Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 221: CHƯƠNG 219: GIĂNG BẪY

Hành tung của Hắc Giáo Đình có thể nói là quỷ kế đa đoan.

Bọn chúng càng im hơi lặng tiếng, chứng tỏ âm mưu càng lớn, chỉ chờ thời cơ để tung ra đòn chí mạng.

Trước mắt, cơ hội hoàn hảo nhất để chúng ra tay chính là kỳ kiểm tra của Chủ Giáo khu lần này.

Kỳ kiểm tra của Chủ Giáo khu làm sao có thể bị hủy bỏ được chứ? Nếu hủy bỏ thì chẳng khác nào nói cho các thế lực lớn như Hắc Giáo Đình biết rằng bọn họ đã có đề phòng. Huống hồ, Học viện Minh Châu cũng không thể vì chuyện này mà hoảng hốt tới mức hủy bỏ một hạng mục quan trọng như vậy.

Kệ xác nó đi. Nghĩ nhiều đau cả đầu. Tìm được con Hắc Ám Yêu Thú kia rồi tính tiếp.

“Hầu Tử, cậu đang ở trong quân đội à?”

Mạc Phàm gọi điện cho Trương Tiểu Hầu.

“Đúng vậy, Phàm ca! Em nói cho anh biết nhé, bây giờ em bá đạo lắm đấy…”

Vừa nghe thấy giọng Mạc Phàm, Trương Tiểu Hầu lập tức biến thành một đứa trẻ thích khoe khoang, có bao nhiêu thành tích đều lôi ra hết. Hình tượng quân nhân nghiêm chỉnh vừa mới gây dựng đã tan thành mây khói.

“Cậu xin đi Trung bộ một mình à?” Mạc Phàm có chút kinh ngạc hỏi.

Xem ra Trương Tiểu Hầu đang phất lên như diều gặp gió trong quân đội, được quân đội hết lòng bồi dưỡng. Mặc dù phải đến Trung bộ huấn luyện một năm, nhưng sau khi trở về chắc chắn hắn sẽ được thăng quan tiến chức.

“Vâng. Ở đó cũng học được rất nhiều thứ. Phàm ca, anh tìm em có chuyện gì không?”

Sau khi rời khỏi Bác Thành, Trương Tiểu Hầu chọn vào quân đội, đi con đường mà phần lớn học sinh không lựa chọn. Mạc Phàm thì đến Ma Đô, phấn đấu trong trường học. Con đường hai người đi hoàn toàn trái ngược, nhưng điều đó không hề ảnh hưởng đến tình cảm huynh đệ giữa họ.

“À, anh muốn tìm hiểu một chút về Hắc Ám Yêu Thú, một loại ma thú được quân đội thuần hóa.” Mạc Phàm nói.

“Em không phụ trách mảng này, nhưng em có một chiến hữu chuyên quản lý Hắc Ám Yêu Thú. Thông tin quá cơ mật thì cậu ấy không thể tiết lộ được, nhưng một số tin tức thông thường chắc không thành vấn đề.” Trương Tiểu Hầu nói.

Hiệu suất làm việc của Trương Tiểu Hầu cực kỳ cao. Buổi sáng Mạc Phàm gọi điện, đến chiều hắn đã gửi thông tin về Hắc Ám Yêu Thú cho Mạc Phàm.

“Phàm ca, nếu có dịp đến Trung bộ thì tới tìm em nhé. Hmmm… Lâu lắm rồi anh em mình chưa gặp.”

“Anh biết rồi!”

“Phàm ca, bây giờ chắc anh lợi hại lắm rồi nhỉ?”

“Đó là điều đương nhiên.”

“Phàm ca, anh vẫn chẳng biết khiêm tốn là gì cả.”

Người chiến hữu của Trương Tiểu Hầu đã giúp Mạc Phàm mở mang tầm mắt. Tài liệu cậu ta cung cấp rất phong phú. Loại Hắc Ám Yêu Thú đã được thuần hóa này cực kỳ thích thịt bò, mỗi ngày chúng có thể ăn hết nửa con bò. Nếu một con Hắc Ám Yêu Thú đi lạc ở Ma Đô, muốn tìm manh mối về nó thì chỉ có thể bắt đầu từ các xưởng chế biến thịt bò trong thành phố.

Mạc Phàm không vội vàng đến các xưởng chế biến thịt bò ngay. Ma Đô rộng lớn như vậy, xưởng chế biến thịt bò không 1000 cũng phải 800, đâu phải muốn tìm là tìm được.

Rất nhanh, Mạc Phàm lại đến cục cảnh sát. Thân phận thợ săn cao cấp cũng có trọng lượng không kém gì một sĩ quan cảnh sát, Mạc Phàm có thể nhờ cảnh sát tra cứu giúp các vụ báo án mất trộm gần đây.

“Thợ săn tiên sinh, thông tin liên quan đến các vụ báo án ngài cần tôi đã sắp xếp lại rồi. Vì đây đều là những vụ việc lặt vặt, hơn nữa thứ bị đánh cắp và phá hoại lại là thịt nên phần lớn các vụ này chỉ phái người đến xem qua rồi ghi chép lại thôi, chứ không thể lập án được.”

Một nữ cảnh sát nói với Mạc Phàm.

“Tốt, cảm ơn cô. À, nếu có ai báo cảnh sát về việc mất trộm hay thịt bò bị phá hoại, phiền cô báo ngay cho tôi biết. Đây là thông tin liên lạc của tôi…” Mạc Phàm nói với nữ cảnh sát đã giúp mình tìm tài liệu.

“Vâng.”

Nữ cảnh sát này có lẽ là người mới nên rất nhiệt tình với hắn.

Rời khỏi cục cảnh sát, Mạc Phàm bắt đầu xem xét những thông tin mà cô gái đã đưa cho mình.

“Tần suất xuất hiện ở khu Phổ Đông mới là cao nhất. Lần gần đây nhất là ở Vạn Nhai, nơi đó gần bến cảng, cũng là nơi nhập khẩu thịt nên lượng hàng dự trữ có lẽ rất lớn. Sau đó mới thông qua xe vận tải chuyển đi khắp thành phố…”

Rất nhanh, Mạc Phàm đã khoanh vùng được phương hướng.

Ngay trong ngày, Mạc Phàm đến khu Phổ Đông, tìm kiếm manh mối ở khu vực gần bến cảng. Nhờ có thân phận thợ săn cao cấp nên mọi việc khá thuận lợi. Chỉ cần hắn nói mình đến điều tra một vụ án liên quan đến yêu ma, các nhân viên ở đây đều nhanh chóng phối hợp, biết gì nói nấy.

Mạc Phàm đến kho chứa thịt bò, bắt đầu kiểm tra tỉ mỉ.

Tài liệu Trương Tiểu Hầu đưa cho hắn khá chi tiết. Hắc Ám Yêu Thú là sinh vật có lông đuôi rất dễ rụng. Khi lông đuôi rụng ra sẽ phát ra ánh sáng huỳnh quang. Vì vậy, nếu tìm được nơi ẩn náu của nó, có thể dễ dàng xác định nó từng xuất hiện ở đây hay chưa nhờ vào ánh sáng huỳnh quang này.

Mạc Phàm tìm kiếm liên tục hơn 20 kho chứa thịt bò. Cuối cùng, ở nơi ít người chú ý nhất là nhà chứa phế phẩm thịt bò, hắn đã tìm thấy ánh sáng huỳnh quang từ lông đuôi của con vật.

“Lông đuôi rụng ra sẽ tồn tại trong 7 ngày, sau đó từ từ phân giải thành bụi phấn. Cái lông này sắp thành bụi rồi…”

Lần dò xét này không tìm được vị trí chính xác của con Hắc Ám Yêu Thú, chỉ biết được nó thường lui tới đây, nhưng thời gian dừng lại khá ngắn.

Đầu mối đến đây xem như bị cắt đứt. Mạc Phàm đành phải rời đi, tìm kiếm ở khu vực khả nghi khác.

Mạc Phàm rời khỏi kho thịt bò không bao lâu thì một đội người khác cũng đến nơi này, lần lượt tìm kiếm từng kho hàng.

“Mấy vị tiểu huynh đệ, nơi này khó có thể là nơi yêu ma thường lui tới được. Mới vừa rồi có một vị đến đây kiểm tra rồi.” Một nhân viên lo lắng nói.

“Ồ? Có người đến trước cả chúng ta à?” Trầm Minh Tiếu có chút kinh ngạc.

Trầm Minh Tiếu cũng là một nhân vật có tiếng trong trường. Hắn đã mượn quan hệ của mình thông qua Liên Minh Thợ Săn mới truy ra được tới đây. Hắn cứ tưởng mình là người nhanh nhất tìm được đầu mối, ai ngờ còn có người nhanh chân hơn.

“Xem ra chúng ta phải nhanh tay lên, để người khác tìm được thì không hay đâu.” La Tống nói.

“Yên tâm! Con Hắc Ám Yêu Thú này chỉ có thể thuộc về chúng ta!” Trầm Minh Tiếu quả quyết.

Sau khi rời khỏi kho thịt bò, Mạc Phàm đi về phía sông Hoàng Phổ.

“Reng… reng… reng…”

Mạc Phàm vừa định đến vị trí đầu mối tiếp theo thì điện thoại đột nhiên reo vang.

“Thợ săn tiên sinh, là tôi đây. Chúng tôi vừa nhận được tin báo, ở sông Hứa Giang có một nhà máy chế biến thịt bò bị mất trộm một lượng lớn thịt. Ngài có muốn đến đó xem thử không?” Giọng nữ cảnh sát vang lên.

“Được, tôi sẽ qua đó ngay. Cảm ơn cô, lần sau tôi mời cơm.” Mạc Phàm nói.

“Vâng…”

Trong một gara ô tô rất bình thường, một gã đàn ông đeo nửa chiếc mặt nạ đứng đó với vẻ mặt lạnh lùng.

Một con yêu quái đen thui đứng bên cạnh, hai móng vuốt dài của nó đặt lên cổ nữ cảnh sát đang mồ hôi lạnh đầm đìa. Chỉ cần nó khẽ siết lại, cô gái chắc chắn sẽ chết ngay tại chỗ.

“Ngươi làm tốt lắm. Ta không giết ngươi, không có nghĩa là ta sẽ không giết cả nhà ngươi. Cho nên, nếu muốn người nhà ngươi được bình an, tốt nhất là câm miệng về chuyện này, nếu không thì…”

Đôi mắt gã đàn ông đeo nửa mặt nạ lộ ra hung quang.

Thực ra, hắn rất muốn giết người.

Kể từ khi khuôn mặt bị hủy hoại, hắn luôn tưởng tượng những kẻ bị mình giết đều mang bộ dạng của Mạc Phàm.

Nhưng cuối cùng, hắn lại không giết nữ cảnh sát này.

Nếu cô ta chết, Thẩm Phán Hội sẽ dễ dàng biết được và phái người truy lùng hắn.

Hắc Giáo Đình tận hưởng việc giết chóc, giết người không cần lý do. Nhưng tiền đề là, kẻ bị giết không được gây thêm phiền phức cho chúng.

❂ Từng câu chữ → hóa vần ca ← Thiên Lôi Trúc thắm tình bao la ❂

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!