Khoảng nửa tiếng trước, nước biển vẫn còn trong vắt, những rặng dừa vẫn còn khẽ đung đưa trên bãi cát tinh khôi. Nhưng rồi, đại dương bỗng dưng kéo mây đen tới, che khuất cả vầng thái dương rực rỡ, mang theo cả những cơn gió biển cuồng nộ. Từng tán lá dừa bị quất cho tơi tả, xao động như sóng gào.
Đùng! Đùng!
Những trái dừa to bắt đầu rơi xuống đất, ban đầu chỉ lác đác vài tiếng, nhưng khi gió biển lạnh lẽo gào thét, dừa rơi xuống như mưa đá, để lại một khung cảnh tan hoang.
"Đến rồi!" Đôi mắt Tours sáng rực lên, cặp đồng tử màu lam của gã dán chặt vào mặt biển xám xịt đang cuộn sóng.
"Tours đại nhân, làm sao ngài biết Cự Nhân Titan sẽ xuất hiện ở đây? Những kỵ sĩ như chúng tôi gần như cả đời giao chiến với Cự Nhân Titan, nhưng chưa bao giờ có cách nào nắm được hành tung của chúng. Nếu chúng tôi có thể phát hiện sớm sự xuất hiện của Cự Nhân Titan, thì đoàn kỵ sĩ đã không phải chịu nhiều thất bại thảm hại và nhục nhã đến vậy," Kim Diệu Kỵ Sĩ Lucas nói.
"Đó có lẽ là điểm khác biệt giữa Tours ta và các kỵ sĩ khác," Tours cười nói.
Sóng biển ngoài khơi mỗi lúc một dữ dội. Bất chợt, một con sóng khổng lồ khác thường từ từ nhô lên khỏi mặt biển. Nó không tung bọt trắng xóa lên không trung rồi tan đi như những con sóng khác, mà ngưng tụ lại thành một bóng đen to lớn.
"Là Hải Cự Nhân!" Kim Diệu Kỵ Sĩ Lucas vừa căng thẳng vừa kích động hô lên.
"Đợi mày lâu lắm rồi." Nụ cười trên mặt Tours càng thêm rạng rỡ, như thể con mồi đầu tiên của gã cuối cùng cũng đã xuất hiện.
"Tinh Tọa Khốn Nguyệt Trận Pháp!" Kim Diệu Kỵ Sĩ Lucas cao giọng ra lệnh.
"Lucas đại nhân, đội trưởng không có ở đây, trận pháp không thể hoàn thành được."
"Đội trưởng Khương đâu?"
"Hình như vẫn còn ở ngôi làng bên kia."
...
Tuy Mạc Phàm không thể nào làm bạn được với đám kỵ sĩ, nhưng cậu vẫn phải đến bộ chỉ huy để lấy thẻ thông hành.
Bộ chỉ huy được đặt tại Bích Hải Thành. Thành viên của Hắc Giáo Đình nói trắng ra cũng chỉ là một đám gây rối ở Bích Hải Thành, chứ bảo chúng biểu tình ở trung tâm thành phố thì chúng cũng không có gan. Hơn nữa, chúng chỉ dám gây sự với các pháp sư du lịch, chứ không dám làm nhục đoàn kỵ sĩ đến từ Thần Miếu Parthenon.
Ba người Mạc Phàm, Triệu Mãn Duyên, Mục Bạch đi tới bộ chỉ huy, vừa hay thấy Kỵ Sĩ Poisedon đang nói chuyện cùng một vị quân tướng.
Poisedon liếc mắt nhìn ba người, chỉ tay vào một gian phòng họp, ra hiệu cho họ vào trong ngồi trước.
Trong phòng họp đã có mặt các quan quân, quan chức hành chính và cả thành viên của Thần Miếu Parthenon. Chỉ có một bóng người đang vô cùng hung hăng càn quấy, đứng trước mặt một Kim Diệu Kỵ Sĩ, không hề che giấu sự phẫn nộ trong lòng mà tuôn ra những lời lẽ khó nghe.
"Loại người như ngươi mà cũng dám xưng là Kim Diệu Kỵ Sĩ à? Ngươi có biết để cho tên Hải Cự Nhân Titan kia chạy thoát sẽ mang đến cho chúng ta bao nhiêu phiền phức không? Ngươi có biết chỉ cần bắt sống được nó, ta có thể điều tra rõ ràng chúng có bao nhiêu nhánh Cự Nhân không? Cuộc chiến này có bao nhiêu Cự Nhân tham gia, thậm chí là cả hung thủ ở Thành Chồi Xanh, và cả sự yên bình của đảo Crete nữa! Mà ngươi lại không thể sửa chữa được sai lầm ngu xuẩn này, chỉ vì mấy lão già đầu heo không biết từ đâu chạy tới di tản, mà để cho Hải Cự Nhân kia chạy thoát!" Tours chỉ thẳng vào mặt Kim Diệu Kỵ Sĩ Khương Bân mà mắng chửi.
Tours là một kẻ không kiêng nể ai. Những người ngồi trong phòng đều là nhân vật chủ chốt trong chiến dịch lần này, ai nấy đều giữ chức cao vọng trọng, thực lực xuất chúng, vậy mà Tours không cho vị Kim Diệu Kỵ Sĩ này một chút mặt mũi nào, chửi cho không ngóc đầu lên được.
Kim Diệu Kỵ Sĩ Khương Bân vẫn quỳ gối, cúi đầu không nói một lời.
Tours vẫn không có ý định buông tha cho Khương Bân, dường như muốn cho tất cả mọi người ở đây thấy gã kỵ sĩ này rác rưởi đến mức nào.
"Xảy ra chuyện gì vậy, con chó điên Tours lại cắn người à?" Mạc Phàm hỏi Nữ Hiền Giả Pelina ở bên cạnh.
Pelina có chút do dự, nhưng cuối cùng vẫn kể lại tình hình cho Mạc Phàm.
"Đảo Dừa có những người già không hiểu tiếng Hy Lạp, họ không chịu đến Bích Hải Thành. Kim Diệu Kỵ Sĩ Khương Bân đi sơ tán họ nên đã làm lỡ mất cơ hội tốt nhất để Tours bắt sống Hải Cự Nhân," Pelina nói với Mạc Phàm.
"Ồ, vậy thì gã kỵ sĩ này làm tốt đấy chứ," Mạc Phàm nói.
"Ừm, cũng không thể nói vị kỵ sĩ này làm sai, chỉ là Tours không nghĩ vậy. Hắn cho rằng Khương Bân đã vì chuyện nhỏ mà bỏ lỡ đại sự," Pelina nói.
"Ngu xuẩn, quá ngu xuẩn! Trở về Thần Miếu Parthenon, ta sẽ báo cáo lại với Hải Long điện hạ, để ngài đá ngươi cút khỏi Thần Miếu Parthenon!" Tours vẫn còn đang mắng.
Mạc Phàm nghe chướng tai gai mắt, bèn bước thẳng đến trước mặt Tours.
"Thôi được rồi đấy, vừa bước vào phòng họp đã chỉ nghe thấy mỗi giọng của mày, để cho lỗ tai tao được yên có được không hả?" Mạc Phàm nói.
Mọi người không dám đắc tội Tours, nhưng Mạc Phàm thì đã sớm đắc tội rồi, vì thế cũng chỉ có Mạc Phàm dám đứng ra nói chuyện khi Tours đang nổi trận lôi đình.
"Một con khỉ da vàng như mày thì biết cái quái gì? Trận chiến này rất có thể sẽ vì sai lầm ngu xuẩn đó mà khiến chúng ta mất thêm một thành đảo nữa như Thành Chồi Xanh! Đến lúc đó, tên ngu xuẩn này có gánh nổi trách nhiệm không?" Tours gầm lên.
"Chẳng phải là chưa có chuyện gì xảy ra sao? Cứ phòng bị cho tốt là được, ít nhất thì anh ta cũng đã cứu được cả một làng toàn người già," Mạc Phàm nói.
"Ha ha, một làng toàn người già... Ta đây không thích cái trò đạo đức giả đó. Những người ngồi đây đều là người nắm quyền quyết sách, đừng có lôi cái chủ nghĩa nhân đạo vớ vẩn ra đây. Huống hồ, trong báo cáo ghi rõ ngôi làng đó không có người ở. Mấy lão già ham tiền đó tự ý chạy tới đó dựng nhà, hái dừa đem bán, làm lỡ mất thời cơ tác chiến tốt nhất. Theo ta thấy, đám lão già đó đáng lẽ phải bị tống hết vào tù!" Tours nói.
"Được rồi, Tours. Chuyện này cứ để ta xử lý." Đúng lúc này, Poisedon bước vào.
Poisedon dường như là người duy nhất trị được Tours. Gã vừa mở miệng, Tours đang nổi trận lôi đình liền ngoan ngoãn đi về chỗ của mình. Chỉ có điều, gã vẫn thỉnh thoảng liếc nhìn Mạc Phàm, ánh mắt tràn ngập phẫn nộ và khinh bỉ.
"Xin hỏi ai là quan chức hành chính đang phụ trách đảo Dừa?" Poisedon hỏi.
"Bẩm Kỵ Sĩ Trưởng, là hạ quan." Một vị quan chức thân hình mập mạp người Địa Trung Hải có chút lo lắng đứng dậy.
"Những kỵ sĩ của chúng tôi, quân nhân Hy Lạp, các pháp sư trẻ tuổi hăng hái xông pha nơi tiền tuyến, trong khi không ít quan viên dưới trướng ông đã trốn về các thành bang trong đất liền, cách xa biển Aegean. Hành động này thực sự khiến người ta vô cùng thất vọng. Hy vọng ông có thể quản thúc đám thuộc hạ của mình cho tốt, ít nhất là đừng để xảy ra chuyện đang tác chiến mà vẫn còn dân thường ở lại. Hiện tại, Thần Miếu Parthenon chúng tôi đang phải chịu rất nhiều nghi vấn, có những trách nhiệm chúng tôi sẽ nhận, nhưng cũng có những thứ chúng tôi không gánh nổi. Đến thời điểm thích hợp, chúng tôi sẽ công bố sự thật, và khi đó, chính ông sẽ là người phải đứng ra giải thích với toàn thể người dân," Poisedon nói.