Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 2208: CHƯƠNG 2142: KHOANH VÙNG NƠI SĂN MỒI

"Nếu không phải nó thì chúng ta lãng phí thời gian làm gì ở đây?" Triệu Mãn Duyên nói.

Mục Bạch lắc đầu: "Mặc kệ đúng hay sai, cứ săn được nó là biết ngay. Tớ nghĩ quân đội và đoàn kỵ sĩ cũng nghĩ vậy, không thể ngồi chờ chết được. Càng không hành động thì lòng người càng hoang mang. Huống hồ, giữa các Cự Nhân Titan hẳn là có mối liên hệ nào đó, nếu không thì Tours đã chẳng tức giận như vậy khi để con Hải Cự Nhân chạy thoát."

Mạc Phàm gật đầu, Mục Bạch nói rất có lý.

Bất kể tên Bạo Thực Giả này có phải hung thủ hay không, tình hình ở đảo Crete đang căng thẳng như vậy, nếu có thể bắt được một hai con Cự Nhân Titan thì cũng giúp giảm bớt áp lực phần nào.

"Cũng được, chúng ta sẽ cố hết sức bắt con Cự Nhân Titan này, coi như để Mục Bạch bồi bổ thân thể," Triệu Mãn Duyên nói.

"Đúng rồi, lúc nãy Poisedon có nói chuyện Bạo Huyết Á Long là sao vậy?" Mạc Phàm nhớ ra liền hỏi.

"Long tộc vẫn luôn là một bè với Cự Nhân Titan. Cậu cũng biết đám Á Long, Ngụy Long ở châu Âu nổi tiếng là loài trăng hoa, giống hệt Triệu Mãn Duyên, thấy cái gì cũng giao phối được. Rất nhiều lần Cự Nhân Titan xuất hiện đều có Á Long, Ngụy Long và các bộ lạc Tạp Long đi theo. Một con Á Long mạnh có thực lực tương đương với Cự Nhân Titan, lại thêm số lượng Tạp Long đông đảo, phải cần đến nửa quân đội mới đối phó nổi," Mục Bạch giải thích.

"Tổ cha nhà cậu, nói chuyện thì cứ nói, lôi tớ vào làm ví dụ làm cái quái gì? Mà này, không phải cậu nằm trong quan tài suốt một thời gian dài sao? Đừng nói là cậu nằm trong đó mà vẫn đọc sách đấy nhé, sao biết nhiều chuyện thế?" Triệu Mãn Duyên cằn nhằn.

"Những chuyện này tớ đã biết trước khi nằm trong quan tài rồi. Tớ không giống hai cậu, tớ thích đọc sách về các quốc gia. Tớ đặc biệt hứng thú với những truyền thuyết về rồng và titan của Hy Lạp. Sau sự kiện Cố Đô, tớ từng đến biển Aegean giải khuây một lần, cũng tìm hiểu khá nhiều về nơi này, nhưng không ở đảo Crete," Mục Bạch nói.

"Vâng vâng vâng, coi như cậu đọc nhiều sách, chắc cũng xem qua cả cách điều chế xuân dược rồi nhỉ," Triệu Mãn Duyên nói.

Mặt Mục Bạch sa sầm lại.

Mẹ kiếp, vẫn chưa tha cho mình.

"Vừa hay tớ đọc sách cũng mệt rồi, về việc bắt con Ngân Nguyệt Titan này, cậu có cao kiến gì không?" Mạc Phàm hỏi.

"Các cậu có biết cây thuốc phiện không?" Mục Bạch nói.

"Chẳng phải là loại thực vật dùng để bào chế thuốc gây tê sao?" Mạc Phàm cũng không phải kẻ ngốc, sao lại không biết thứ này.

"Ừm, còn bị một số kẻ hám lợi chế thành chất cấm. Cái loài Hải Hầu Quái này, một cái động biển nhỏ cũng có ba bốn ổ, số lượng phải từ 500 con trở lên. Ở Địa Trung Hải có đến cả trăm cái động như vậy, chúng ta không thể đi tìm từng cái một được. Vì thế, mấu chốt vẫn nằm ở đám cây thuốc phiện hoang dại kia," Mục Bạch nói.

"Cậu có thể tìm ra vị trí cụ thể không? Nếu không chúng ta lại mất công đi lòng vòng. Tours có cả một đoàn kỵ sĩ hỗ trợ, chúng ta muốn đến trước hắn thì phải phục kích sẵn ở chỗ Cự Nhân Titan," Mạc Phàm nói.

"Để tớ thử xem, cho tớ chút thời gian nghiên cứu sự phân bố thảm thực vật trên đảo Crete này," Mục Bạch nói.

"Một mình cậu tìm sẽ rất vất vả, để tớ gọi cho Linh Linh, nhờ con bé cung cấp một phần tư liệu chi tiết," Mạc Phàm nói.

"Vậy thì còn gì tốt bằng," Mục Bạch nói.

Có Linh Linh trợ giúp, việc khoanh vùng vài địa điểm mà Cự Nhân Titan có khả năng xuất hiện nhất trở nên dễ như trở bàn tay.

Trở lại lữ quán, Mạc Phàm tiện tay mang theo một hộp trái cây.

Triệu Mãn Duyên cảm thấy khó hiểu với hành động của Mạc Phàm, không hiểu tại sao hắn cứ phải giả dạng thành nhân viên cửa hàng. Cứ cho đối phương biết mình là ma pháp sư thì đã sao, với thực lực của bọn họ bây giờ, người có thể đánh thắng được gần như không có.

"Tớ luôn cảm thấy bọn họ có chút kỳ quái, không giống như đang làm ăn chân chính, đơn giản là tò mò thôi," Mạc Phàm nói.

"Cậu đúng là có sở thích đặc biệt đấy, Mạc Phàm."

Khách sạn bao ăn ba bữa, và cả ba bữa đều do Harper nấu. Nhắc đến cũng lạ, Harper là một gã lười biếng, nhưng lại cực kỳ kiên trì với chuyện ăn uống, có thể bật nhạc rồi đắm chìm trong việc nấu nướng cả ngày.

"Harper, cậu chắc chắn sau lưng gã kia có ma ấn hình dùi chứ?" Mạc Phàm hỏi.

"Có cần tôi thề trước vong linh bà nội tôi không?" Harper nói.

"Cái đó thì không đến nỗi. Hay là cậu dùng nửa thân dưới của mình ra thề đi, nếu nói sai thì cả đời không ngóc lên được, chịu không?"

"Mấy người cứu tôi, tôi sẽ không lừa mấy người đâu," Harper nói rất chân thành.

"Được, tôi tin cậu," Mạc Phàm nói.

...

Tĩnh tâm tu luyện mấy ngày, bên phía Mục Bạch vẫn đang trao đổi với Linh Linh. Với khả năng tính toán mạnh mẽ của mình, cuối cùng Linh Linh cũng tìm ra được vài mục tiêu khả thi.

Mục Bạch ngồi trước quầy bar trong sảnh, đang suy nghĩ xem nên chọn nơi nào. Cuối cùng, cậu và Linh Linh đã thảo luận và chốt được năm địa điểm, nhưng bọn họ chỉ có ba người, bản thân cậu lại là một phế nhân chỉ còn nửa cái mạng, không thể nào canh chừng từng chỗ được.

"Mấy người đùa thật đấy à?" Harper đang ngâm hoa quả với rượu, thấy Mục Bạch cầm máy tính xách tay với vẻ mặt ủ rũ, không khỏi bước tới.

"Bọn tôi không đùa," Mục Bạch nhận lấy bình rượu từ Harper.

"Ba nơi này đều không thể, mấy người đến hai chỗ này đi," Harper liếc nhìn một cái rồi chỉ vào hai vị trí trong đó.

Mục Bạch quay đầu nhìn Harper, Harper trừng mắt, vẻ mặt có chút bất mãn.

"Nhìn cái gì mà nhìn? Anh tưởng tôi chỉ là một gã vô công rồi nghề, ăn no rồi rửng mỡ thôi à? Tôi đây thông minh hơn người thường nhiều đấy. Huống hồ tôi lớn lên ở biển Aegean từ nhỏ, lại hay làm việc trong rừng, từng trồng hoa hồng, trồng ô liu, cũng có một thời gian giúp người ta trồng cây thuốc phiện. Cho nên, ở biển Aegean này chỗ nào mọc cây thuốc phiện hoang, tôi biết hết... Nếu không phải cảm thấy thứ này sẽ làm hại những thiếu nữ xinh đẹp như hoa, thì tôi đã sớm giàu hơn cái tên tóc vàng kia rồi. Tôi nghèo là vì tôi có lương tâm!" Harper nói.

"Thật không ngờ cậu lại là người bảo vệ những đóa hoa của tổ quốc. Tại sao hai nơi này lại khả thi nhất?" Mục Bạch có cái nhìn khác về Harper.

"Trên ngọn núi hoang này có rất nhiều cây thuốc phiện mọc dại, trước đây chúng tôi từng vận chuyển hàng qua đó. Nhưng vì vùng biển gần đó rất nông, thuyền dễ đâm phải đá ngầm và mắc cạn, nên rất ít người đến. Cự Nhân Titan là sinh vật biển cỡ lớn, chúng thích hoạt động ở vùng biển sâu. Tuy chúng có chân để đi trên cạn, nhưng nếu bị uy hiếp, chúng phải có thể nhanh chóng lặn xuống đại dương. Biển sâu mới là địa bàn hoạt động chính của chúng," Harper nói.

"Thế nên những nơi có cây thuốc phiện dại nhưng nước cạn thì khả năng không cao?" Mục Bạch hỏi.

"Đúng vậy, đến tấn công thì được, chứ làm phòng ăn lâu dài thì không thể. Chỗ này cũng không được, Cự Nhân Titan không thích rắn, nơi đó toàn là Đại Hải Xà châu Phi chạy tới biển Aegean nghỉ mát."

"Còn nơi này, chắc các anh chưa đi khảo sát thực địa bao giờ, chỗ đó toàn là cây thuốc phiện giả thôi."

Thấy Harper phân tích từng nơi rõ ràng mạch lạc, Mục Bạch cũng đành bất đắc dĩ lắc đầu.

Đúng là lý thuyết suông có nhiều đến đâu cũng không bằng kinh nghiệm của người bản địa.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!