sự nghiệp vĩ đại của bản thân, để một thằng cha vô danh tiểu tốt âm thầm vượt mặt.

Lòng tự trọng thật sự bị tổn thương nặng nề.

Sáng sớm hôm sau, Mạc Phàm bị tiếng ồn ào từ khu chợ ở xa xa đánh thức.

“Có chuyện gì lớn à?” Mạc Phàm thầm nghĩ.

Vội vàng đứng dậy, cũng chẳng thèm rửa mặt, Mạc Phàm trực tiếp dùng Dịch Chuyển Tức Thời bay đến, lo lắng có Cự Nhân Titan tập kích khu chợ trên đảo Crete.

Chợ trên đảo Crete rất lớn, dù sao cũng có nhiều thị trấn trên các hòn đảo lân cận đến đây thu mua. Khu chợ như thế này một tuần họp hai lần, sáng sớm đã có rất nhiều tiểu thương, mà các cư dân sống rải rác muốn mua đồ cũng phải đến từ sớm.

Khu chợ nằm trên một dải đất hẹp và dài dọc bến cảng, thuyền bè đủ màu sắc neo đậu san sát, rất nhiều người đàn ông cởi trần đang bốc vác hoa quả, rau củ và các loại cá.

“Cút ra ngoài, cút ra ngoài! Đảo Crete chúng tôi không chào đón các người, các người chỉ mang đến tai họa lớn hơn cho chúng tôi thôi!”

“Cút đi, chúng tôi không cần các người!”

Tiếng la hét ầm ĩ từ khu chợ truyền đến. Mạc Phàm đứng trên đỉnh núi nhìn xuống, phát hiện một dòng người mặc đồ đỏ thẫm đang di chuyển trong chợ. Bọn họ giơ các loại biểu ngữ, đi theo sau một nhóm pháp sư mặc trang phục thợ săn.

“Diễu hành trên phố để phản đối pháp sư à?” Mạc Phàm bị cảnh tượng này làm cho kinh ngạc.

Hắn vốn tưởng Ô Giáo Hội chỉ là một đám thiểu năng rảnh rỗi sinh nông nổi, ai ngờ ở khu chợ này lại đông đến vậy, lại còn tổ chức biểu tình công khai.

Có thể thấy nhóm pháp sư vừa lên đảo kia hẳn là đến từ một đoàn thợ săn nào đó, vừa đến đã bị đám giáo đồ này dằn mặt, đúng là đủ khiến người ta buồn nôn.

✫ Một chữ gieo, ngàn câu hát ✫ Thiên Lôi Trúc hóa giấc mơ xanh

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!