Đem một đĩa hoa quả đã gọt sẵn đến phòng của gã xăm đen nửa mặt. Nghĩ rằng đối phương sẽ cần thêm sốt salad, lúc đi ngang qua chuồng ngựa, Mạc Phàm liền dùng ý niệm bắt lấy vài con giòi, lấy giòi từ phân ngựa trộn vào sốt, rồi phết lên mặt đĩa hoa quả tươi rói. Quả là một kiệt tác!
"Rất tốt, của mày đây!" Gã xăm đen nửa mặt thấy tên phục vụ chu đáo mang đĩa hoa quả đã cắt gọt đến tận nơi thì nở nụ cười.
"Xin ngài cứ từ từ thưởng thức." Ngón tay Mạc Phàm khẽ động, một tia vật chất hắc ám lạnh như băng lặng lẽ thấm vào cơ thể của tên thành viên Công đoàn Ngạt Lang này.
Mạc Phàm vừa mới bước ra khỏi tiểu viện, bên trong lập tức truyền đến tiếng của gã xăm đen nửa mặt.
"Chờ chút." Gã xăm đen nửa mặt gọi Mạc Phàm lại.
Mạc Phàm thoáng sững sờ, thầm nghĩ tên này tu vi không thấp, lẽ nào đã nhìn thấu vật chất hắc ám của mình? Xem ra chỉ có thể bắt người trước, còn chúng cụ thể đang làm gì thì cứ từ từ tra hỏi sau.
"Đĩa hoa quả của mày vị không tệ, sốt salad cũng ngon, cho tao thêm mấy đĩa nữa." Gã xăm đen cười nói.
"Được, không thành vấn đề."
Mạc Phàm thu lại ngọn lửa vừa nhen nhóm trong lòng bàn tay, tươi cười đáp lại.
Khi quay người đi, Mạc Phàm không khỏi chửi thầm một tiếng: "Mẹ nó, đúng là thiểu năng!"
Đến ban đêm, Mạc Phàm lặng lẽ chờ đợi hành động của bọn chúng. Giờ đây, hành tung của gã xăm đen nửa mặt đã hoàn toàn nằm trong tầm kiểm soát của hắn.
"Mạc Phàm, mấy người này chính là thành viên của Công đoàn Ngạt Lang à?" Triệu Mãn Duyên có chút hoài nghi.
"Thử một chút là biết ngay, chắc chắn tối nay chúng sẽ hành động. Lũ chó má này đã đụng phải chúng ta rồi, chẳng lẽ không thuận tay nhổ cỏ tận gốc luôn?" Mạc Phàm nói.
Mạc Phàm không thể quên những chuyện tàn độc mà Công đoàn Ngạt Lang đã gây ra trong nước. Bọn chúng dùng trái tim trẻ sơ sinh để thay thế cho tim của Cự nhân Titan, số người chết trên tay chúng nhiều không đếm xuể. Nếu không trừ khử đám cặn bã này, Mạc Phàm cảm thấy toàn thân không thoải mái.
"Chúng ta vẫn chưa biết rõ tình hình của chúng. Nếu chúng chỉ là một đám tôm tép trong Công đoàn Ngạt Lang, chúng ta cứ như những người dân tốt bụng, dùng số nặc danh báo cáo là được rồi." Mục Bạch nói.
"Bọn chúng đến đây để lấy bộ phận của Cự nhân Titan, trông không giống nhân vật nhỏ đâu." Mạc Phàm đáp.
Trước đó Mạc Phàm đã cực kỳ hứng thú với bọn chúng, cũng là vì chúng tỏa ra một luồng khí tức kỳ lạ khiến người ta phải chú ý. Ám Mạch của Mạc Phàm có thể coi như giác quan thứ sáu.
Quả đúng như dự đoán, chúng không phải là hắc thợ săn hay thương nhân đen bình thường, mà là Công đoàn Ngạt Lang vốn đã khét tiếng khắp nơi.
"Cái gã Harper này cũng lợi hại thật, mời ai không mời, lại đi mời một đám vô lại vào nhà." Triệu Mãn Duyên nói.
"Đúng rồi, Harper đâu?" Mạc Phàm hỏi.
"Ra ngoài được một lúc rồi, ăn mặc bảnh bao lắm, chắc là đi tìm góa phụ nào đó cần giải tỏa nhu cầu rồi. Tên này cũng không biết bị làm sao, sau khi thấy chúng ta vẫn còn ở đây thì tỏ ra rất không vui, còn mắng lão tử một trận. Nếu không phải tao lười chấp nhặt thì hôm nay hắn đã co quắp mà đi hẹn hò rồi." Triệu Mãn Duyên nói.
"Ừm, đoán chừng là chúng ta ở lâu như vậy mà không trả tiền, hắn muốn đuổi chúng ta đi." Mục Bạch nói.
"Thôi kệ, cái tên quỷ hám tiền háo sắc đó." Mạc Phàm bất đắc dĩ nói.
Cả đêm Mạc Phàm ở lại quán trọ, cứ ngỡ gã xăm đen nửa mặt sẽ có hành động gì đó, nhưng kỳ lạ là hắn vẫn luôn ở trong phòng.
Điều này khiến Mạc Phàm có chút nghi hoặc, lẽ nào hành động chỉ có tên tiểu đệ đội mũ trùm đầu kia?
Vậy thì coi như theo dấu sai người rồi, vật chất hắc ám còn chưa kịp khuếch tán lên người tên tiểu đệ đội khăn trùm đầu.
Khoảng nửa đêm, tên tiểu đệ đội khăn trùm đầu cùng hai gã huynh đệ tóc vàng hoe trầm mặc ít lời đã trở về. Bọn họ không ở lại đại sảnh mà đi thẳng đến phòng của lão đại.
"Đại ca, lúc nãy vào cũng thấy ba người kia quay trở lại." Gã đội khăn trùm đầu nói.
"Tao biết, không phải tao đang theo dõi chúng nó sao?"
"Vậy có cần giải quyết luôn không ạ?"
"Quân đội và Thần miếu Parthenon đều ở quanh đây, rất mẫn cảm với mọi thứ. Đợi tao xóa sạch dấu vết của chúng ta rồi hẵng động thủ, ừm, một lát là được." Gã xăm đen nửa mặt nói.
"Chúng ta làm rất đẹp, khà khà, một thân một mình trong hẻm tối, gặp phải cướp cầm dao uy phong lẫm liệt..." Tên tiểu đệ đội khăn trùm đầu nói.
Mạc Phàm không nghe trộm cuộc nói chuyện của bọn họ. Ở gần gian nhà, gã xăm đen nửa mặt rất cảnh giác, đã bố trí một kết giới khó phát hiện để ngăn âm thanh truyền ra ngoài. Mạc Phàm còn chưa rõ thực lực của đối phương nên cũng không dám mạo muội đụng vào những nơi đã được bố trí kết giới.
"Không ngờ bọn chúng lại cho tiểu đệ hành động, không đi cùng nhau, tiếc thật." Mạc Phàm nói.
Lúc ở trong rừng, chỉ có mỗi gã xăm đen nửa mặt trở về, còn lúc ba tên tiểu đệ kia ra khỏi cửa thì Mạc Phàm chưa kịp thả dấu ấn hắc ám lên người chúng, nên cũng không biết chúng đã đi đâu.
"Thả dây dài câu cá lớn, tạm thời chúng ta không cần kinh động đến chúng." Mục Bạch nói.
"Cốc!"
"Cốc!"
Khi ba người đang nói chuyện thì có tiếng đập cửa.
"Ha ha, còn tưởng Harper có thể chơi tới sáng, không ngờ lại ủ rũ trở về sớm như vậy. Kinh nghiệm đầy mình thì có ích gì, cuối cùng cũng chẳng làm nên cơm cháo gì." Triệu Mãn Duyên đứng dậy, đi qua tiểu viện đơn sơ để mở cửa cho Harper.
Cửa vừa mở, Triệu Mãn Duyên đứng sững tại chỗ, mùi máu tanh nồng nặc xộc tới.
Một thân toàn máu đỏ, từ ngực chảy dài xuống quần, ngay cả hai tay cũng đầy vết máu. Nếu Triệu Mãn Duyên không nhận ra người này là Harper, có lẽ đã sợ đến mức dùng Quang hệ ma pháp chém chết gã này rồi.
Mạc Phàm và Mục Bạch cũng ngửi thấy mùi máu tanh, lập tức lao ra khỏi phòng.
"Mục Bạch, mau cứu người!" Triệu Mãn Duyên đỡ Harper đầy máu vào trong phòng, thế nhưng không biết gã Harper đang sống dở chết dở này lấy sức lực từ đâu ra, chống tay vào cửa nhất quyết không vào.
"Trốn... mau..." Harper nắm chặt lấy áo của Triệu Mãn Duyên, nhìn anh bằng đôi mắt ngập máu.
"Cậu sắp chết đến nơi rồi!" Triệu Mãn Duyên nhất thời cũng không biết phải làm gì, anh đâu phải là pháp sư Trị Dũ hệ.
Thương thế của Harper vô cùng nghiêm trọng, hắn phải dùng tay bịt chặt vết thương đang không ngừng chảy máu. Mục Bạch đang cố gắng cứu chữa, nhưng anh cũng không phải pháp sư Trị Dũ hệ, những loại thuốc kia không có tác dụng gì nhiều với một sinh mệnh đang suy kiệt nhanh chóng.
"Trốn... trốn đi, bọn họ..." Harper dùng hết tất cả khí lực cuối cùng để nói với ba người.