"Đúng vậy, bây giờ mọi người muốn thế nào đây? Chắc là muốn chúng tôi chết trên chiến trường thì họ mới công nhận chúng tôi đã cố gắng hết sức. Nhưng nếu chúng tôi chết rồi, thì ai sẽ bảo vệ tính mạng cho họ đây?" Viên quân tướng nói, giọng có chút căm phẫn.
Có thể thấy viên quân tướng này đã chán ghét Hắc Giáo Đình đến tận cổ. Gần đây Mạc Phàm chỉ toàn đi giết Lam Tinh Cự Nhân nên cũng không biết chuyện dân chúng và Hắc Giáo Đình đang chỉ trích quân đội.
Tours vừa mới tiêu diệt một con Ngân Nguyệt Titan, giúp cho Thần Miếu Parthenon tạm thở phào, nhưng thảm kịch vẫn tiếp diễn. Đây là năm của Titan, là chiến tranh, không nơi nào an toàn. Vì thế, hễ có cuộc xâm lấn nào xảy ra là quân đội lại bị lôi ra chửi rủa.
Ở Hy Lạp, địa vị của Thần Miếu Parthenon còn cao hơn cả chính phủ và quân đội, thế nên giờ đây quân đội đang rơi vào tình thế tiến thoái lưỡng nan.
"Có cần giúp gì thì cứ nói thẳng. Trong thời gian ngắn chúng tôi cũng không tìm được tung tích của Ngân Nguyệt Titan, càng đừng nói đến hung thủ thật sự ở thành Chồi Xanh," Mạc Phàm thấy viên quân tướng có vẻ khó nói nên hào phóng lên tiếng.
"Các vị thật sự đồng ý giúp chúng tôi sao?" Viên quân tướng vui mừng nói.
Quân pháp sư tuy nhiều, nhưng người có sức chiến đấu vượt trội như ba vị đây lại hiếm như lá mùa thu.
Đông người thì hành động khó khăn, lại đặc biệt chậm chạp. Không phải quân đội của họ không xử lý được Titan, mà là vì bọn Titan đâu có ngu đần, thấy cả một binh đoàn là chúng co giò bỏ chạy, nói gì đến chuyện mai phục.
Vì thế, những người có thể độc lập săn giết Titan như bộ ba Mạc Phàm mới là nhân tố quan trọng nhất.
"Bờ biển Duran đang bị Ma Hải Tích Xà xâm chiếm. Theo chúng tôi được biết, bầy Ma Hải Tích Xà này tràn đến từ sa mạc phía nam Địa Trung Hải. Chúng được một con Kiệt Hải Xà Long triệu hồi tới. Mà căn cứ theo manh mối chúng tôi điều tra được, con Kiệt Hải Xà Long này đã cấu kết với một Titan mà chúng tôi đặt tên là Cương Sơn Titan. Cả hai đã cùng nhau gây ra không ít tội ác, từng phá hủy vài tàu cứu hộ của quân đội trong sự kiện Biển Máu," viên quân tướng nói.
"Sự kiện Biển Máu? Không phải do Hồng Y Giáo Chủ của Hắc Giáo Đình – Lãnh Tước – gây ra sao?" Mạc Phàm hỏi.
"Đúng vậy, máu tươi trên đại dương đã nhuộm đỏ cả đường bờ biển của nhiều quốc gia, trong đó có cả vùng Bắc Aegean của Hy Lạp chúng tôi. Kiệt Hải Xà Long và Cương Sơn Titan luôn nằm trong danh sách truy nã của Liên Minh Thợ Săn Hy Lạp, nhưng nhiều năm qua vẫn chưa có thợ săn nào tiêu diệt được chúng. Thật ra quân đội chúng tôi vẫn luôn tìm cách tiêu diệt nó, nhưng những sĩ quan xuất sắc của chúng tôi dù tìm được chúng, nhưng chẳng mấy ai toàn mạng trở về. Cuối cùng chỉ còn lại một đống manh mối và tài liệu, nhưng cũng chẳng ai dám đụng vào chúng nữa," viên quân tướng bất đắc dĩ nói.
Lại là 'kiệt tác' của Lãnh Tước.
Tuy rằng gã Hồng Y Đại Giáo Chủ này đã chết, nhưng lại là chết dưới tay Hắc Giáo Đình. Chuyện đường bờ biển nhuốm máu không dễ gì quên được, nhiều nơi ở Địa Trung Hải và Biển Đỏ đến giờ vẫn còn bốc lên mùi tanh tưởi.
"Tôi và Lãnh Tước cũng coi như có duyên nợ. Được rồi, Kiệt Hải Xà Long và Cương Sơn Titan cứ giao cho chúng tôi. Ngài chỉ cần đưa tài liệu chi tiết là được," Mạc Phàm nói.
"Vậy thì cảm tạ vô cùng! Nếu có thể diệt trừ được Song Ác Địa Trung Hải, tôi tin rằng công lao của cậu sẽ vượt xa cả Tours," viên quân tướng nói.
Cuộc tranh tài giữa Tours và Mạc Phàm vốn không phải là bí mật. Kiệt Hải Xà Long và Cương Sơn Titan đều là những cái tên khét tiếng ở Địa Trung Hải, chúng hoạt động chủ yếu ở vùng biển châu Phi và biển Aegean, luôn là mối uy hiếp cực lớn đối với đường bờ biển phía nam Hy Lạp. Hơn nữa, sau sự kiện khủng bố do Lãnh Tước gây ra, giá trị truy nã của cặp đôi này còn cao hơn cả Titan Dung Nham Núi Lửa.
"Xem ra việc chúng ta giúp quân đội giải quyết đám Lam Tinh Titan đã giúp chúng ta có được sự tin tưởng của họ," Mục Bạch nói.
"Ừm, biết đâu hai con quái này mới là hung thủ thật sự ở thành Chồi Xanh. Đến lúc đó, khéo chúng ta lại trở thành anh hùng dân tộc của Hy Lạp ấy chứ... Các thiếu nữ Hy Lạp nồng nhiệt từ khắp nơi sẽ tình nguyện trèo lên giường của anh đây, hahaha! Tên Harper kia tuổi gì mà so với anh!" Triệu Mãn Duyên nói.
Viên quân tướng cần phải ra tiền tuyến, ba người Mạc Phàm cũng đi theo đến bờ biển Duran.
Thực ra, bờ biển Duran chưa đến mùa đông đã phải hứng chịu các cuộc tấn công từ những sinh vật ở phía nam Địa Trung Hải và sa mạc Sahara, trong đó hải yêu chiếm đa số.
"Những con Ma Hải Tích Xà kia có phải là một bộ lạc hùng mạnh dưới trướng Euryale không?" Mạc Phàm hỏi tiểu Apase.
Apase dường như cũng cần ngủ đông, hơn nửa mùa đông vừa qua cô bé chỉ toàn ngủ li bì. Nghe Mạc Phàm nhắc tới Ma Hải Tích Xà, anh mới gọi cô bé dậy, ai ngờ Apase ngủ say như chết, gọi mấy lần cũng không tỉnh.
"Mạc Phàm à, cậu quá đáng thật đấy! Con bé còn nhỏ thế mà cậu hành hạ cả ngày lẫn đêm..." Triệu Mãn Duyên thấy Apase mệt mỏi rũ rượi, liền cười đầy ẩn ý.
"Thôi bỏ đi, em cứ ngủ tiếp đi," Mạc Phàm cười khổ nói.
Mạc Phàm nhớ lại lúc bắt cóc Apase, họ từng bị một con Kiệt Hải Công Xà tấn công ở Địa Trung Hải. Nghĩ lại thì, đó hẳn là do chị gái Euryale của Apase sai khiến.
Euryale bây giờ chỉ còn một mắt, không lo dưỡng thương cho tốt lại đi xúi giục bộ lạc hùng mạnh dưới trướng mình thừa nước đục thả câu.
"Bầy Ma Hải Tích Xà này hẳn có liên quan đến con Kiệt Hải Xà Long kia. Chúng ta cứ đến chiến tuyến xem sao đã," Mục Bạch nói.
Gần đây Mục Bạch có dùng các bộ phận của Lam Tinh Titan, quả nhiên khí sắc đã hồi phục không ít. Chẳng trách cả thị trường châu Âu lại điên cuồng tranh cướp các bộ phận của Titan.
Theo chân viên quân tướng, cả ba người đến bờ biển Duran. Bờ biển Duran rất dài, phía bên kia là sa mạc Sahara. Vùng biển và đường bờ biển ở Duran đã trở thành một trong những chiến trường ác liệt nhất Địa Trung Hải.
Có thể nói, thành Bích Hải của Hy Lạp chính là tuyến đầu của bờ biển Duran. Mặc dù chiến hỏa chưa lan đến thành Bích Hải, nhưng với sự xuất hiện của ngày càng nhiều Titan và bộ tộc Ác Long, sớm muộn gì nơi đây cũng sẽ biến thành một vùng chiến sự hỗn loạn.
Di chuyển khoảng 100 cây số về phía nam dọc theo bờ biển, ba người đã đến khu vực giao tranh.
Máy bay trực thăng đưa họ xuống một pháo đài trên núi. Vừa đáp xuống đất, một cơn gió nồng nặc mùi tanh tưởi đã ập tới, khiến Triệu Mãn Duyên và Mục Bạch phải ho khan.
Mạc Phàm thì vẫn ổn, mùi vị này đối với anh không hề xa lạ.
"Ba vị, tôi là Thiếu quân tướng Jessica, phụng mệnh chờ các vị ở đây." Một nữ quân nhân khoảng 30 tuổi nghiêm trang chào theo nghi thức quân đội.
"Xin chào," Mạc Phàm đáp lễ.
"Đây là phòng tuyến đảo Tam Diệp, khu giao tranh cách đây chưa đầy ba cây số. Tôi sẽ cho người dẫn ba vị đi quan sát, mọi người có thể chụp ảnh kỷ niệm, nhưng xin đừng kết nối internet... Nếu không còn gì nữa, tôi xin phép ra khu giao chiến."